Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRI MỆNH BẤT TRI MỆNH

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta rất thích nhị sư đệ, mỗi lần đến gần hắn, ta đều cảm nhận được linh khí dồi dào không ngừng.

Có lẽ là do hắn tu tiên từ cây bồ đề mà thành, tụ hội linh khí ngàn năm trên trời dưới đất.

Ta cũng thích tam sư muội, nhưng nàng không thích ta.

Nàng nói nếu không phải ngại phép tắc sư môn, nàng đã dùng thân thể mình quấn lấy ta, nuốt chửng ta vào bụng rồi.

Nàng nói mãng xà thích ăn heo nhất, chỉ là không dễ tiêu hóa mà thôi.

Mỗi khi nàng dọa nạt ta, Màn Thầu đều xông lên, bênh vực ta.

Màn Thầu là con trai của Sư tôn, biệt danh là do ta đặt.

Rõ ràng là con trai của Sư tôn, nhưng lại chẳng giống cha mình chút nào, béo ú, trông như cái bánh bao trắng vậy.

Mẹ Màn Thầu mất sớm, có lẽ đứa bé thiếu tình thương của mẹ, ngày ngày lẽo đẽo theo ta, đôi khi trong lúc cấp bách còn gọi ta hai tiếng: "Mẹ."

Mỗi lần như vậy ta đều bịt tai lại, không dám nhìn thẳng, trong lòng thầm nghĩ:

【Làm ơn đi, rõ ràng tuổi tác chúng ta bằng nhau mà.】

Thật đáng xấu hổ, đường đường là Đại đệ tử của Chiến Thần, ta vậy mà còn chưa biết nói.

Sư tôn ngày ngày độ tiên khí cho ta, nuôi ta ăn ngon uống tốt, mong ta sớm ngày có thể mở miệng nói chuyện.

Nguyên văn lời hắn nói là thế này:

"Ngươi có bản lĩnh thì nói một câu đi, cứ để ta mắng ngươi mà ngươi không cãi lại, vi sư cảm thấy như đang ức h.i.ế.p kẻ yếu vậy."

Ước chừng tu hành ba mươi năm, ta cuối cùng cũng có thể mở miệng nói chuyện.

Mắt Sư tôn sáng rực nhìn ta, nhị sư đệ Quan Lãng cũng xích lại gần, mặt đầy mong đợi.

Ta hít hít mũi heo, dùng hết sức bình sinh, nặn ra một câu:

"...Đói rồi."

Ánh mắt đầy mong đợi của Sư tôn hóa thành một cái liếc mắt trắng dã, hắn nhấc đuôi heo của ta lên, cân nhắc một chút:

"Nuôi dưỡng tử tế ba mươi năm, câu đầu tiên mở miệng nói, lại là cái này sao?"

Hắn véo bụng ta, nhìn ta nước mắt lưng tròng, trầm mặc đỡ trán, phất tay sai Quan Lãng đi làm cơm.

Đến khi các sư đệ, sư muội đều đã học được cách đằng vân ( bay bằng mây), ta cuối cùng cũng có thể hóa hình.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Ngủ một giấc tỉnh dậy, đôi chân thon dài của ta tùy tiện gác lên bụng Sư tôn.

Chiếc chăn mỏng đắp hờ hững, chỉ che được nửa thân trên, đường cong trước n.g.ự.c thấp thoáng hiện ra.

Ta tò mò tự véo mình một cái, cái lớp mỡ này đúng là không uổng công nuôi dưỡng, quả nhiên đều mọc đúng chỗ cần mọc.

Nào ngờ Sư tôn đột nhiên mở mắt, lẳng lặng nhìn ta.

Môi mỏng của hắn khẽ hé, lời còn chưa nói ra, đã bị ta thẳng thừng cho một bạt tai.

Không phải ta phạm thượng.

Chỉ là lúc này, ta đang trắng trợn phơi bày.

Heo nhà ai mà ngủ còn mặc quần áo chứ!

Sư tôn che mắt, đi vào tủ quần áo của hắn vứt cho ta một chiếc áo choàng dài.

Ta không nói hai lời chui vào, chiếc áo choàng này rất thơm, cũng rất đẹp, trên nền gấm màu xám xanh thêu mấy đóa mai nở rộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tri-menh-bat-tri-menh/2.html.]

1. Chỉ tiếc là quá dài, ta kiễng chân đi, áo choàng vẫn lê trên đất, cánh tay cũng không thể duỗi ra, tay áo cũng gần như chạm đất.

Sư tôn ôm cánh tay cười cợt nhìn ta:

"Kẻ trộm nhỏ nào lại khoác bao tải thế kia?"

Ta bĩu môi lườm hắn một cái:

"Như vậy trông thon hơn."

Ta nghĩ dáng vẻ sau khi hóa hình của mình nhất định rất đẹp.

Ánh mắt của sư muội nhìn ta, ngoài sự ghét bỏ thường ngày còn thêm một tia ghen tị.

Sư đệ nhìn thấy ta lần đầu, mặt liền đỏ bừng:

"A Vân... sư tỷ, sư tỷ trông thật đẹp!"

Ta vui vẻ xoay một vòng, cười hì hì nhìn về phía Sư tôn, người vốn luôn cao lãnh ít nói nay cũng nheo mắt cười.

Ta thực sự quá tò mò về bản thân, cả ngày cứ sờ chỗ này nắn chỗ kia, vô cùng hài lòng với dáng vẻ trắng trẻo mềm mại lại có đường cong này.

--- Chương 2 ---

Chỉ là Sư tôn hình như không mấy hài lòng.

Ta như mọi ngày, dùng xong bữa tối liền lẻn vào chăn của hắn chuẩn bị ngủ.

Nào ngờ hắn lại mặt lạnh như tiền, chắp tay sau lưng đứng trước giường, chằm chằm nhìn ta:

"Rốt cuộc ngươi có biết mình là một nữ nhân không?"

Ta uỷ khuất rụt vào góc chăn:

"Ngủ ở đây thành quen rồi!"

Hắn đứng dậy muốn xách ta đi, ta lăn một vòng kiểu heo né tránh:

"Sư tôn, ngày trước ta toàn ngủ ở chân người, đổi chỗ... ta không ngủ được."

Sư tôn ấn ấn khóe mày đang giật, phất tay áo dài, ta liền bị hắn dùng phép thuật đưa đến giường của mình.

Ta tức giận dậm chân, bên tai truyền đến tiếng tiên âm lảnh lót của hắn:

"Ta ngược lại muốn xem ngươi có ngủ được không."

Sư phụ nói quả không sai.

Ta còn chưa kịp ủy khuất, đầu vừa chạm gối.

Hồn đã trôi vào giấc mộng.

Ta quả nhiên là một con heo, loại heo vô cùng tận tâm.

Chẳng mấy chốc, nhị sư đệ Quan Lãng đỏ mặt đến tìm ta, nói muốn may cho ta một bộ y phục mới, cần đo kích cỡ của ta.

"Vì sao tự nhiên lại muốn may y phục mới cho ta?"

"Sư tôn nói, muốn đưa chúng ta đi tham dự Đại hội tế điển Thiên đình."

"Ồ, Đại hội tế điển có quan trọng lắm sao? Còn phải ăn mặc lộng lẫy?"

"Cũng không nhất thiết phải mặc quá long trọng, chỉ là Sư tôn nói..."

Quan Lãng ngượng ngùng gãi đầu:

"Nói sư tỷ người, pháp thuật không đủ, cần nhan sắc để bù vào."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRI MỆNH BẤT TRI MỆNH
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...