Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tội Ác Nguyên Sinh

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi phủ nhận: "Không có, dù sao lúc đó chị họ cháu đã thành ra cái dạng đó rồi, nếu không phải thấy mặt dây chuyền thì cậu cũng chẳng nhận ra đó là chị ấy."

"Bình thường cha cháu có gì khác lạ không?"

Tôi lắc đầu: "Không ạ, dạo gần đây ông ấy mê làm túi da cho mẹ, tan làm là ở nhà luôn chứ không đi đâu cả."

"Thật không? Hy vọng cháu hợp tác với công việc của tôi, nghĩ thật kỹ xem, cha cháu hiện đang bị tình nghi g.i.ế.c người, lẽ nào cháu không muốn minh oan cho ông ta sao?"

Đương nhiên tôi không muốn rồi, ông bị giam cả đời trong tù hoặc thậm chí bị xử b.ắ.n bởi cái luật pháp mà ông sùng bái thì tôi mới vui chứ.

Tôi cố gắng kìm nén nụ cười sắp không thể che giấu trên mặt.

Khi ngước lên nhìn cảnh sát, tôi phát hiện từ đầu đến cuối, người này vẫn luôn nhìn chằm chằm vào tôi.

Ánh mắt đó thật sự khiến người ta khó chịu, cứ như thể tôi là con côn trùng mắc kẹt trên mạng nhện của anh ta vậy.

Anh ta đang nghi ngờ tôi sao?

Nhưng điều này thật vô lý, dù sao tôi cũng chỉ là một đứa trẻ, anh ta thật quá đáng.

Chỉ là tôi cảm thấy người này rất quen thuộc, hình như tôi đã từng gặp anh ta trước đây rồi.

À phải rồi, anh ta là đồ đệ của cha tôi, cha tôi từng cứu mạng anh ta.

Anh ta tuyệt đối trung thành với cha tôi, chắc hẳn là người tin tưởng cha tôi nhất.

Tôi lại ngước lên lần nữa, vừa vặn chạm phải ánh mắt của viên cảnh sát này.

Thật đáng ghét.

Sau này có lẽ đôi mắt này có thể ngâm vào rượu thuốc, uống vào chắc sẽ sáng mắt ra.

9

Buổi thẩm vấn kết thúc, họ đưa tôi đi gặp cha.

Cha tôi không còn vẻ ngoài gọn gàng như mọi ngày, cả người trở nên tiều tụy u ám.

Râu đã mọc dài, mắt đầy tơ máu, trông như già đi cả chục tuổi.

Tôi ngồi đối diện ông, tỏ vẻ đau lòng nhìn ông.

Đưa bàn tay nhỏ trắng nõn sờ sờ bộ râu lởm chởm của ông, nước mắt tôi rơi xuống (diễn xuất càng ngày càng đỉnh!).

Ông thấy tôi khóc, cười an ủi: "Đừng khóc, cha không g.i.ế.c người, không lâu nữa là cha sẽ ra ngoài thôi."

Tôi lau nước mắt, thút thít nói: "Cha, con biết cha không g.i.ế.c người, cha là cảnh sát tốt nhất, con mãi mãi tin tưởng cha. Con rất hiểu chuyện, sẽ không để cha phải lo lắng cho con."

Tôi càng cố kìm nén cảm xúc, cha tôi càng thêm đau lòng.

Một người đàn ông to lớn mà nước mắt chảy còn nhiều hơn cả tôi.

Ông có vẻ cảm động lắm.

Chỉ không biết khi ông biết được sự thật thì sẽ phản ứng thế nào đây.

Haizz, cũng không quan trọng nữa, đến lúc đó chắc chắn ông đã bị tôi hành hạ đến c.h.ế.t rồi.

Sau khi thăm cha xong, tôi đi theo cậu ra ngoài.

Trong sân, một viên cảnh sát trẻ đang đùa giỡn với ch.ó cảnh sát.

Tôi đi ngang qua họ nhưng con ch.ó cảnh sát bỗng nhiên phát điên lên sủa ầm ĩ về phía tôi và cố gắng lao về phía tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-ac-nguyen-sinh/chuong-3.html.]

May mắn thay, viên cảnh sát trẻ đã kịp giữ nó lại, anh ta ngượng ngùng an ủi tôi: "Cháu không sao chứ, bình thường Tiểu Phi rất ngoan, chưa bao giờ như vậy, không biết hôm nay làm sao nữa."

Họ tỏ ra rất bối rối.

Nhưng tôi lại rất rõ, sở dĩ nó phát điên với tôi là vì mắt ch.ó có thể nhìn thấy những thứ mà con người không thấy được.

Tôi nhếch khóe môi, nở nụ cười đã luyện tập nhiều lần nhìn con chó.

Nó lập tức dừng lại, như thể nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ, cứ thế trốn sau lưng người.

Chậc, lại là một thứ rác rưởi nhát gan.

10

Sau khi quay lại nhà cậu, dì vừa nhìn thấy tôi đã lộ ra vẻ mặt như vừa nuốt phải ruồi.

Thật ra tôi mới là người thấy ghê tởm đấy chứ, bà ta và đứa con gái cưng của bà ta đều đáng ghét như nhau.

Nhưng tôi lại thích nhìn bộ dạng họ ghét bỏ tôi mà không dám nói ra kia.

"Dì, cháu về rồi ạ." Tôi bước tới, nở một nụ cười đầy thách thức.

Người phụ nữ này quả là ngu ngốc, dễ dàng bị chọc tức như vậy, dì ấy lập tức xông lên tát tôi một cái: "Con gái tao c.h.ế.t rồi, mày còn dám cười?"

Cậu kéo tôi ra rồi đẩy dì một cái.

"Em làm gì vậy? Con bé còn nhỏ, đã đủ hiểu chuyện rồi, đừng làm khó nó nữa."

Dì hoàn toàn không nghe lọt tai lời khuyên, điên cuồng gào thét: "Tôi nói sai sao? Theo tôi thấy con nhỏ này là tai họa thì có, hồi nhỏ ngu ngơ như một đứa ngốc, đến cả sinh hoạt cá nhân cũng không tự lo được. Đột nhiên lại bình thường, nói không chừng là bị ma nhập đấy. Anh rể anh có khi chính là bị nó khắc nên mới đi g.i.ế.c người đấy."

Tôi giả vờ vô tội, mở to mắt, đáng thương giải thích với dì: "Dì ơi, cháu không có, cháu không phải tai họa."

Nói thật lòng, cái thân xác hiện tại của tôi trông đáng yêu quá mức.

Chỉ cần tôi khóc, mọi người đều sai.

Haizz, nếu cái thân xác trước kia của tôi cũng xinh đẹp, vô tội như thế này thì tôi g.i.ế.c người còn dễ dàng hơn nữa.

Dù sao thì mấy người tôi đã g.i.ế.c trước đây, đều bị vẻ ngoài vô hại của tôi lừa.

Quả nhiên, cậu tôi bị sự tủi thân của tôi làm cho mất trí, giáng thẳng một cái tát vào mặt dì.

Dì bị đ.á.n.h cho ngớ người, sau khi định thần lại không do dự lập tức liều mạng xông vào đ.á.n.h cậu.

Đúng là ch.ó c.ắ.n chó, lưỡng bại câu thương.

11

Đêm khuya, hai người họ cuối cùng cũng ngủ thiếp đi.

Tôi cũng mệt rồi, nằm trên giường, tính toán xem tiếp theo sẽ g.i.ế.c ai và bằng cách nào.

Khi tôi đang mải suy nghĩ, tôi nghe thấy tiếng sột soạt ngoài cửa sổ, lập tức cảnh giác.

Rồi giây tiếp theo, một người đàn ông cầm d.a.o bước ra từ sau tấm rèm cửa.

"Không được động đậy, nếu không tao sẽ g.i.ế.c mày."

Tốt quá rồi, người tôi đợi cuối cùng cũng đến.

Người đàn ông kề d.a.o vào eo tôi nhưng tôi hoàn toàn không thấy căng thẳng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tội Ác Nguyên Sinh
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...