16
“Tất cả mọi người, kẻ l.o.ạ.n l.u.â.n với Tống Triết đâu chỉ có một mình Tống Niệm Hạ thôi đâu.”
“Cao Viên phía bên cạnh kia cũng y như thế vậy thôi.”
Cao Viên kinh hãi run lên:
“Chị… chị nói gì thế…”
Tôi khẽ cười, lập tức phẩy tay cho chiếu ra hai đoạn video.
Một đoạn là của Cao Viên với Lục Chỉ. Một đoạn cũng là của Cao Viên với Tống Triết.
Tôi nhướng mày nhìn về phía Lục Chỉ:
“Đại thiếu gia Lục, không thể không nói khẩu vị của anh thật rộng rãi. Chị em gái đều không bỏ qua à?”
Mẹ tôi lập tức bùng nổ, lao lên đứng chắn trước màn hình:
“Không được xem! Giang Vi! Con lại giở trò gì nữa! Mau dừng lại ngay!”
“Dừng lại sao? Xin lỗi nhé, bà không có lựa chọn đó đâu.”
Tôi cho quản gia chiếu tiếp kết quả giám định thân phận.
“Trùng hợp hơn nữa, kết quả xét nghiệm cho thấy Cao Viên và mẹ tôi lại có quan hệ mẹ con đến 99%.”
“Nói cách khác, Cao Viên à, em không nên gọi tôi là chị gái mà phải gọi là em gái mới đúng. Bởi vì em là đứa con đầu tiên mà mẹ ruột tôi sinh ra, sinh với gã buôn ma túy bà ta yêu nhất đấy!”
Cao Viên hoảng sợ nhìn tôi:
“Chị… chị biết hết rồi?”
Tôi bật cười:
“Chị à, tôi đâu có ngu. Chị không nói thì chẳng lẽ tôi không thể tự điều tra sao?”
Huống chi, từ đầu tôi đâu có ý định tha cho ả, chỉ vì ả từng giúp tôi đối phó với Tống Niệm Hạ.
Cao Viên chính là một con sói đói không bao giờ biết đủ. Nếu không diệt tận gốc, sớm muộn gì cũng sẽ quay lại c.ắ.n tôi một phát.
Tất nhiên, tôi sẽ không cho cô ả cơ hội đó.
Tôi bỏ ngoài tai những tiếng gào thét, c.h.ử.i rủa phía sau, chỉ mỉm cười nhìn đám người hóng chuyện phía dưới:
“Các vị, hôm nay dưa ăn hẳn cũng đủ sốc và đủ nhiều rồi. Buổi tiệc đến đây là kết thúc, mời mọi người thong thả ra về.”
Đám người kia đều là cáo già, họ nói vài câu khách sáo rồi vội vã chuồn sạch.
Chỉ còn Lục Chỉ là bị tôi ra lệnh ném thẳng ra ngoài.
Chờ đến khi người ngoài đi hết, tôi mới phất tay cho thả bọn họ ra.
Ba tôi vừa được thả liền lao tới muốn đ.á.n.h tôi.
Tôi trực tiếp tung một cước đá vào đầu gối ông ta, khiến ông ta đau đến mức quỳ rạp xuống đất.
“Ôi chao, đừng hành lễ lớn vậy chứ, tôi thật sự nhận không nổi đâu.”
“Giang Vi! Mày đừng quá đáng quá! Nói cho mày biết, tao không có đứa con gái như mày! Cút ra khỏi nhà này ngay!”
Mẹ tôi hiếm hoi khi lại đứng cùng phe với ông ta:
“Đúng thế, cút đi! Đồ tiện nhân! Phì!”
Tôi bật cười khinh miệt, tao nhã đứng dậy khỏi ghế sofa, dồn hết sức tát cho cả hai mỗi người một bạt tai.
“Giang Vi! Mày phản rồi sao?! Dám đ.á.n.h cả ba mày à?!”
“Giang Vi! Tao là mẹ mày! Mày dám đ.á.n.h cả tao?!”
Chậc, ồn ào thật.
“Xin lỗi nhé, nhưng kẻ nên cút khỏi cái nhà này… là các người. À, quên chưa nói. Thời gian trước tôi đã về nhà tổ gặp ông ngoại. Tôi đã kể cho ông nghe hết những chuyện bẩn thỉu của các người.”
“Thưa bà Giang thân yêu, sáng mai ông ngoại sẽ công bố chính thức cắt đứt quan hệ cha con với bà. Đồng thời, tôi cũng sẽ ra tuyên bố đoạn tuyệt với các người.”
“Còn về mấy đứa con riêng của các người…”
Tôi liếc sang Tống Niệm Hạ và Cao Viên.
“Các người yêu thương chúng như vậy, tất nhiên là phải mang đi theo rồi.”
Tôi phất tay, chẳng cho họ cơ hội phản kháng mà trực tiếp để vệ sĩ lôi thẳng cả lũ ra ngoài cửa lớn.
Tống Triết thì mặt mày sáng rỡ vội chạy tới nịnh hót:
“Chị!! hề hề, em thì chắc không cần đi đâu nhỉ? Dù sao em là em trai ruột của chị mà!”
Hừ, em trai ruột sao?
Tôi vuốt ve gương mặt quen thuộc ấy:
“Tống Triết, em có biết không? Chị từng mơ thấy một giấc mơ. Trong mơ, em vì Tống Niệm Hạ mà bán đứng chính chị ruột mình, em đã gọi mấy thằng lưu manh tới rồi lôi chị vào ngõ tối, trước tiên cưỡng hiếp, sau đó đ.á.n.h đập tàn bạo đến c.h.ế.t! Còn em thì đứng một bên cầm điện thoại quay video, vừa quay vừa cười điên loạn!”
“Em nghĩ chị có thể giữ em lại sao?”
Tống Triết vội vàng chối:
“Không! Chị, đó chỉ là một giấc mơ thôi mà! Sao em có thể đối xử với chị như thế được? Chị là chị ruột của em mà!”
Nhưng… đó đâu phải mơ.
Kiếp trước, ngay trước khi c.h.ế.t, tôi đã nhìn thấy Tống Triết ở gần đó.
Tôi ngỡ rằng với tình cảm ruột thịt, nhất định hắn sẽ cứu tôi.
Nhưng không.
Hắn chỉ cười ngạo nghễ, sau đó rút điện thoại ra giơ về phía tôi mà quay.
Vừa quay, vừa cười ngông cuồng.
Tôi từng nghĩ, em trai tôi chỉ là kẻ ngỗ nghịch chứ bản chất không đến nỗi xấu xa.
Từ nhỏ tôi đã dọn dẹp cho hắn biết bao nhiêu hậu quả, bao nhiêu rắc rối?
Ấy vậy mà chỉ vì một đứa em gái cùng cha khác mẹ, hắn lại tàn nhẫn đẩy chính chị ruột vào vực thẳm.
Sau khi c.h.ế.t, tôi mới biết được sự thật.
Cả gia đình tôi, kể cả Tống Triết, không một ai biết rằng hắn vốn dĩ không phải em trai ruột của tôi. Ngay từ khi mới sinh, hắn đã bị tráo đổi với em trai tôi bởi một kẻ g.i.ế.c người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tra-xanh-danh-bai-tra-xanh/6.html.]
Còn em trai ruột thực sự của tôi đã bị sát hại tàn nhẫn ngay lúc vừa lọt lòng.
Về phần tên sát nhân đó…
Ngay sau khi được sống lại, tôi đã cho người dựa theo manh mối mình nhớ được, phối hợp với cảnh sát tóm gọn hắn.
Nếu không nhầm thì hắn đã sớm bị t.ử hình rồi.
17
Tôi tung một cước hất văng Tống Triết, giẫm mạnh lên đầu gối hắn:
“Tống Triết,cậu đừng làm bẩn mắt tôi nữa.”
Tôi vẫy tay, vệ sĩ lập tức kéo hắn lôi ra ngoài.
Sáng hôm sau, tôi cùng ông ngoại ra tuyên bố cắt đứt mọi quan hệ với bọn họ. Tôi còn thêm một thông báo nữa, thông báo hủy bỏ hôn ước với nhà họ Lục.
Tưởng rằng mọi chuyện đã chấm dứt tại đây, nhưng tôi vẫn đ.á.n.h giá thấp khả năng tự tìm đường c.h.ế.t của bọn họ.
Tống Niệm Hạ ngày ngày quấn lấy Lục Chỉ, hắn thì không thèm để ý, ngược lại còn liên tục tìm đến tôi cầu xin tha thứ.
Nấm Lùn Team
Tống Niệm Hạ liền đổi cách, trực tiếp mở livestream trên mạng.
Cô ta khóc lóc kể khổ không ngừng.
Nói rằng mình bị người chị cùng cha khác mẹ đuổi khỏi nhà, còn bị người anh cùng cha khác mẹ cưỡng hiếp.
Cô ta bảo, vốn dĩ Tống Triết nhắm vào Cao Viên, là chính Cao Viên bỏ t.h.u.ố.c rồi đẩy cô ta ra chịu thay.
Đám cư dân mạng chẳng rõ ngọn ngành, sau khi nghe xong thì phẫn nộ lao đi “đào mộ” thông tin.
Chẳng bao lâu, bọn họ lôi được thông tin của tôi ra.
Tôi trở thành “nữ phụ độc ác” và là “kẻ vong ân bội nghĩa” trong miệng họ.
Có kẻ còn chạy thẳng tới cổng công ty tôi giương băng rôn, cầm loa hô hào đòi tẩy chay.
Tôi lập tức bảo trợ lý liên hệ với những người từng tham dự buổi tiệc rượu hơm đó, lấy toàn bộ video về cho tôi.
Sau đó, tôi tung thẳng lên mạng, còn cẩn thận mua cả một suất hot search.
Cả cõi mạng nổ tung.
Cư dân mạng bây giờ mới nhận ra mình bị lừa, lập tức quay ngược lại trút giận lên Tống Niệm Hạ.
Nhưng dù là bị chửi, nổi tiếng bằng tai tiếng thì vẫn là nổi tiếng.
Tống Niệm Hạ nhân cơ hội hốt được kha khá lưu lượng, bắt đầu livestream bán hàng.
Nhưng ngày vui của cô ta nhanh chóng kết thúc.
Tôi cho người tìm ra Tống Triết và Cao Viên, đưa địa chỉ của Tống Niệm Hạ cho bọn họ. Hai kẻ kia liền mò tới, đ.á.n.h đập cô ta đến c.h.ế.t.
Bọn chúng không ngờ, khi đó Tống Niệm Hạ đang phát trực tiếp. Toàn bộ hành vi của bọn chúng đều bị chiếu công khai.
Khi hai kẻ ác đó cầm d.a.o bắt đầu xẻ xác thì cảnh sát ập tới, tóm gọn cả hai.
Chứng cứ rành rành, chẳng còn đường chối cãi.
Cả hai “vinh dự” được đeo vào chiếc còng số 8 màu hồng.
Mẹ ruột tôi, sau khi biết chuyện thì phát điên, bị đưa thẳng vào bệnh viện tâm thần.
Cha ruột tôi thì tìm việc khắp nơi đều thất bại, cuối cùng sa sút đến mức phải ăn xin dưới gầm cầu.
Tôi nổi hứng từ bi, liền giao hết chứng cứ ông ta từng bỏ t.h.u.ố.c hại tôi cho cảnh sát.
Coi như tặng ông ta một công việc ổn định, không chỉ có máy may để đạp, mà còn được ăn ba bữa miễn phí mỗi ngày, thậm chí còn có người giám sát tập thể d.ụ.c đúng giờ.
Nghe nói, khi cảnh sát dẫn người tới bắt, ông ta đang giành giật đồ ăn với ch.ó hoang.
Vậy nên ông ta phải cảm ơn tôi mới đúng.
Có “bát cơm sắt” còn hơn đi ăn xin ngoài đường nhiều chứ.
Rắc rối duy nhất còn sót lại chính là Lục Chỉ, giờ ngày nào anh ta cũng mặt dày mò tới cửa nhà tôi cầu xin gặp mặt.
Tôi khó chịu bước ra:
“Lục Chỉ, anh còn biết xấu hổ không thế? Anh khẩu vị nặng thật, Tống Niệm Hạ cũng có, Cao Viên cũng có mà vẫn chưa đủ? Còn muốn liên hôn với tôi? Anh nghiện cái trò ‘chị em một nhà’ lắm à?”
Lục Chỉ rơm rớm nước mắt quỳ xuống cầu xin:
“Vi Vi, nghe anh giải thích… Anh không tự nguyện, tất cả đều bị ép buộc…”
“Vi Vi, trong lòng anh chỉ có em, anh chỉ yêu em… chúng ta quen nhau bao năm, em rõ nhất con người anh là thế nào mà…”
Tôi cười đến rơi nước mắt:
“Lục Chỉ, một thằng đàn ông mà bị hai người đàn bà cưỡng ép? Sao? là bọn họ trói chặt anh lại hả? Video tôi còn giữ cả đấy, anh vẫn không biết sợ à?”
Lục Chỉ sững sờ mơ hồ:
“Vi Vi, ý em là gì?”
Tôi chán ghét đá một cú lên vai hắn:
“Ý gì à? Chút nữa anh sẽ biết thôi!”
Tôi quay lưng bước vào nhà, đăng tải ngay đoạn video vừa ghi âm.
Không lâu sau, Lục Chỉ liên tục gọi điện tới. Tôi thẳng tay block anh ta.
Trên mạng, cả biển bình luận c.h.ử.i rủa hắn.
Có cư dân mạng địa phương còn chạy thẳng đến cổng nhà họ Lục, tạt sơn loang lổ.
Nhà họ Lục mất hết mặt mũi, ngay trong đêm dọn nhà đi mà không hề nói cho hắn biết.
Bọn họ trực tiếp bỏ rơi Lục Chỉ, một kẻ phế vật.
Không có nhà họ Lục chống lưng, hắn chẳng thể đi xa.
Lần sau tôi nghe tin về hắn, hắn đã thành kẻ ăn mày, đầu bù tóc rối lang thang xin ăn.
Ừ, vẫn đúng cái vị trí mà lần trước cha ruột tôi ngồi.
Mà tôi, cuối cùng cũng không phải tự bẩn tay mình.
Tất cả, đều đã giải quyết xong.
Giờ tôi sẽ sống cuộc đời rực rỡ thuộc về riêng mình.
--------------------------------------------------