1
Tôi bị đ.á.n.h thức bởi tiếng đập cửa dồn dập của cảnh sát.
Khi mở cửa, tôi vẫn còn ngái ngủ, tai đeo tai nghe chống ồn, miếng che mắt ngủ bị đẩy lên đỉnh đầu.
Bên ngoài cửa là một nhóm cảnh sát, ngoài ra, còn có vài cảnh sát đang dán băng niêm phong màu vàng chanh lên cửa nhà hàng xóm.
Cảnh sát mặt mày nghiêm nghị: "Cô Trần Kha, tối qua cô có nghe thấy gì không?"
Hả?
Tôi ngơ ngác nhưng vẫn thành thật trả lời: "Tôi không nghe thấy gì cả..."
Lời còn chưa dứt, bên nhà hàng xóm đã vọng sang mấy tiếng đập vào tường.
Rất trầm, nhưng rất rõ ràng.
Vẻ mặt cảnh sát lập tức trầm xuống hai phần: "Chắc chắn không nghe thấy gì sao?"
Tôi cười khổ: "Khu chung cư này đúng là cách âm không tốt, tường rất mỏng, nhưng công việc của tôi khá đặc thù, cần họp xuyên quốc gia trong thời gian dài, không thể để ảnh hưởng đến chất lượng cuộc gọi, nên tôi thường làm việc trong phòng ngủ và phòng ngủ cũng được tôi bố trí lại rồi..."
Chưa đợi tôi nói xong, cảnh sát đã khẽ gật đầu: "Chúng tôi có thể vào phòng ngủ của cô xem một chút không?"
"Đương nhiên rồi."
Tôi gật đầu, nghiêng người, ra hiệu đối phương cùng tôi vào nhà.
Vì vừa mới ngủ dậy, trong phòng ngủ vẫn kéo rèm che nắng.
Nhưng vẫn có thể nhìn thấy trên tường tôi đã dán một lớp cách âm rất dày, loại bông trứng dày năm centimet, không chỉ vậy, ngay cả cửa phòng ngủ cũng dán một lớp băng dính cách âm dày cộp.
Như tôi đã nói, nhà hàng xóm là một gia đình ba thế hệ sống hòa thuận, yêu thương nhau.
Không chỉ có cặp vợ chồng yêu thương nhau và người già đoan trang, mà còn có một cô bé rất đáng yêu. Cô bé đó hình như bắt đầu học piano từ một năm trước, rất chăm chỉ, thường tập hai tiếng mỗi buổi sáng và tối, thỉnh thoảng còn tập thêm.
Thấy ánh mắt cảnh sát dừng lại trên tấm bông trứng dày cộp, tôi vội vàng bổ sung: "Cô bé rất dễ thương, nhưng tiếng đàn piano thì thực sự khó nghe, hơn một năm rồi mà chẳng tiến bộ gì, còn chói tai hơn cả tiếng người mù đ.á.n.h bông gòn dưới lầu, nên tôi mới dán mấy thứ này."
Tôi làm nhà phân tích thuê ngoài cho một công ty Mỹ, thời gian làm việc là từ 8 giờ 30 tối đến 4 giờ 30 sáng.
Do tính chất công việc, tôi thường xuyên hoạt động về đêm.
Nhưng từ khi cô bé đó bắt đầu học đàn, đã hoàn toàn làm đảo lộn nếp sinh hoạt của tôi.
Nhưng nhà đối diện rõ ràng không phải là loại phụ huynh vô lý.
Lúc thì người đàn ông giúp tôi vứt rác, lúc thì người phụ nữ mang trái cây đến cho tôi, còn bà cụ thì hễ thấy gói hàng của tôi trên kệ chuyển phát nhanh dưới lầu lại giúp tôi mang lên để trước cửa.
Mặc dù tôi là một người hướng nội sợ xã hội, nhưng cũng hiểu rõ hàng xóm tốt khó tìm, cuối cùng tôi vẫn quyết định tự mình chịu đựng những tiếng ồn khó chịu này.
Cảnh sát đi một vòng quanh phòng ngủ của tôi.
Giờ phút này, cuối cùng tôi cũng không kìm được gen hóng hớt trong xương cốt người Trung Quốc, bèn hỏi: "Xin hỏi, rốt cuộc nhà hàng xóm đã xảy ra chuyện gì vậy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-la-ai/chuong-1.html.]
Nhưng đối phương không nói gì, ngược lại, chiếc điện thoại vẫn để trong túi quần của tôi lúc này rung lên điên cuồng. Mở ra xem toàn là tin nhắn do chị tôi, Trần Thư, gửi tới.
[Em dậy chưa?]
[Dậy rồi thì trả lời nhé.]
[Em vẫn ở cái nhà cũ đó một mình phải không? Tin tức nói tối qua ở đó xảy ra án mạng, nguy hiểm lắm, hay là tối nay em về nhà ở đi, bố mẹ... nói chung trong nhà chị đã nói hết rồi…]
(Ảnh) (Ảnh) (Ảnh)
Một loạt ảnh hiện ra rõ mồn một trên trang WeChat của tôi.
Ngón tay khựng lại, giây tiếp theo, khuôn mặt m.á.u thịt be bét cứ thế xuất hiện rõ mồn một trên màn hình điện thoại của tôi.
"A!!" Tôi không kìm được mà thốt lên kinh hãi.
Trong khoảnh khắc, tóc gáy tôi dựng đứng, sợ đến mức tôi suýt ném điện thoại đi, tim đập loạn xạ.
Đó là một t.h.i t.h.ể với khuôn mặt đã hoàn toàn biến dạng.
Trên người mặc chiếc áo sơ mi không còn nhìn rõ màu sắc, trên mặt ngoài những vết bỏng rộp lớn nhỏ màu vàng, còn có các mô da bị hoại tử và m.á.u khô.
Điều đáng sợ nhất là đôi mắt đó, nhãn cầu đã biến mất, chỉ còn lại hốc mắt trống rỗng đen ngòm, nhìn thẳng vào tôi qua màn hình.
Tôi không khỏi nuốt khan.
Lúc này, cảnh sát chợt lại gần, tiếp tục truy hỏi: "Trần Kha, cô chắc chắn tối qua mình thật sự không nghe thấy gì sao?"
Tôi rất không thích ánh mắt cảnh sát nhìn tôi: Sắc bén, nhạy cảm, còn mang theo vài phần thăm dò và đ.á.n.h giá khó nhận ra.
Tôi biết, cảnh sát đã mở miệng là gọi được tên tôi, nhất định đã tìm hiểu về hoàn cảnh của tôi.
Tôi tên Trần Kha, năm nay 27 tuổi.
Ngoài những gì đã giới thiệu, tôi làm bên B thuê ngoài thấp kém cho một công ty nước ngoài, lý lịch của tôi quả thật không mấy sạch sẽ.
Năm tôi mười tám tuổi, năm thi đại học, chị tôi đã giành được danh hiệu thủ khoa khối C toàn quận.
Khi chị ấy dự tiệc tri ân thầy cô xong, đi qua con hẻm về nhà đã bị mấy thanh niên côn đồ say rượu kéo vào con hẻm không có camera giám sát.
Bọn chúng đông người, còn chị tôi trên người chỉ có mỗi tờ giấy báo trúng tuyển của trường đại học danh tiếng vừa nhận được.
Giấy báo trúng tuyển bị xé tan tành cùng với đó là chiếc váy trắng mỏng manh và cả nhân phẩm của chị ấy cũng bị vùi dập.
Ông trời vô tình, khi tôi đến hiện trường, trong mắt chị tôi không còn chút sức sống nào, chị cứ thế nằm bất động trong con hẻm bẩn thỉu.
Nhưng ông trời cũng có mắt, con đường đó lại không có camera giám sát.
Khi nhìn thấy tôi, mắt chị tôi rõ ràng sáng lên, nhưng ngay sau đó, chị ấy lại rơi nước mắt, run rẩy mấp máy môi nói: "Chạy đi, Tiểu Kha, chạy mau!"
Tôi và chị tôi không giống nhau.
--------------------------------------------------