Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăm Tỷ Võng Hồng Thiên Sư

Chương 114

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Với ảo thuật trùng điệp nối cảnh, nếu muốn quay về cần phải tìm được giao điểm chuyển cảnh, nhưng lúc ảo thuật gia thiết kế ảo thuật này, vì muốn chắc chắn giam được Lục Chỉ trong thế giới của mình, cố ý tốn thêm thời gian, không màng khả năng tổn thất phần lớn tu vi, cũng quyết phá hết giao điểm.

Hắn biết rằng chỉ cần vây khốn Lục Chỉ, đoạt được năng lực của Lục Chỉ, hết thảy đều sẽ đáng giá.

"Thật ra ngươi rất thông minh, biết phá huỷ giao điểm ngăn ngừa chúng ta quay về." Lục Chỉ cầm quyển tạp chí mỹ thuật mua ngoài phòng triển lãm trước đó, bây giờ đang cuộn tròn lại đánh ảo thuật gia, đánh còn thuận tay phết.

"Nhưng ngươi dùng với sai đối tượng rồi, phá huỷ giao điểm hòng vây khốn ta, vậy nói cho ngươi biết, khỏi mơ huyễn, ta muốn ra từ nơi nào sẽ ra được từ nơi đó."

Lục Chỉ nói xong lại gõ đầu ảo thuật gia, còn đột ngột duỗi chân đá hắn một cái.

Sức Lục Chỉ ai cũng rõ ràng, liền nhìn ảo thuật gia lăn mấy vòng trên mặt đất, khoảng hơn 10m mới dừng lại.

Dáng người ảo thuật gia có rắn chắc đến mấy cũng cảm thấy thiếu chút nữa bị đá đến hộc cả máu, càng đừng nói đến đầu hắn bị đánh ong cả lên; nghe cậu nói, biết kế hoạch của mình đã thất bại, càng bị chọc tức mún ngất xỉu.

"Mày! Mày có phải người không vậy, mạnh dữ thần!"

Lục Chỉ nghe vậy, xoa eo hầm hừ, "Đối phó với loại bàng môn tả đạo như ngươi, ta còn ngại sức không đủ dùng thì có!"

Thấy ảo thuật gia ôm đầu nghiến răng nghiến lợi, Cửu gia và Hứa Bán Vân xắn tay áo lên chuẩn bị xử tiếp.

Khán giả dưới sân khấu thấy Lục Chỉ xuất hiện, nháy mắt cảm nhận được hy vọng.

"Tiểu thần tiên! Là tiểu thần tiên! Tiểu thần tiên ra rồi, chúng ta có phải có thể ra ngoài được rồi không?"

"Tôi đã nói mà, quả nhiên tiểu thần tiên mới lợi hại nhất, tên điên kia có mơ cũng với không tới!"

Lạc Phỉ và Bạch Điềm đang ôm nhau, chớp chớp mắt, người thiếu niên được mọi người sùng bài trong màn hình xuất hiện, họ không khỏi dõi theo cậu.

"Cậu ấy có thể cứu chúng ta không?" Lạc Phỉ chờ mong hỏi.

"Oa, giống như một vị thần lợi hại hơn cả tà thần, xuất hiện một phát liền nghiền áp, như chúa cứu thế." Hai mắt Bạch Điềm lấp lánh.

Lạc Phỉ liếc cô nàng trắng mắt, bệnh trung nhị hết thuốc chữa rồi, nhưng mà, nhìn trực tiếp càng thấy năm người này đẹp trai quá xá.

"Sao mày ra được?!" Ảo thuật gia không dám tin, hắn tốn công sức và thời gian lâu như vậy.

"Ta nói rồi, ta muốn ra kiểu gì thì ra kiểu đó." Lục Chỉ hừ hừ, "So ảo thuật, ngươi còn kém xa lắm."

Ảo thuật gia cắn chặt răng, lần trước cậu ta cũng như thế này, nói với hắn rằng hắn còn kém xa.

Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì hắn nỗ lực như thế nào cũng đuổi không kịp cậu ta.

"Bởi vì ta không đi đường ngang ngõ hẻm." Luc Chỉ khinh thường trả lời nghi vấn của hắn.

Ảo thuật gia siết chặt nắm tay, nghiến răng nghiến lợi.

Sau đó, hắn hít một hơi thật sâu, mỉm cười nói, "Cho dù mày có phá được ảo thuật trùng điệp thì thế nào, mày cũng không phá được nơi này."

"Ngươi bớt nói nhảm, không có gì Chỉ Chỉ của chúng ta không giải quyết được." Cửu gia trừng mắt, liếc hắn một cái.

"Ngươi lợi hại đến mấy cũng không phá huỷ được thế giới thật thể, nếu không thế giới sẽ đại loạn." Đáy mắt ảo thuật gia hiện lên vẻ điên cuồng.

Cao Triệt và Hứa Bán Vân nhíu mày, liếc mắt nhìn nhau, bỗng nhiên kinh hãi, "Ngươi nối liền thế giới ảo thuật với âm phủ?!"

"Thảo nào hắn có thể hấp thụ được nhiều linh hồn như vậy, còn có thể làm bọn họ sinh động như thật sự tồn tại." Cao Triệt hiểu ra.

Âm phủ là cách gọi dân gian, kỳ thật đó là một thế giới khác, là nơi quỷ hồn sinh sống, cũng không giống với truyền thuyết, không có Diêm vương quỷ sai.

Nơi này tất cả đều giống hệt dương gian, cũng là chính là thế giới bên ngoài, chỉ là nơi này không có ánh sáng mặt trời, tất cả đều lạnh lẽo vô cùng, chỉ có quỷ hồn và linh hồn lạc đường hoặc xuất hồn.

Mà ảo thuật gia này lại tìm được cách nối liền thế giới ảo thuật của hắn với âm phủ, còn kéo nhiều người như vậy vào thế giới này, không bao lâu, những người này đều sẽ dần dần bị ảnh hưởng, không cách nào trở lại dương gian.

Muốn mang nhiều người như vậy quay về, cách đơn giản nhất là phá huỷ thế giới ảo thuật, nhưng nếu có liên kết với âm phủ, vậy không phải muốn hủy là huỷ được.

"Năng lực của ngươi cơ bản không làm nổi điều này." Lục Chỉ nhàn nhạt nói, một chút vẻ khủng hoảng hoặc kinh sợ đều không có.

Sắc mặt ảo thuật gia biến đổi, "Hừ, hắn cũng cần ta trợ giúp."

"Bất quá ngươi chỉ là một quân cờ, thật ngu xuẩn." Hứa Bán Vân vừa nghe liền biết, ngoại trừ Phí Lạc Nhân thì chẳng có ai có tâm tư này, mà dù có có cũng không làm được đến mức này.

"Lừa mình dối người là đáng buồn nhất." Lục Chỉ nói.

"Sao có thể! Là hắn hỗ trợ thì thế nào, tao chỉ cần bắt được mày! Có được sức mạnh của mày, tao sẽ không cần cố kỵ bất kỳ kẻ nào, toàn bộ thế giới đều là của tao!" Ảo thuật gia điên cuồng rít lên.

"Ừ." Lục Chỉ gật đầu, "Nhưng vấn đề là, ngươi có thể sao?"

Ảo thuật gia ngẩn ra, phẫn hận trừng cậu, "Đương nhiên, mày vẫn còn ở trong ảo thuật của tao, mày không thể mang mọi người ra khỏi đây, mày cũng không thể rời đi được."

Mọi người nghe hắn nói, ít nhiều hiểu được ý hắn, khóc hết nước hết cái.

"Thì ra đây là âm phủ, chúng ta đều đã chết, không cứu được, không cứu được."

"Hu hu hu, tớ còn trẻ, còn chưa muốn chết mà."

Từng tiếng từng tiếng than khóc kéo hết đợt này đến đợt khác, làm người nghe cảm thấy không đành lòng.

Lạc Phỉ và Bạch Điềm thở dài, tiếp tục ôm chặt lấy nhau.

"Phải không?" Âm thanh Lục Chỉ vẫn nhẹ nhàng tuỳ ý như cũ.

"Ta đây cứ đánh ngươi một trận cái đã, đánh cho hả giận rồi nói sau." Cậu nói xong, nhấc chân lên, muốn đi qua chỗ ảo thuật gia.

Ảo thuật gia ngẩn ra, cơ thể đột nhiên cứng đờ, "Mày!"

Hắn muốn chạy trốn nhưng không kịp, bị Lục Chỉ dùng một tay kéo lại, ném cái bịch xuống đất lăn một vòng.

Ảo thuật gia cắn chặt răng, "Mày đừng mơ tao thả mày ra ngoài, tao sẽ không bao giờ thả mày ra!" Trong thế giới của hắn, đợi càng lâu càng hết cách thi triển năng lực, nhắm mắt cũng thấy sắp đoạt được sức mạnh cường đại mình vẫn tâm tâm niệm niệm, hắn sao có thể từ bỏ chứ.

"Cần ngươi thả à?" Lục Chỉ không thèm để ý, "Chút tài mọn mà muốn vây khốn ta? Là ngươi ngu hay là Phí Lạc Nhân quá ngu?"

Cao Triệt và Hứa Bán Vân hiểu rất rõ nếu là Phí Lạc Nhân bày kế thì bọn họ đều không giải quyết được, tuyệt đối không phải chút tài mọn, Nhưng đối với tiểu sư đệ của bọn họ mà nói, đích đích xác xác không phải là chuyện lớn gì.

Cũng chẳng cách nào, có lẽ Phí Lạc Nhân và ảo thuật gia này sẽ không phục, nhưng đây là hiện thực, có một số người chính là thiên phú dị bẩm như vậy.

"Sư huynh ơi, huynh giúp đệ đè hắn lại, đệ muốn cắt đứt liên kết của hai thế giới này." Lục Chỉ nói.

Hai người không nói hai lời, bao gồm cả Ninh Tước và Cửu gia cũng bước lên ấn ảo thuật gia dính sát mặt đất.

Ảo thuật gia không dám tin, "Cắt đứt liên kết? Sao có thể, cơ bản không ai làm được chuyện này."

"Đó là chuyện của phàm nhân." Lục Chỉ ít khi lại cao ngạo.

Nếu là người khác nói như vậy, Cao Triệt và Hứa Bán Vân nhất định sẽ muốn đập hắn một trận, nhưng nếu Lục Chỉ nói như vậy, bọn họ chỉ cảm thấy yêu chiều tận xương tuỷ.

Lục Chỉ dán bùa lên trán ảo thuật gia, sau đó mặc niệm chú ngữ, ảo thuật gia cảm thấy trên trán nóng bừng lên, cực nóng giống như bị thiêu đốt, nhịn không được giãy giụa rống gào.

"Thế mà còn dám dùng linh hồn làm môi giới liên kết, hai ngươi đúng là đủ tàn nhẫn." Cao Triệt thấy thế lắc lắc đầu.

Chờ lá bùa cháy hết, ảo thuật gia cũng ngừng giãy giụa.

Mọi người ai ai cũng mắt chữ O mồm chữ A, thì toàn bộ khán phòng bỗng khôi phục ánh sáng rạng rỡ, tất cả đều trở lại bình thường, tử khí trùng trùng trước đó cũng biến mất tăm mất tiêu, bọn họ cũng cảm nhận được sắc thái và sự ấm áp thuộc về dương thế.

Cửa lớn bị mở ra, nhân viên công tác nhìn thấy một sảnh lớn đầy người liền hoảng sợ, "Hả? Sao nơi này đột ngột đâu ra nhiều người dữ vậy? Mới nãy trống không mà!"

Mọi người thấy hắn lập tức hoan hô, có người thậm chí còn bước lên ôm lấy hắn, kéo hắn vào, doạ hắn sợ tới mức hét thất thanh chói tai.

Bọn họ hoan hô hò hét, chúc mừng sống sót được sau tai nạn.

"A! Thời gian trên di động bình thường lại rồi! Chúng ta thoát ra rồi!" Lạc Phỉ nhìn điện thoại, kích động nói.

"Oa! Thật lợi hại, tiểu thần tiên này, thật sự quá thần!" Bạch Điềm hai mắt lấp la lấp lánh, "Từ nay về sau, cậu ấy chính là thần của tớ."

"Tớ muốn đăng Weibo, đăng lên vòng bạn bè, kể hết mọi chuyện xảy ra hôm nay, từ đây tiểu thân tiên chính là bản mạng của tớ, quyết một lòng tử trung!" Lạc Phỉ chụp hình quay phim sân khấu, còn cùng nhau hô fanchart, "Tiểu thần tiên! Tiểu thần tiên!"

Ảo thuật gia không dám tin, ngồi phắt dậy, "Không thể nào! Không thể nào!" Mà trong di động hắn ném ở góc phòng cũng phát ra một tiếng hít thở trầm thấp, vì bị phản phệ mà chuyển thành thống khổ k** r*n.

"Chỉ Chỉ của chúng ta lợi hại nhất." Cửu gia ôm cứng Lục Chỉ.

Hứa Bán Vân siết siết nắm tay, bị Cao Triệt kéo ngăn lại, "Sống sót sau tai nạn, đáng được ăn mừng."

"Tên này xử sao đây?" Ninh Tước hỏi.

"Để tôi gọi cho Long Tổ." Cao Triệt nói, đi sang một bên.

Ảo thuật gia phẫn hận nhìn nhóm người, hắn vốn định dùng ảo thuật để chạy trốn nhưng hắn bị phản phệ mạnh quá, linh hồn vẫn còn thống khổ đến tận bây giờ, hơn nữa có Lục Chỉ ở đây, hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ.

"Tao nói cho bọn mày biết, tao đã bố trí trận pháp ở đây, dù bọn mày có bắt được tao, tao vẫn có thể trốn được như trước." Ảo thuật gia lạnh lùng cười nói.

"Đạo cao một thước, ma cao một trượng, bọn tao tuy không mạnh hơn bọn mày, nhưng bọn mày lại quá nương tay nhân từ, vướng bận quá nhiều, ai thua ai thắng còn chưa nói chắc!"

Cửu gia thấy hắn thật thiếu đánh, siết siết tay thiếu chút nữa nhào sang tặng cho hắn mấy cú vào mặt.

Lục Chỉ ngăn Cửu gia lại, đôi mắt trầm trầm, cậu biết lời ảo thuật nói không sai.

Bỗng nhiên, một thân ảnh lao vọt vào.

"Chỉ Chỉ!" Bóng người trực tiếp lao thẳng lên sân khấu, ôm chầm lấy Lục Chỉ, "Em không sao chứ."

"Sao anh lại tới đây?" Lục Chỉ vừa nhìn thấy Nam Thừa Phong, hai mắt sáng bừng.

"Anh ở văn phòng cảm thấy tâm thần không yên, lo lắng cho em nên anh chạy sang đây." Nam Thừa Phong khẩn trương lo lắng kiểm tra Lục Chỉ từ trên xuống dưới.

Hứa Bán Vân thấy Nam Thừa Phong ôm Lục Chỉ chặt cứng, nhịn không được bấm bấm tay, muốn nói gì đó.

"Thừa Phong, anh đã đến rồi." Thái độ ban đầu của Lục Chỉ còn cao cao tại thượng, bỗng chốc trở nên mềm mụp hẳn.

Sắc mặt mọi người khẽ biến, ảo thuật gia ngẩn người, đây là Lục đại sư mà hắn vẫn biết đó hả?

"Người này xấu lắm, em mới đánh hắn xong, đau tay quá trời nè." Lục Chỉ chỉ chỉ ảo thuật gia mặt mũi bầm dập, chìa tay ra cho Nam Thừa Phong xem.

Ảo thuật gia:......!Hắn bị đánh thảm như vậy mà còn chưa kêu ca gì đó nghe.

Nam Thừa Phong lập tức show vẻ mặt đau lòng, nắm tay cậu thổi thổi, "Phù phù, không đau nhé."

Hắn nói xong, hơi híp mắt, trừng mắt liếc nhìn ảo thuật gia một cái.

Chỉ một cái liếc mắt, lưng ảo thuật gia bỗng lạnh tê tái, cảm giác giống như đi chầu ông bà ông vãi luôn rồi.

Nhưng hắn chợt cảm nhận được một cảm giác khác lạ, khiến hắn hoảng sợ nhưng cũng làm hắn hưng phấn..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăm Tỷ Võng Hồng Thiên Sư
Chương 114

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 114
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...