Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi không điên thì ai điên?

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thẩm Hân Nghiên dần dần không thở nổi: "Tống Hòa, cô đừng manh động."

Tôi nhìn khuôn mặt bà ta dần chuyển sang xanh tím trong gương, lòng cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút.

Tôi thì thầm vào tai bà ta: "Vậy cô có nghe lời không?"

"Có." Bà ta muốn gật đầu nhưng cổ bị tôi bóp chặt không thể cử động.

"Vậy ngoan nghe lời đi, tôi sẽ manh động một chút."

Ánh mắt tôi ẩn chứa ý nghĩa rõ ràng, Thẩm Hân Nghiên lộ vẻ mặt bất lực.

Bên ngoài khách khứa đã đến đông đủ, trên màn hình lớn đang chiếu lại những kỷ niệm đẹp của Hứa An và Thẩm Hân Nghiên.

Tôi vừa cắn hạt dưa vừa thưởng thức trong phòng riêng bên trong.

Thẩm Hân Nghiên run rẩy co ro trên mặt đất, chiếc váy cưới trên người bà ta đã rách nát tả tơi.

Bà ta không dám kêu, có kêu cũng chẳng ai đáp lại, vì vừa nãy khi tôi dùng roi da quật bà ta, cổ họng bà ta đã gần như khản đặc vì la hét.

"Thôi được rồi, đừng khóc nữa, phiền phức lắm. Tôi đối xử với cô đã quá tốt rồi, trên chiếc roi da vừa quật cô tôi còn bôi cả cồn iod, vừa đánh vừa sát trùng, thế mà còn chưa được sao?" Tôi nhả một hạt dưa về phía bà ta.

Bà ta tủi thân nhìn tôi nhưng từ góc độ của người khác, ánh mắt đó hẳn là oán hận.

Màn hình lớn tối sầm một cái, tôi biết màn kịch hay sắp bắt đầu rồi.

Khi màn hình sáng lại, Thẩm Hân Nghiên kích động gào thét, có người đẩy cửa bước vào.

"Đại ca, chị thấy ồn ào không?" Lão Tam cười hì hì hỏi.

Tôi vứt hạt dưa xuống bàn, Lão Tam nhanh nhẹn cởi giày, lột một chiếc tất rồi nhét vào miệng Thẩm Hân Nghiên.

"Chậc, cái mùi này hay là mình cũng nên rửa chân mỗi ngày nhỉ?" Tôi nín thở.

Lão Tam ngượng ngùng gãi đầu: "Dạo này giẫm dưa cải nhiều quá."

Tôi liếc cậu ấy một cái, rồi quay người nhìn về phía màn hình, Thẩm Âm trên màn hình lùi từng bước, đến tận góc tường.

Nhưng Hứa An lại không chừa cho cô ta một kẽ hở nào: "Mẹ mày đã sớm phản bội tao rồi đúng không? Tao phí công yêu thương mày bấy nhiêu năm, nói đi, mày là con của Thẩm Hân Nghiên và thằng đàn ông nào?"

"Ba à, ba nói gì vậy? Con là con gái ruột của ba mà!" Thẩm Âm gào lên một cách điên cuồng.

"Đến bây giờ mày còn muốn lừa tao?"

Hứa An lạnh giọng: "Nghĩ lại tao thật sự ngu ngốc mà! Chuyện năm đó tao còn tốn bao tâm sức để che giấu cho mày."

Thẩm Âm quỳ trên đất, vừa khóc vừa nói: "Ba ơi, con thật sự là con gái của ba mà, tuy mẹ con có thể đã có lỗi với ba nhưng đó là sau khi sinh con, mẹ... mẹ..."

Hứa An tức giận công tâm, ôm ngực: "Bà ta làm sao? Nói tiếp đi, quả nhiên bà ta lén lút nuôi đàn ông khác đúng không?"

"Không, không phải một người đàn ông." Giọng Thẩm Âm yếu đi.

"Cái gì? Không chỉ một? Con đàn bà vô liêm sỉ này, mày cút đi, gọi bà ta đến đây cho tao!" Giọng Hứa An như muốn đứt quãng.

Thẩm Âm còn muốn giải thích nhưng Hứa An đột nhiên ngã xuống đất: "Thuốc, thuốc..."

Thẩm Âm hoảng loạn muốn đỡ ông ta dậy nhưng thân hình nặng hơn chín mươi cân của Hứa An đâu phải thứ mà cô ta có thể chịu nổi.

Tôi quay người nhìn Thẩm Hân Nghiên, bà ta cứ nức nở không ngừng, lớp trang điểm trên mặt đã lem luốc vì khóc.

Tôi ra hiệu cho Lão Tam lấy chiếc tất ra.

Bà ta mở miệng chửi rủa: "Có phải mày… con tiện nhân mày đã bày ra tất cả đúng không? Rõ ràng Tiểu Âm là con gái ruột của Hứa An mà! Tại sao mày lại làm như vậy? Tao và mày không thù không oán, tao chỉ khuyên mày rời xa Cố Xuyên thôi mà!"

"Đúng vậy, là tôi bày ra đấy."

Tôi tà ác bóp chặt cằm bà ta: "Nếu cô không thèm tình yêu của tôi, vậy thì thử xem lòng hận thù của tôi thế nào."

Mượn lời thoại của Cố Xuyên một chút, phải nói là, câu này nói ra nghe cũng khá là thú vị đấy.

"Mày bị điên à?" Bà ta muốn xông ra ngoài.

Lão Tam đạp một cú đá đưa bà ta trở về chỗ cũ: "Đại ca của tôi đã nói cho cô đi đâu?"

Tôi giơ ngón cái về phía cậu ấy, cậu ấy lộ vẻ mặt chân thành và tự hào.

Tôi nhìn Thẩm Âm trên màn hình, cô ta nhìn Hứa An đang ngất xỉu, vẻ mặt luống cuống, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Ba ơi, ý con không phải là một người đàn ông mà là một người phụ nữ, mẹ con thích một người phụ nữ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-khong-dien-thi-ai-dien/chuong-5.html.]

Khi bác sĩ đến, Hứa An đã tắt thở, ông ta mắc bệnh tim.

Bình thường không chịu được tức giận nhưng cộng thêm lúc đó Thẩm Âm luống cuống tay chân, làm lỡ mất thời gian cấp cứu tốt nhất nên ông ta cứ thế mà ra đi.

Thật ra ngay từ đầu tôi cũng không định làm gì Thẩm Âm bằng chuyện này.

Mười năm trước, Thẩm Âm mới chín tuổi, thuộc diện vị thành niên.

Hơn nữa vụ án đó cũng đã quá thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự, pháp luật không thể trừng phạt cô ta.

Tôi chỉ muốn khiến Hứa An thân bại danh liệt, ai ngờ đâu, ông ta lại chết.

Không biết trước khi c.h.ế.t ông ta có nghĩ đến Tống Kiều không, dù sao thì năm đó Tống Kiều cũng trơ mắt chờ c.h.ế.t như vậy.

Ác giả ác báo, ông ta đáng chết.

Sau khi Hứa An chết, nhà họ Hứa loạn thành một nùi, giá cổ phiếu công ty lao dốc.

Hứa Tử Dục tìm đến tôi, à không, Tống Tử Dục tìm đến tôi.

"Dù sao cô cũng là con gái nhà họ Hứa, nhà họ Hứa phá sản thì có lợi gì cho cô? Đây toàn là tiền thật bạc thật đấy!" Hắn lo đến râu tóc lởm chởm.

Thế là đủ biết hắn không thể đối phó nổi với đám cáo già nhà họ Hứa.

"Nhà họ Hứa? Thì liên quan gì đến tôi? Tôi họ Tống mà, à phải rồi, chẳng phải cậu cũng họ Tống sao?" Tôi hờ hững nói.

Hắn nghiến răng, một lúc sau, cúi đầu nói: "Chị, em biết chị có năng lực này, em không muốn sống cuộc sống không tiền."

Tôi liếc hắn một cái: "Chị có thể giúp em nhưng sau này em phải nghe lời chị đó."

Hắn ngẩng đầu lên: "Được, chỉ cần chị không để Hứa thị phá sản thì em sẽ nghe lời chị."

Tôi vỗ vai hắn: "Trước tiên, đi đổi họ đi."

Dưới sự giúp đỡ của Ôn Thời Hạ, tổn thất của Hứa thị dần dần được giảm bớt.

Tống Tử Dục trở thành Chủ tịch Hội đồng quản trị mới nhưng người thật sự đứng sau điều khiển lại là Ôn Thời Hạ.

Không biết Ôn Thời Hạ đã nói gì hay đạt được thỏa thuận gì với Tống Tử Dục mà mỗi lần Tống Tử Dục gặp tôi đều cung kính như cháu gặp ông vậy.

Hắn cũng trở nên cần cù chăm chỉ hơn, dần dần còn có được sự điềm tĩnh già dặn của một doanh nhân.

Ban đầu, Thẩm Hân Nghiên và Thẩm Âm còn muốn tranh giành quyền kiểm soát Hứa thị nhưng dưới thủ đoạn sấm sét của Ôn Thời Hạ, hai mẹ con họ đã thất bại thảm hại.

Thẩm Âm muốn tìm Cố Xuyên giúp đỡ nhưng Cố Xuyên lại tránh xa như tránh tà, anh ta cho bảo vệ đuổi cô ta ra ngoài.

Không còn sự giúp đỡ của Cố Xuyên và Hứa An, cuộc sống của hai mẹ con họ trở nên vô cùng khó khăn.

Thẩm Âm không chịu nổi cuộc sống như vậy nên cô ta đã dựa vào nhan sắc để cặp kè với một đại gia.

Ai ngờ đâu, vợ chính thất của người ta lại là một thành viên xã hội đen có "gốc gác" vững chắc.

Đáng thương thay, khi cô ta đang đợi "kim chủ" trong lồng thì đã bị tạt axit.

Khuôn mặt bị hủy hoại, chân cũng bị đánh gãy.

Thẩm Hân Nghiên nhìn con gái đang nằm trên giường, lòng đau như cắt.

Bà ta bắt đầu lảm nhảm điên cuồng, muốn tìm tôi báo thù.

Tôi nghĩ lần nào Lão Tứ câu cá cũng chỉ câu được trong chậu rỗng, chi bằng lần này để cậu ấy câu được con cá lớn.

Thế là trong bệnh viện tâm thần lại có thêm một bà cô trung niên mặc đồ người cá.

"Chị gái, em làm việc này có được không?" Ôn Thời Hạ nửa quỳ trước mặt tôi nũng nịu.

Đại gia đâu phải muốn gặp là gặp, tin tức lại trùng hợp đến tai chính thất như vậy, tất cả đều là do người sắp đặt.

Thay vì để Thẩm Âm chết, chi bằng cứ để cô ta sống không bằng c.h.ế.t như vậy.

"Được lắm." Tôi đưa tay đút cho cậu ta một quả nho.

Cậu ta há miệng ngậm lấy, khẽ cắn môi dưới, đôi mắt sáng như sao.

Trời đất quỷ thần ơi, đây là loại tuyệt sắc giai nhân gì thế này?

Tôi đưa tay tát cậu ta một cái: "Đồ đàn ông lẳng lơ, dám quyến rũ chị, em đúng là một con chim ưng kiêu hãnh."

Mắt cậu ta hơi đỏ: "Chị gái, tay chị có đau không?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tôi không điên thì ai điên?
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...