Thật ra trong lòng tôi đã cười điên cuồng: Sao lại ngu thế chứ? Con gái của ông ghê tởm như vậy, tôi đã muốn g.i.ế.c cô ta từ lâu rồi, ông nghĩ ả ta có thể thoát được sao?
Cha bị cảnh sát đưa đi, trước khi đi, ông dặn tôi liên lạc với mẹ, bảo bà ta nhanh chóng về nước chăm sóc tôi.
Tôi gật đầu, đương nhiên phải bảo bà ta nhanh chóng về nước rồi.
Bởi vì người tiếp theo tôi muốn g.i.ế.c chính là bà ta mà.
6
Mẹ tôi nghe tin xong, lập tức lên máy bay về nước nhưng sau khi về nước phải cách ly mười ngày.
Haizz, g.i.ế.c người cũng phải chịu hạn chế của chính sách, đành để bà ta sống thêm vài ngày vậy.
Vì thế, tôi đành phải ở tạm nhà ông cậu.
Nhà cậu chìm trong không khí tang thương ảm đạm, ngày nào dì tôi cũng ôm con trai nhỏ khóc lóc.
Tôi đi đến ôm lấy vai dì an ủi: "Dì ơi, dì yên tâm đi, cha cháu chắc chắn sẽ tìm được hung thủ thật sự, bắt giữ quy án, chị họ sẽ không c.h.ế.t oan đâu."
Sau khi nghe xong, dì ấy lại ghét bỏ đẩy tôi ra: "Mày còn mặt mũi nhắc đến cha mày à, cha mày là đồ biến thái c.h.ế.t tiệt, con gái tao c.h.ế.t oan ức quá."
Dì ấy lại bắt đầu kêu gào, nguyền rủa. Còn nói rằng lấy cậu đúng là gặp xui xẻo tám đời.
Đúng là rất xui xẻo, người nào gả vào nhà ông ta thì định sẵn sẽ bị tôi g.i.ế.c c.h.ế.t.
Không đúng, phải là may mắn, sau này dì ấy cũng sẽ trở thành một trong những tác phẩm hoàn hảo của tôi.
Tiếng nguyền rủa vang lên không ngừng nghỉ, dì ấy vẫn không thấy mệt.
Đứa bé đang ngủ say trong lòng dì ấy cũng bị tiếng khóc lóc làm tỉnh giấc, đứa bé ba tháng tuổi, tiếng khóc rất lớn.
Một lớn một nhỏ ồn ào đến nỗi tai tôi đau nhức.
Nhưng tôi thích nhất là nhìn người ta phát ra tiếng khóc tuyệt vọng, thật sự rất thỏa mãn.
7
Khi dì ấy đang điên cuồng c.h.ử.i rủa cả nhà chúng tôi thì cậu trở về.
Nghe thấy lời nguyền rủa của dì ấy nhắm vào tôi, ông ta nhíu chặt mày: "Con bé vô tội, hơn nữa bây giờ cũng chưa thể xác nhận anh rể là hung thủ. Em đừng nói con bé như vậy, con bé có lỗi gì chứ."
Dì ấy nghe xong càng phát điên hơn, vơ lấy những thứ bên cạnh ném thẳng vào người ông cậu: "Anh còn mặt mũi mà nói như vậy, chính cái ông anh rể tốt của anh đã g.i.ế.c c.h.ế.t con gái tôi, anh còn muốn bao che cho hắn như trước nữa sao? Hắn ta là một tên cuồng sát, đã g.i.ế.c nhiều người như vậy rồi, vậy mà bây giờ các người mới bắt hắn! Tất cả là do các người hại con gái tôi c.h.ế.t thảm, tôi liều mạng với các người!"
Cậu tôi chỉ có thể thông cảm cho nỗi đau mất con của dì ấy, để mặc dì ấy trút giận.
Rất lâu sau, tiếng động trong nhà ngừng lại, ông cậu mở cửa đi ra, trên mặt bị cào rất nhiều vết máu.
Ông ta nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-ac-nguyen-sinh/chuong-2.html.]
"Đừng nghe dì cháu nói, chuyện của cha cháu không liên quan đến cháu."
Ồ, điều này có nghĩa là ông ta cũng tin cha tôi là kẻ g.i.ế.c người, thật tốt.
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta hỏi: "Cậu ơi, cậu có tin cha không g.i.ế.c người không?"
Ánh mắt sắc bén thường ngày của ông ta lại né tránh cái nhìn của tôi: "Đây là chuyện của người lớn, cháu còn nhỏ, đừng bận tâm nhiều như vậy."
Tôi gật đầu, ánh mắt liếc nhìn chiếc TV đang bật nhưng không ai xem.
Lúc này TV đang phát một bản tin, tử tù Trương Vũ đã vượt ngục vào 21 giờ tối qua, hiện cảnh sát đang tích cực truy bắt.
Tôi thầm nhếch khóe môi.
Lần trước nếu không phải vì tôi cản trở anh ta thì một đám vô dụng các người làm sao có thể bắt được anh ta chứ?
8
Điện thoại của ông cậu reo lên.
Sau khi nghe điện thoại, ông ta vừa nhìn tôi vừa lộ vẻ khó xử.
Ông ta cúp điện thoại rồi do dự mở lời: "Thu Thu, cậu cần đưa cháu đến sở cảnh sát một chuyến để tìm hiểu tình hình, cháu có sợ không?"
Tôi chỉnh lại mái tóc lòa xòa trước trán, ngoan ngoãn gật đầu.
"Cậu ơi cháu không sợ, cháu muốn nói rõ với cảnh sát để chứng minh cha không phải hung thủ. Chỉ là cậu có thể cho cháu gặp cha một chút không, cháu rất nhớ cha."
Tôi rất muốn nhìn thấy cha tôi hoảng sợ khi bị vu khống thành kẻ g.i.ế.c người.
Hơn nữa tôi cũng rất mong đợi được đến sở cảnh sát một chuyến.
Một kẻ g.i.ế.c người hàng loạt tự do ra vào sở cảnh sát ngay dưới mắt họ, nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi.
Tại sở cảnh sát, người phụ trách hỏi tôi là một cảnh sát đẹp trai, thái độ rất ôn hòa: "Thu Thu phải không, chú Lâm có vài điều muốn hỏi cháu, cháu đừng sợ, cứ nói hết những gì cháu đã thấy cho chú Lâm biết nhé."
Tôi nở nụ cười ngây thơ vô hại: "Vâng, chú Lâm, cháu nhất định sẽ phối hợp với các chú, cháu tin cha cháu không thể nào là hung thủ, các chú nhất định sẽ sớm điều tra ra sự thật."
Cảnh sát giật giật khóe miệng, rồi trầm giọng hỏi: "Ngày xảy ra án mạng, cháu vào nhà thấy gì?"
Tôi do dự trả lời: "Cháu vừa vào nhà, đã thấy cha nằm trong vũng máu, rất đáng sợ."
Diễn kịch một cách cẩn trọng đã có tiến bộ rồi, tự thưởng cho mình một cái đùi gà nhé.
Ánh mắt của cảnh sát trở nên lạnh như băng: "Còn gì nữa không?"
"Cha cháu vẫn còn cầm một con dao, cháu vào nhà rồi hình như ông ấy mới tỉnh lại, khắp nơi đều là máu, sau đó cha cháu bảo cháu gọi điện báo cảnh sát. Trong lúc chờ các chú đến, ông ấy đã mở lò nướng trong bếp."
"Ông ấy không phát hiện ra người bên trong là chị họ cháu sao?"
--------------------------------------------------