Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăm Tỷ Võng Hồng Thiên Sư

Chương 21

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tôi cho rằng cậu nói không có đạo lý, không đúng, phải nói là bản thân huyền học vốn không có đạo lý." Thẩm Vưu Giác ngôn từ chuẩn xác, "Bất quá chỉ lợi dụng tâm lý tới an ủi tinh thần con người, không hề có căn cứ khoa học."

Hắn đã từng xem qua thư tịch liên quan đến kinh dịch, nếu nói trên tinh thần phạm trù triết học, hắn còn có thể đồng ý.

Nhưng khi đến thông hiểu tương lai quá khứ, còn có thể thay đổi vận mệnh con người, hắn không tìm thấy căn cứ khoa học nào để giải thích.

Lục Chỉ hơi hơi mỉm cười, làm người không nhìn ra được vui giận, hoặc cơ bản là không quan tâm.

"Vì trình độ khoa học hiện nay không có cách nào giải thích."

Thẩm Vưu Giác cười lạnh một tiếng, "Lời nói vô căn cứ."

Nếu nói Thẩm Vưu Giác không tiếp xúc qua, lấy tính cách hắn sẽ không có bất luận đánh giá gì.

Số người khiến hắn cảm thấy kính phục trên đời không nhiều lắm.

Sau khi tiến sĩ giáo sư của hắn ở bữa tiệc của giới quan chức và quý nhân gặp được thiên sư Tiêu Dao Phái gì đó, thế nhưng trở thành tín đồ huyền thuật, trong khi trước đó, đều chưa từng để ý qua ma pháp phương tây bọn họ.

Hắn đem huyền thuật kết hợp với tâm lý học, vật lý thiên văn, toán học, các ngành học tự nhiên và xã hội, cuối cùng đưa ra kết luận căn cứ trên quy luật diễn biến tự nhiên, đo lường tính toán hoạt động tinh thể, thống kê hành vi xã hội nhân loại, suy đoán dựa trên tâm lý học, bất quá chỉ là trùng hợp của xác suất học, cơ bản không có khả năng tồn tại toàn trí toàn năng.

"Tỷ lệ khai phá đại não của cậu vượt quá người thường, nhưng tầm mắt không nên hạn hẹp như vậy, đừng tự tin mù quáng, sẽ hạn chế phát triển của cậu."

Lục Chỉ cũng không giận, ý cười trong mắt giống như đang nhìn một đứa nhỏ cáu kỉnh.

Điều này làm cho Thẩm Vưu Giác đã quen với việc chỉ có hắn xem nhẹ người khác, cũng chưa từng bị người khác xem nhẹ, càng thêm không vui.

Hắn cho rằng một thiên sư như Lục Chỉ lại dám phê phán một thiên tài như hắn, quả thật không biết trời cao đất dày.

"Nguyên nhân chính vì chỉ số IQ của tôi cao hơn nhiều so với người thường các người, tôi mới có thể tự tin."

Lục Chỉ không để bụng, cười cười, "Nhưng trên đời này, cậu lại bị tự tin che mắt."

"Ví dụ như." Thẩm Vưu Giác nhìn như cao ngạo bình tĩnh, trong lời nói lại không thuận theo, không buông tha.

"Ví dụ như hiện tại cậu đang nghĩ bọn giang hồ bịp bợm không biết từ đâu, mồm miệng nhưng thật lanh lợi, đáng tiếc gặp phải thiên tài như ta."

Hô hấp Thẩm Vưu Giác cứng lại, ngực giống như bị người nã một phát súng, như thế nào sẽ...!thế nhưng một chữ cũng không lệch? Sao có thể!

Lục Chỉ nhịn không được cười một câu, "Cậu có bệnh trung nhị sao? Vì sao cứ xưng hô trong lòng mình là thiên tài, giống như Hanamichi Sakuragi."

Sắc mặt Thẩm Vưu Giác trầm xuống, gương mặt xấu hổ run rẩy một chút.

Chính mình nghĩ thế nào đều không thấy có vấn đề, bị người ta nói thành lời, đúng là cảm thấy có chút thẹn thùng.

Thẩm Khương mím miệng nén cười, đúng, con ông mỗi ngày đều cảm thấy mình là thiên tài, xem thường bất kể ai, nên có người khiến nó suy sụp, bằng không thật sự lên trời.

Nói đến lên trời, Thẩm Khương may mắn vì lúc trước Thẩm Vưu Giác học không phải hàng không chuyên nghiệp, bằng không lấy tính cách con ông, không chừng thật sự sống trên trời thật ấy chứ.

Ở trên mặt đất còn có thể lo lắng cho nó bình an khoẻ mạnh, chứ sống trên mây như vậy, cha mẹ như bọn họ lo đến nát tâm mất thôi.

"Cậu suy đoán thông qua hành vi biểu tình?" Lúc này trong lòng Thẩm Vưu Giác đã có chút hồ nghi, nhưng hắn như cũ vẫn xem qua mọi lý luận khoa học, tuy rằng hắn biết là dựa trên biểu tình không thể nói chuẩn đến như vậy.

Hắn nhìn mắt Lục Chỉ, thấy cậu vẫn đoan chính tư thái, thần kinh cũng căng thẳng lên.

"Lại ví dụ như, cậu thực sự tin, cho rằng thế gian không có đối thủ, nhưng vẫn buồn rầu vì không nhận được tán đồng của ba cậu, muốn tạo lên thành tích cho ông ấy xem, chứng minh cậu so với anh chị cậu càng đáng giá được ba cậu gửi gắm phó thác."

"Cậu......" Thẩm Vưu Giác nhất thời á khẩu không trả lời được, đây là suy nghĩ ẩn sâu trong lòng hắn, bởi vì kiêu ngạo nên chưa hề nói cho bất kỳ ai.

Hắn sao lại đi cần sự tán đồng của người có chỉ số IQ thấp hơn mình chứ; nhưng trên thực tế, có đứa con nào không hy vọng cha mẹ xem mình làm niềm kiêu ngạo, nhưng dù hắn giỏi thế nào, ba hắn cũng chỉ xem hắn như quái thai.

Thẩm Khương ngẩn ra, nhìn Thẩm Vưu Giác, sắc mặt con mình rõ ràng là bị Lục Chỉ chọc trúng tâm sự.

Địa phương mềm mại nhất trong lòng Thẩm Khương bị đụng trúng, ông còn tưởng đứa con trai này...!coi thường ông già như ông ấy chứ.

Ông nhìn Thẩm Vưu Giác, ánh mắt không tự giác trở nên từ ái cùng thương tiếc, trong lòng than thở, đứa nhỏ quật cường này, sao lại không nói ra!

"Đại sư thật sự là thần tiên sống." Thẩm Khương tự đáy lòng tán thưởng Lục Chỉ một câu.

Tâm tình ông rõ ràng vui sướng hơn trước rất nhiều, không biết do bởi vì chứng kiến năng lực của Lục Chỉ, hay là vì biết được tâm sự của con trai nhỏ với mình nữa.

Thẩm Vưu Giác vẫn như cũ không phục, "Cậu thông qua cử chỉ hành vi của tôi để tiến hành suy đoán tâm lý?"

Chân Tùng không thể không nói, vị Thẩm thiếu gia này cũng thật bướng bỉnh dị thường, thật muốn ông chủ hắn lôi cả gốc gác tông ti lên sao?

Lục Chỉ tủm tỉm cười, "Lại ví dụ như cậu khi du học ở nước ngoài, vì cứu một người qua đường mà vai trái bị súng bắn, mỗi khi trời mưa đầu vai đều sẽ đau nhức đi."

"......" Thẩm Vưu Giác mím môi, đến người nhà cũng không biết chuyện này, Lục Chỉ làm sao biết được?

"Con bị súng bắn? Không phải con nói do học tập lâu quá nên xương cổ không thoải mái sao?" Thẩm Khương nôn nóng kéo áo sơ mi con ra xem, quả nhiên trên đầu vai có một vết sẹo nhạt, thân là ba ruột như ông lại chẳng hay biết gì!

"Là ba không tốt, không đủ quan tâm đến con, sao người ba phái đi bảo vệ con đều không có ai nói lại chuyện này." Phụ tử liền tâm, Thẩm Khương thấy chớp mắt một cái, giống như một viên đạn bắn xuyên qua da thịt ông, đau như xé tim xé phổi.

Thẩm Vưu Giác mím môi, "Con cố ý không cho bọn họ nói lại cho ba, cũng không phải việc lớn gì."

"Tên nhóc thúi này!" Thẩm Khương tức giận, giơ tay muốn đánh hắn, rốt cuộc không hạ thủ được, thở ngắn than dài, "Là ba không tốt, không quan tâm nhiều đến con."

Thẩm Vưu Giác xụ mặt không ơi không hỡi, nhưng lỗ tai lại từ từ đỏ lên.

Chờ nhận được ba quan tâm, Thẩm Vưu Giác ngược lại cảm thấy biệt nữu.

Hắn quật cường tìm lý do, "Khẳng định có bug đâu đây."

"Vậy cậu cứ cẩn thận mà tìm đi." Lục Chỉ nhún vai, "nhỏ giọng" nói với Chân Tùng, "Đứa nhỏ quậy phá cáu kỉnh còn rất đáng yêu."

Thẩm Vưu Giác nghe được rõ ràng, bị một tiểu khả ái mới đứng đến ngực, kêu hắn là đứa nhỏ, tâm tình không khác gì bị nghẹn nguyên cái bánh bao lớn ngay cổ họng.

"Tiểu Giác, đại sư người ta là thần tiên chân chính, cái gì cũng biết, con còn không phục?" Thẩm Khương tuy nói lời như vậy nhưng ngữ khí nói chuyện ôn nhu làm Thẩm Vưu Giác thiếu chút nữa nổi đầy da gà.

Đều là do Lục Chỉ, hại thái độ ba hắn thay đổi thành như vậy.

Thẩm Vưu Giác căm giận nghĩ, vẫn không chịu thừa nhận vì sao nội tâm vẫn luôn tung tăng nhảy nhót múa may quay cuồng.

Lục Chỉ lại chỉ điểm mấy chỗ phong thuỷ, ví dụ di chuyển giá sách trong góc phòng khách cùng điêu khắc, vị trí này kiêng kị vật nặng áp bách, sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tài vận.

"Trong phòng khách không cần để hoa, dễ chiêu hoa đào nát."

Tuy nói chỉ là vật trang tí nho nhỏ điểm xuyết, đều không phải do cố tình mua về bày biện, nhưng vẫn sẽ ảnh hưởng như cũ.

Thẩm Khương ngẩn ra, ngay sao đó đỏ mặt lên.

Gần đây có một thiếu niên bạn của con gái ông ở nước ngoài về chơi, nghĩ muốn nếm thử tư vị đại thúc tuấn tiếu.

Không biết vì sao lại để ý ông, hấp tấp không e dè, lì lợm lại la l**m, bị con gái ông giáo huấn cho một trận cũng không chịu buông tay, quậy đến mức hiện tại ông không bao giờ dám gặp người bạn kia nữa.

Thần tiên chân chính a, đến chuyện này cũng tính ra được.

"Mau mau, nhanh nhanh bỏ đi." Thì ra đều do đồ vật nhỏ này chọc hoạ, Thẩm Khương vội vã đưa đồ trang trí cho quản gia bỏ đi.

"Cũng ổn rồi đó." Lục Chỉ đi tới cửa, "Thay đổi những chỗ kia, trong nhà sẽ càng thêm hài hoà mỹ mãn, phu thê phát tài."

"Mượn cát ngôn của tiểu thần tiên." Thẩm Khương thật tự nhiên đổi xưng hô với Lục Chỉ từ đại sư thành tiểu thần tiên.

Ông lúc trước chỉ nghe Lữ Hoằng cùng mẹ Chân nói Lục Chỉ thần kỳ như thế nào, rốt cuộc tất cả đều không bằng tận mắt trải nghiệm a.

"Mời tiểu thần tiên ở lại dùng bữa cơm." Thẩm Khương thấy Lục Chỉ sắp đi, vội vàng giữ lại.

"Không được, tôi còn chuyện rất quan trọng phải trở về."

Chân Tùng: Mỗi lần đều nói đến đàng hoàng như vậy...!chơi trò chơi sao...!đúng thật là rất quan trọng.

"Vậy không dám chậm trễ tiểu thần tiên, lát nữa tôi chuyển tiền tới tài khoản ngài nhé?"

"Không cần chuyển, quyên ra ngoài đi, quyên tặng cơ sở từ thiện chăm sóc động vật hoang vô chủ, sắp tới hè rồi, rất nhiều miêu miêu cẩu cẩu sẽ bị cảm nắng."

Lúc Lục Chỉ nói câu này, âm thanh có chút tính trẻ con, có thể nhìn ra cậu thật yêu thương động vật nhỏ.

Thẩm Khương càng nhìn càng thích, không chỉ có bản lĩnh, lại còn là một đứa nhỏ thiện lương, khó trách mệnh tốt nhiều phúc khí.

Ông bỗng nhiên lý giải vì sao người như Lữ Hoằng, tìm không thấy người mình thích liền sẽ không kết hôn, cho rằng mình không có thời gian dạy dỗ tốt con cái liền sẽ không sinh con, lại yêu thích Lục Chỉ như vậy.

Trưởng bối nào sẽ không thích đứa nhỏ đáng yêu, thông minh, hiểu chuyện chứ, vừa nhìn tâm tình liền thoải mái.

Thẩm Khương nhìn Thẩm Vưu Giác, tuy rằng tên nhóc thúi này lúc nào cũng ra vẻ già dặn, một khuôn mặt cao cao tại thượng chọc ông tức giận, nhưng có đứa con như nó cũng rất hạnh phúc.

"Chuyện này ngài cứ yên tâm, tôi có một trung tâm từ thiện chuyên phụ trách những động vật vô chủ này, nhưng tiền công của ngài vẫn không thể không đưa."

Lục Chỉ xua xua tay không chịu, đi trước nhìn Thẩm Vưu Giác đang xụi lơ đứng không nổi, nhích nhích khoé miệng.

Khi dễ thiếu niên trung nhị là thích nhất, đặc biệt có ý nghĩa.

Chân Tùng nhìn Lục Chỉ đáng yêu lộ ra một tia biểu tình tà ác, nhỏ một giọt nước mắt thương cảm cho Thẩm đại thiếu vốn đầy tà khí kia, chọc ai không chọc, chọc trúng ông chủ hắn...!

"Có đôi khi tự tin là chuyện tốt, nhưng thường tốt quá hoá hỏng, người không hoàn mỹ cũng là một loại hoàn mỹ."

Lục Chỉ chắp tay sau lưng, trước khi đi cũng không quên chọc chọc Thẩm Vưu Giác ngạo kiều đang ủ rũ cụp đuôi.

Thẩm Vưu Giác không vui, lần đầu biết tư vị ăn hành là gì, thật đúng là chua xót.

Lục Chỉ nói chuyện không giống những thầy phong thuỷ khác ba phải cái gì cũng được, cậu có thể nói chính xác đến từng chi tiết một chữ cũng không kém, điều này làm hắn có vắt hết óc ra cũng không tìm được sơ hở của cậu.

Từ trước đến nay, Thẩm Vưu Giác theo đuổi chính là chân lý tuyệt đối, chưa bao giờ lừa người dối mình, cũng chưa bao giờ dễ dàng từ bỏ.

"Đúng, đúng, đại sư nói đúng." Thẩm Khương không ngừng phụ hoạ.

Làm ba, ông vẫn luôn muốn dạy con đạo lý nhân ngoại hữu nhân, để con đừng cứ nóng nảy như vậy, tĩnh tâm nhìn người, vững vàng kiên định, nhân sinh sẽ càng vui sướng, cũng ít phải đi đường vòng, nhưng những tinh anh ông tìm tới đều bị Thẩm Vưu Giác đả kích đến muốn rửa tay chậu vàng.

Lục Chỉ là người đầu tiên có thể khiến Thẩm Vưu Giác nghẹn lời.

Thẩm Khương hơi cong khoé miệng, trong lòng ngày càng sảng khoái.

Lục Chỉ liếc nhìn ông, gật gật đầu, đúng là ba ruột không trật đâu được.

"Nếu muốn chứng minh bản thân, ba ngày sau khi bàn bạc hạng mục, nhớ đem cả hai bản đề án theo."

Thẩm Vưu Giác cùng Thẩm Khương đồng thời ngơ ngẩn, nhìn bóng dáng rời đi của Lục Chỉ và Chân Tùng, một lúc lâu sau cũng không nói nên lời.

Đích đích xác xác là ba ngày sau bọn họ sẽ có một cuộc họp hạng mục quan trọng, đối tượng hợp tác là người Thẩm Khương cực kỳ coi trọng – Nam Thừa Phong.

Thẩm Vưu Giác biết Thẩm Khương có bao nhiêu coi trọng lần hợp tác này, vì chứng minh bản thân nên cực kỳ để bụng đề án.

Hắn làm 2 bản kế hoạch, cho rằng cuối cùng đối phương sẽ thích cái thứ nhất, nên tính toán bỏ đi phương án thứ hai kia.

"Cậu ta làm sao biết được? Ba nói?" Thẩm Vưu Giác nhìn Thẩm Khương.

"Không a! Còn nữa, sao ba không biết con làm tới hai phần đề án."

Thẩm Khương kinh ngạc không phải giả, Thẩm Vưu Giác nhíu nhíu mày, hắn thật muốn chui vào não Lục Chỉ xem rốt cuộc kết cấu não của cậu ta là như thế nào.

Chẳng lẽ trên đời thật sự có thần tiên? Không có khả năng, thăm dò vũ trụ lâu như vậy, nếu thật sự có thần tiên, không phải đã sớm bị đào ra rồi sao? Chẳng lẽ cậu ta là...!người ngoài hành tinh?!

Sáng sớm ba ngày sau.

Thẩm Vưu Giác ăn mặc sửa soạn tươm tất, cầm folder.

Hắn vốn vẫn kiên định chỉ mang một phần kế hoạch đi bàn bạc với Nam Thừa Phòng.

Nhưng lời Lục Chỉ lại ảnh hưởng hắn, làm hai ngày nay hắn ngủ không ngon, lặp đi lặp lại tự hỏi đến tột cùng vì cái gì cậu ta lại lợi hại như vậy, thậm chí tìm đọc tư liệu về các quốc gia, địa phương được đồn là có người hành tinh lui tới, nhưng vẫn như cũ không có thu hoạch.

Hắn do dự một chút, vẫn không cầm theo bản kế hoạch thứ hai.

"Không, mình nhất định phải kiên định, tự tin vào chính mình." Thẩm Vưu Giác hít sâu một hơi, thả lại bản kế hoạch thứ hai lên bàn, chỉ cầm bản thứ nhất đi ra khỏi thư phòng.

"Mình chưa từng thất bại."

Tác giả: Chương sau, Nam tổng dạy làm người, phu phu cùng nhau khi dễ đứa nhỏ bị bệnh trung nhị, không phúc hậu a ~.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăm Tỷ Võng Hồng Thiên Sư
Chương 21

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 21
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...