Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tội Ác Nguyên Sinh

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chỉ là khi ánh mắt sắc như d.a.o của anh ta đ.â.m thẳng vào tôi, tôi lại có một cảm giác quen thuộc.

Trong ký ức, có một cậu bé nằm cạnh t.h.i t.h.ể người phụ nữ, trên người cậu bé đầy m.á.u tươi.

Ánh mắt cậu bé rất hoang mang nhưng lạ lùng thay lại trùng khớp với ánh mắt của người đàn ông trước mặt.

Anh ta chậm rãi mở lời: "Lý Thu Thu, nếu tôi không nhầm, năm nay cháu mới mười bốn tuổi."

Tôi gật đầu, khó hiểu nhìn anh ta, anh ta trầm giọng nói: "Một đứa trẻ mười bốn tuổi, đối mặt với một vụ t.h.ả.m sát, nạn nhân lại là cả nhà cậu ruột của mình, biểu hiện của cháu, quá mức bình tĩnh rồi."

Sao, điều này đã khiến anh kích động rồi sao?

Tôi lập tức phấn khích, anh ta sắp phát hiện ra tôi rồi sao?

Thật kích động, thật vui.

14

"Chú Lâm, chú nói gì vậy, cháu không hiểu."

Anh ta nở một nụ cười lạnh: "Từ lần đầu gặp cháu, tôi đã biết cháu không phải là một đứa trẻ bình thường rồi."

Cũng không tệ, khá có mắt nhìn đấy.

Tôi còn muốn nói gì đó thì anh ta đã bị một cảnh sát khác gọi đi.

Trước khi đi còn không quên dặn dò đồng nghiệp của mình trông chừng tôi.

Đây là đang nghi ngờ tôi có vấn đề à?

Thật kích thích!

Viên cảnh sát phụ trách trông chừng tôi, chính là người đã dắt ch.ó ban ngày, anh ta tiến lại gần, lộ ra một hàm răng trắng đều tăm tắp với tôi.

Anh ta hoàn toàn không biết cảnh sát Lâm đang nghi ngờ tôi.

"Cô bé còn nhớ chú không? Chú sẽ bảo vệ cháu, cháu đừng sợ."

Tôi yếu ớt dựa vào lòng anh ta, ôm lấy cánh tay anh ta rưng rưng nước mắt: "Đáng sợ quá, cháu vừa ngủ một giấc dậy, cậu dì và mọi người đều đã c.h.ế.t hết, người tiếp theo c.h.ế.t có phải là cháu không?"

Viên cảnh sát trẻ vỗ vỗ cánh tay tôi an ủi: "Không đâu, bọn chú nhất định sẽ bảo vệ cháu."

15

Tôi lại một lần nữa ngồi trong phòng thẩm vấn, cốc nước trên bàn đã nguội lạnh hoàn toàn.

Cảnh sát Lâm vẫn chưa nói một lời nào.

Buồn cười thật, loại chiến thuật tâm lý lỗi thời này, anh ta không thấy mất mặt sao mà vẫn còn dùng.

Mặc dù rất khinh thường nhưng tôi vẫn giả vờ đứng ngồi không yên.

"Lý Thu Thu, nói cho tôi biết, đêm qua cháu có nghe thấy gì không?" Anh ta lơ đãng dựa vào ghế, nhưng vô hình chung lại tạo ra một cảm giác áp bức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-ac-nguyen-sinh/chuong-5.html.]

"Cháu không nghe thấy gì cả."

"Đó là g.i.ế.c người, chứ không phải giẫm c.h.ế.t vài con kiến, không thể nào không có động tĩnh. Hơn nữa, ngay cả đứa bé ba tháng tuổi hung thủ cũng không tha, tại sao cháu lại không hề hấn gì?"

"Chú Lâm, chú đang nghi ngờ cháu che giấu điều gì sao? Người c.h.ế.t là cậu của cháu, cháu đau lòng hơn ai hết, nếu cháu biết gì, cháu nhất định sẽ nói cho chú biết."

"Vậy nên tôi cũng không hiểu tại sao cháu lại giấu giếm tôi, lẽ nào cháu không muốn tôi bắt được hung thủ sao?" Tôi giả vờ khóc lóc t.h.ả.m thương, nhưng anh ta không hề lay động, cái tên ch.ó má này, lòng dạ cũng thật tàn nhẫn.

Anh ta không mắc bẫy, vậy thì không cần diễn cảnh khóc lóc nữa. Tôi lau khô nước mắt, dùng giọng điệu tuyệt vọng nói: "Chú Lâm, cháu thật sự không nghe thấy gì, cháu xin lỗi, là cháu vô dụng. Có lẽ đêm qua, nếu cháu và cả nhà cậu c.h.ế.t cùng nhau, chú sẽ hài lòng phải không?"

"Cháu phải hiểu rằng, tôi là một cảnh sát, điều tra rõ ràng mọi vụ án là trách nhiệm của tôi. Bốn mạng người trong nhà cậu cháu, cảnh sát phải làm rõ sự thật. Nếu cháu thật sự đau lòng, thì càng nên hợp tác với tôi."

Giọng điệu anh ta vẫn bình thản và ôn hòa, nhưng ánh mắt sắc bén lại một lần nữa dán chặt vào tôi.

"Nhưng cháu thật sự không biết gì cả." Tôi không nói, anh ta có thể làm gì tôi?

"Cháu có quen Trương Vũ không?"

Sao anh ta lại đột nhiên nhắc đến Trương Vũ với tôi, anh ta đã biết gì rồi?

Mắt tôi lập tức mở to nhưng anh ta lại cười hài lòng: "Đừng phủ nhận, biểu cảm của cháu đã bán đứng cháu rồi."

"Quả thật cháu có nghe nói đến cái tên này, là cha cháu nói, ông ấy thường xuyên nhắc đến tên Trương Vũ."

Anh ta nhẹ nhàng gật đầu: "Vậy sao, thế thì cháu hẳn cũng nghe nói đến Lâm Thanh, vợ của Trương Vũ rồi?"

Tôi vô thức siết chặt quần áo, đồng thời ngẩng đầu đối diện với anh ta, ánh mắt nóng rực của anh ta nhìn thẳng vào tôi, như thể có thể nhìn thấu linh hồn tôi.

Lẽ nào anh ta đã biết chuyện của tôi?

Tôi chần chừ một chút rồi lại tự phủ nhận trong lòng, không thể nào, chuyện ly kỳ đến vậy, nếu không phải tôi tự mình trải qua, tôi cũng sẽ không tin.

Hơn nữa anh ta là một cảnh sát, là một người theo chủ nghĩa duy vật kiên định, sẽ không tin những chuyện hoang đường như vậy.

Nhưng những lời anh ta nói tiếp theo lại khiến tôi hết sức bất ngờ.

16

"Có một chuyện, tôi thấy rất trùng hợp, nói ra có lẽ cháu sẽ muốn nghe. Ngày Lâm Thanh bị cha cháu b.ắ.n c.h.ế.t, cháu đột nhiên ngất đi, không còn hơi thở. Đến khi tỉnh lại, cháu lại trở lại bình thường. Chuyện này có phải rất trùng hợp không?"

Không thể nào, ngay cả anh ta chuyện này cũng để ý thấy, thật sự quá điên rồ.

Tôi có chút mất kiên nhẫn: "Rốt cuộc chú muốn nói gì ạ? Chú Lâm."

Anh ta không để ý đến sự thúc giục của tôi mà nói tiếp: "Trong hơn một tháng sau khi cháu trở lại bình thường, những con mèo trong khu chung cư nhà cháu thường xuyên bị g.i.ế.c hại tàn nhẫn, chuyện này cháu có biết không?"

Đương nhiên tôi biết, tất cả đều là do chính tay tôi làm.

Tôi cần luyện tập kỹ thuật lột da, nên chỉ có thể dùng mèo để thử nghiệm.

"Cháu có nghe nói ạ, chắc có tên biến thái nào đó."

"Tôi nghe nói cháu rất thích mèo, thường xuyên cho mèo hoang trong khu chung cư ăn?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tội Ác Nguyên Sinh
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...