Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăm Tỷ Võng Hồng Thiên Sư

Chương 59

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Bé dễ thương, cưng không phải cũng tới xem bói đấy chứ?"

Chân Tùng cứ cảm thấy ánh mắt thanh niên con lai này nhìn Lục Chỉ có chút quái quái.

Tuy nói rằng, ngay cả nhân trung long phượng như Nam tổng hay Cửu gia gặp phải Lục Chỉ đều nhất kiến chung tình, tái kiến khuynh tâm, không thể nói không cảm động trời đất.

Nhưng Chân Tùng cảm giác được, hứng thú của thanh niên con lai này không cùng thể loại với Nam tổng và Cửu gia, cụ thể thế nào, người này quá thần bí, hắn còn chưa đủ năng lực suy đoán ra.

Lục Chỉ hơi mỉm cười với thanh niên con lai, "Xem náo nhiệt."

Thanh niên con lai đưa mắt nhìn cậu từ trên xuống dưới đánh giá, nụ cười lúc này không phải mị hoặc hay khó lường, mà chân thành tha thiết hơn nhiều, kiểu muốn cười dỗ cậu vui.

"Cưng ăn gì lớn lên mà đáng yêu nhường này?

Đối mặt vấn đề nhàm chán này, Lục Chỉ còn thật nể tình trả lời một chữ, "Cơm."

"Ha ha." Thanh niên con lai cong cong mắt phượng xinh đẹp, "Xin chào, xin tự giới thiệu tôi tên là Alston, tên tiếng Trung là Ninh Tước."

"Tôi tên Lục Chỉ."

"Lục Chỉ, đến tên cũng thật đáng yêu." Ninh Tước hứng thú dào dạt nói.

Chân Tùng bị thái độ nửa địch nửa bạn của Ninh Tước cùng ánh mắt thần bí khó lường của hắn doạ sợ, nhưng thấy Lục Chỉ vẫn vân đạm phong khinh, không có bất kỳ phản ứng gì.

"Cưng nói cưng đến xem náo nhiệt?" Ninh Tước mỉm cười, "Hình như không phải à nha."

"Cưng là thiên sư?" Hắn nhìn lá bùa trên trán thần côn.

"Đúng vậy." Lục Chỉ cười, "Vừa đúng anh không tin thiên sư."

Ninh Tước nhướng mày, đôi mắt hơi hơi nheo lại nhìn Lục Chỉ.

"Anh không phải thiên sư? Vậy sao anh biết được thần côn này nghĩ gì?" Chân Tùng tò mò nhìn Ninh Tước.

"Tôi là nhà tâm lý học, hỗ trợ FBI phá án, loại người như hắn tôi thấy nhiều rồi, tự nhiên đoán được."

Ninh Tước dứt lời, nhìn chằm chằm Lục Chỉ hỏi "Cưng cũng là nhà tâm lý học?"

Lục Chỉ mỉm cười lắc đầu.

Ninh Tước hơi ngưng trọng, hắn có thể đoán được suy nghĩ của người khác, ngoại trừ tên kia hắn chưa từng gặp người thứ hai.

Chẳng lẽ người này cũng là kỳ tài tâm lý học bẩm sinh?

"Tôi là thiên sư." Lục Chỉ lặp lại lần nữa.

Ninh Tước nhíu mày, lại bị cậu ta nhìn ra? Thiên sư......!"Thiên sư thật sự có năng lực như vậy?"

Hắn là nhà tâm lý học, thông qua những biểu tình, ngôn ngữ, hành vi rất nhỏ để phán đoán hoạt động tâm lý của người khác, mà đa số những người xưng là phong thuỷ sư hắn từng gặp bất quá cũng chỉ dựa vào những kỹ xảo tâm lý học này đó để lừa người.

Đứng trên góc độ khoa học, hắn cũng không tin tưởng việc phong thuỷ sư có loại năng lực mơ hồ này, nhưng hắn cũng từng nghe đồng nghiệp trong FBI nhắc đến chuyện tìm kiếm những người đặc biệt này giải quyết một số chuyện, cho nên vẫn luôn bán tín bán nghi.

"Vừa rồi anh mới hỏi thần côn kia anh đang nghĩ gì đúng không?" Lục Chỉ cười cười, bỗng nhiên chuyển đề tài.

"Đúng vậy." Ninh Tước nói.

"Anh nghĩ tôi rõ ràng là tới vạch trần hắn ta, vì sao lại không có làm gì." Lục Chỉ cười cười, "Bởi vì tôi biết anh sẽ vạch trần hắn nha."

Ninh Tước hơi nhíu mày, đây không còn thuộc phạm trù tâm lý học nữa rồi, "Thuật đọc tâm?"

"Tôi là thiên sư." Lục Chỉ tiếp tục sửa cho đúng.

Ninh Tước thu liễm vẻ tươi cười trước đó, nghiêm túc nhìn chằm chằm cậu, ánh mắt ngày càng thâm sâu, "Cậu nói mình là thiên sư, vậy còn tính được những gì?"

Lục Chỉ dùng đầu ngón tay gõ gõ cằm, giống như nhìn thấy chuyện gì buồn cười.

"Anh là miêu nô (quan hốt kít), thích nhất xoa bụng mèo."

Hô hấp Ninh Tước cứng lại, nghe thấy Lục Chỉ tiếp tục cười nói, "Tôi có một người bạn cũng là miêu nô, nhưng tôi thấy anh ấy càng giống miêu vương (vua mèo) hơn." Cả ngày kéo nguyên một nhà mèo chạy tới chạy lui, trừng mắt sai mèo làm này làm kia, đó không phải miêu vương thì còn là gì.

Lục Chỉ nói xong, tự nở nụ cười.

Nhưng Ninh Tước lại thu lại hết ý cười, thiên sư? Thế nhưng trên đời thật sự có thiên sư có thể biết được hết thảy mọi chuyện? Rất nhanh, đáy mắt hắn chậm rãi dâng lên một sự hứng thú dạt dào.

"Được, tôi tin cưng." Ninh Tước mỉm cười, "Thật không nghĩ tới cưng thế mà là kho báu nha." Chờ hắn từng bước một khai quật.

Chân Tùng thấy ánh mắt khi hắn nhìn chằm chằm Lục Chỉ, giống như một học giả điên cuồng gặp được nan đề muốn phá giải nhất, lập tức hoảng sợ, đi lên chắn trước mặt Lục Chỉ.

Ninh Tước nhướng mày cười cười với Chân Tùng, Chân Tùng lập tức đỏ mặt.

Người thanh niên này rõ ràng là một đại soái ca anh tuấn tiêu sái, sao cười rộ lên lại câu tâm đoạt phách hơn cả phái nữ thế này.

Hắn nhanh chóng dời mắt đi, tuy rằng bên cạnh hắn không có nhiều người thẳng cho lắm, lại còn toàn là các quý tộc tinh anh, nhưng bản thân hắn không định làm nhang muỗi đâu.

"Yên tâm, nào dễ cong như vậy." Ninh Tước cười cười.

Tim Chân Tùng run lên, nhìn một cái có thể thấu hết thảy không khác gì Lục Chỉ, thật đáng sợ.

Ninh Tước này quả thật không kém chút nào, Chân Tùng liền nhanh chóng quay mặt sang chỗ khác.

"Tên này bị sao thế?" Rốt cuộc Ninh Tước vân khá tò mò về Lục Chỉ, nên chia cho tên thần côn đang cứng đờ trên mặt đất một chút.

"Vì sao sau khi bị cậu dán bùa, cả người hắn lại không động đậy được, cứ như tượng đá vậy?"

"Như anh nói, hắn giết rất nhiều người, oan hồn vẫn luôn đi theo bên cạnh hắn, chỉ là do hắn lệ khí quá nặng, bọn họ không thể tới gần mà thôi." Lục Chỉ nhìn cũng không thèm nhìn tên thần côn trên đất.

"Giết người liền có nợ máu, lại thêm một phần lệ khí, lệ khí càng nhiều càng thay đổi đến không còn là con người, nếu không sẽ không bị lá bùa trấn ác này chế phục."

"Thiện ác đều có báo, những oan hồn đó đang g*m c*n sạch sẽ hồn phách hắn ta." Lục Chỉ nói một câu nhẹ như gió lại làm những người khác nghe được rợn cả người nổi cả da gà da vịt.

"Cậu nói những oan hồn đó đang g*m c*n hắn? Ở đâu?" Ninh Tước cái gì cũng không nhìn thấy.

Lục Chỉ hơi hơi mỉm cười, chỉ chỉ xung quanh, "Anh không phát hiện, nơi này so với trước đó, thiếu rất nhiều người sao?"

Chân Tùng sợ tới mức khuôn mặt trắng chạch, lạnh cả sống lưng, ngay cả đầu cũng không dám quay lung tung.

Ninh Tước ngẩn ra, ánh mắt hắn quét nhìn bốn phía, phát hiện mấy cô gái cầm danh thiếp trước đó thế nhưng đều biến mất, chỉ còn lại mình cô gái chờ mong kết hôn cùng bạn trai, còn có tên thần côn đang sợ hãi nhìn chằm chằm.

Hắn lướt qua những chỗ dễ lưu lại dấu chân, xác nhận lời Lục Chỉ.

Hắn quay sang nhìn, lại thấy Lục Chỉ đưa cho hắn một lá bùa.

Ninh Tước không rõ nguyên nhân nhưng vẫn nhận, đôi mắt đột nhiên cứng đờ, hắn nhìn thấy những cô gái trước đó mặt mày xanh lét đang quỳ rạp trên mặt đất, giống như zombie đang g*m c*n linh hồn thần côn muốn xé rách linh hồn hắn, mà linh hồn hắn dù giãy dụa xin tha mấy cũng không được, không cách nào thoát khỏi số lượng nữ quỷ đông đảo.

Thần sắc Ninh Tước bất động, chỉ có ánh mắt hơi hiện lên một chút kinh dị, không hề giống Chân Tùng sợ tới mức thét chói tai trốn đến sau lưng Lục Chỉ, nhưng cũng vẫn không dám liếc mắt nhìn lại.

Lục Chỉ nhìn hắn một cái, gặp chuyện trấn định, gặp hiểm không sợ, không chỉ là một người tàn nhẫn, hơn nữa còn là một người cực kỳ khó đối phó.

Nhìn thì có vẻ ưu nhã dí dỏm dễ gần, nhưng sau khi biết cậu có thể nhìn thấu tâm lý mình, hắn lập tức vận dụng kỹ xảo tâm lý ẩn đi suy nghĩ của bản thân.

Khống chế suy nghĩ là một chuyện cực kỳ gian nan, người bình thường rất khó có thể khống chế được hoạt động tâm lý của mình, mà hắn lại có thể ẩn giấu đi hoàn toàn sạch sẽ, một chút cũng nhìn không ra, thật đáng sợ.

Lục Chỉ hơi hơi rũ mắt, người này đáng để chú ý.

"Cưng đúng là giúp tôi mở mang kiến thức mà." Ninh Tước cười cười, "Thiện ác đều có báo, đối với những cô gái bị hại đó, đây là báo ứng mà hắn phải chịu."

Chân Tùng gật gật đầu.

"Hình như anh biết tôi là ai." Lục Chỉ không trả lời hắn mà nhìn sang nói với Ninh Tước.

Cậu có thể thấy được khi Ninh Tước nói với mình, trong lòng hắn nghĩ "Cậu ta chính là người người nọ coi trọng?" Nhưng cậu lại không biết người nọ là chỉ ai.

Năng lực thích ứng của Ninh Tước rất mạnh, cười cười, "Biết cưng là thiên sư, chỉ thế thôi."

"Cho nên vừa rồi anh cố ý gây rối với tên thần côn, ngoại trừ phòng ngừa cô gái khác mắc mưu bị hại, mặt khác cũng muốn tôi chú ý đến anh." Lục Chỉ nói, trần thuật sự thật.

"Đúng là như vậy." Ninh Tước không phủ nhận, cười cười, "Nhưng mà, trong này còn có nguyên nhân sâu xa, từ từ rồi tôi nói với cưng sau."

Hắn cười càng thêm khó lường, ánh mắt nhìn Lục Chỉ càng lúc càng thâm thuý.

Hắn mở môi mỏng, từ từ nói, "Ánh mắt hắn ta quả không tồi, bé dễ thương, tôi ngày càng có hứng thú với cưng.".

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăm Tỷ Võng Hồng Thiên Sư
Chương 59

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 59
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...