"Chúng tôi đã khám nghiệm t.ử thi Doãn Hồng rất kỹ lưỡng, cô ta bị dị ứng dẫn đến sưng phù vùng cổ, sau đó kích phát cơn hen suyễn rồi ngạt thở mà c.h.ế.t."
"Có người đã tráo nước trong cốc của cô ta, chính điều đó mới dẫn đến việc dị ứng, nơi cô ta đặt cốc là góc khuất mà camera không quay tới được."
"Trước lúc đó, chỉ có một mình chị đến gặp cô ta."
Thấy mình sắp bị liệt vào danh sách nghi phạm, tôi lập tức trở nên nghiêm túc.
"Cho dù tôi là người cuối cùng gặp cô ta, cái c.h.ế.t của cô ta cũng không liên quan đến tôi."
"Các anh đi mà kiểm tra camera ấy! Lúc tôi đi cô ta vẫn khỏe mạnh, tôi không hề chạm vào cô ta!"
"Hơn nữa, vì có mấy nghìn tệ mà đi g.i.ế.c người, chuyện này nói ra cũng chẳng ai tin."
"Nếu như còn có nguyên nhân khác thì sao?"
Khi nói câu đó, đôi mắt sắc như chim ưng của cảnh sát Tôn nhìn chằm chằm vào tôi.
Trong lòng tôi đột nhiên dâng lên một dự cảm chẳng lành.
"Ý... Ý anh là gì?"
"Chúng tôi điều tra được Doãn Hồng là nhân tình của chồng chị, và cô ta đã m.a.n.g t.h.a.i được hai tháng."
"Anh đang đùa cái gì thế? Chồng tôi không hề quen biết Doãn Hồng, anh ấy còn chưa bao giờ đến ban quản lý."
"Là thật đấy." Cảnh sát Chu nhấn mạnh lần nữa: "Chồng chị, Tống Triết, đã ngoại tình."
Câu nói này giống như một tiếng sét nổ tung trong tâm trí tôi.
Tai tôi ù đi.
Tôi và Tống Triết bên nhau từ thời đại học, tuy không tính là cặp đôi kiểu mẫu nhưng cũng rất mặn nồng.
Mười năm qua, chúng tôi nương tựa vào nhau, giúp đỡ lẫn nhau mới đi được đến ngày hôm nay.
"Chắc chắn các anh nhầm rồi, anh ấy không thể ngoại tình được."
Thấy tôi vẫn không tin, cảnh sát Chu dứt khoát đẩy điện thoại tới trước mặt tôi.
Đó là một đoạn video từ camera giám sát, nhìn bối cảnh chắc là ở ngay ban quản lý khu này.
Đôi nam nữ trong hình đang hôn nhau say đắm, tuy người đàn ông quay lưng về phía camera nhưng tôi nhận ra ngay đó chính là Tống Triết.
Sau khi hôn vài phút, Doãn Hồng đột ngột đẩy người đàn ông ra.
Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khoảnh khắc khuôn mặt Tống Triết lộ ra.
Trái tim tôi vẫn đau thắt lại một cách yếu lòng.
Trong chớp mắt, tất cả những chi tiết bất thường trước đây đều đã có lời giải đáp.
Nửa năm trở lại đây, Tống Triết đi công tác ngày càng thường xuyên, mỗi lần về đều tặng tôi một món quà vô cùng giá trị.
Cô bạn thân còn trêu, bảo nếu đàn ông khác tặng quà như thế chắc chắn là vì ngoại tình nên chột dạ, nhưng lão Tống nhà cậu thì khác, anh ấy luôn đối tốt với cậu.
Lại còn mỗi lần tôi đến ban quản lý, nhân viên ở đó cứ nhìn tôi rồi xì xào bàn tán.
Gần đây vì vấn đề sưởi ấm, tôi đã đề nghị đổi nhân viên phụ trách mấy lần.
Quản lý ban quản lý cũng chỉ nói đầy ẩn ý rằng Doãn Hồng là người phù hợp với nhà tôi nhất.
Nực cười nhất là tôi còn ngày ngày "chồng tôi thế này, chồng tôi thế kia" để chia sẻ những chuyện thú vị giữa tôi và Tống Triết với người ta.
Hóa ra tất cả mọi người đều biết cả rồi, chỉ có tôi là bị bịt mắt bắt sống.
Giống như một con hề, ôm khư khư cái gọi là gia đình hạnh phúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toa-chung-cu/chuong-2.html.]
Môi dưới bị c.ắ.n đến bật m.á.u, vị tanh nồng lan tỏa trong miệng.
Tôi nghẹn ngào hỏi.
"Họ bên nhau từ bao giờ?"
Cảnh sát Tôn hơi ngạc nhiên: "Chị không biết sao?"
Câu nói này giống như đang chất vấn tại sao tôi không quản cho tốt người đàn ông của mình.
Lòng tự trọng của tôi bị kích động mạnh mẽ.
Đôi mắt tôi đỏ ngầu, nhìn trừng trừng vào người đàn ông trước mặt.
"Anh cảnh sát này, chẳng lẽ vợ anh ngoại tình thì cô ấy sẽ thông báo trước cho anh chắc?"
Nhận thấy tâm trạng tôi không ổn, cảnh sát Chu vội vàng ra giảng hòa.
"Đội trưởng Tôn không có ý đó đâu."
Anh ta tiếp tục phát đoạn video, khác ở chỗ lần này tiếng cãi vã của Doãn Hồng và Tống Triết vang lên rõ mồn một trong tai tôi.
"Chúng ta chia tay đi, mụ đàn bà già kia biết rồi, anh sợ cô ta sẽ làm hại em."
"Chia tay? Dựa vào cái gì chứ, em theo anh từ hồi đại học, chẳng phải anh nói không còn yêu cô ta nữa sao, tại sao vẫn chưa bắt cô ta cút xéo khỏi cái nhà đó."
"Ồ, em biết rồi, anh sợ con gái anh buồn chứ gì."
"Con gái thì có tác dụng gì, em cũng m.a.n.g t.h.a.i rồi, bác sĩ nói là con trai, chẳng phải anh luôn muốn có con trai sao, đợi em sinh nó ra là anh có con nối dõi rồi!"
Tôi thấy rõ biểu cảm của Tống Triết chuyển từ thiếu kiên nhẫn sang vui mừng khôn xiết.
Anh ta không thể tin nổi, cúi xuống xoa bụng Doãn Hồng.
"Có thật không?"
"Vâng, ba tháng rồi."
"Được, đợi em sinh con trai xong, anh sẽ bắt cô ta cút đi!"
Thực ra tôi nên nhận ra từ sớm mới phải.
Kể từ khi con trai gặp chuyện, anh ta đã không ít lần đề nghị muốn sinh thêm đứa nữa.
Nhưng lúc ở cữ tôi đã mắc bệnh căn, rất khó m.a.n.g t.h.a.i lại.
Nếu nói giữa chúng tôi có vấn đề gì duy nhất, thì chính là chuyện này.
Chỉ là tôi không ngờ, cũng không dám nghĩ, anh ta lại thực sự tìm người khác để sinh con.
"Hai người còn có một đứa con trai nữa sao?"
Nhắc đến con trai.
Trái tim tôi như bị hàng ngàn bánh xe nghiến qua, đau đến mức không thở nổi.
"Cháu đã mất rồi, ngã từ tầng ba của trường mầm non xuống."
Đó là chuyện của năm ngoái.
Lúc đó tôi vẫn đang đi làm, mẹ chồng phụ trách đón hai đứa trẻ sau khi tan học.
Hôm đó mẹ chồng đợi mãi đến khi trường mầm non đóng cửa vẫn không thấy hai đứa trẻ ra ngoài.
Dù bà có hỏi thế nào.
Giáo viên trong trường vẫn khăng khăng nói đã tận mắt thấy hai đứa trẻ đi ra rồi.
---