Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRI TRI VỮNG VÀNG TIẾN LÊN

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

04

Tôi nhìn sang bên trái, quả nhiên trong bụi cây có một con đường nhỏ không mấy nổi bật.

Vì hôm qua vừa mưa, bùn đất ngập nước, rất lầy lội.

Tôi đứng yên tại chỗ, hơi do dự – hôm nay đi gặp ông ngoại, tôi đã cố tình mặc chiếc váy xinh đẹp và đôi giày công chúa, nếu đi đường nhỏ này, chắc chắn sẽ bị làm bẩn hết.

【Tri Tri, con cứ mạnh dạn bước về phía trước, các dì luôn ở bên con.】

【Tri Tri, đây là đoạn đường lầy lội cuối cùng trong cuộc đời con, chỉ cần vượt qua, ông ngoại đang chờ con phía trước.】

【Tri Tri, cố lên vịt con!】

Thấy các dì trong đạn mạc đều đang cổ vũ, tôi không do dự nữa, lấy hết can đảm chui thẳng vào bụi cây.

Con đường này, thật sự cực kỳ khó đi.

Tôi ngã đến năm lần, cánh tay và bắp chân đều bị cành cây cào xước, suýt nữa còn làm rơi mất ảnh của ông ngoại.

Nhưng tôi không dám khóc, cũng không dám dừng lại, cuối cùng nhờ sự chỉ dẫn của đạn mạc, tôi đã thuận lợi đến được Tập đoàn Nam Dương.

【Tri Tri, ông ngoại tới rồi!!!】

【Tri Tri, ông ngoại đang ở ngay cổng lớn!】

【Tri Tri, giây phút thay đổi vận mệnh chính là bây giờ!】

Giọt nước mắt bị những lời cổ vũ hào hứng ngăn lại.

Tôi cố gắng hít ngược nước mũi vừa chảy ra, sải chân chạy băng băng về phía cổng chính,

vừa nhìn đã nhận ra ngay người ông ngoại phong thái oai phong kia.

Bên cạnh ông có rất nhiều người vây quanh,

ông không để ý thấy trong đại sảnh có một đứa trẻ đang chạy về phía mình,

hơn nữa, dường như ông đang chuẩn bị lên xe rời đi.

“Ông ngoại, đợi con với ạ!”

Sợ ông ngoại đi mất, trong lòng tôi bối rối,

vừa chạy vừa gọi, bỗng “rầm” một tiếng, tôi ngã sấp xuống đất.

Tôi nghĩ chắc chắn sẽ không đuổi kịp ông ngoại nữa rồi,

uất ức quá, tôi bật khóc “Oa ——!”

Không ngờ tiếng khóc ấy lại thu hút sự chú ý của ông ngoại.

Tôi nghe thấy ông hỏi trợ lý:

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Trợ lý Lý, cái thứ lấm lem kia là cái gì thế?”

05

Ông ngoại bị viễn thị nặng quá rồi thì phải.

Tôi đâu phải là "thứ bẩn thỉu" gì đâu, tôi là Tri Tri mà!

Tôi vội vàng đứng bật dậy, nhón chân hết sức vẫy tay về phía ông:

"Ông ngoại ơi, con là cháu ngoại của ông mà!"

Ông ngoại nghe tiếng thì quay đầu nhìn tôi, chăm chú quan sát một lúc lâu.

Tôi hơi căng thẳng, nước mũi và nước mắt trên mặt vẫn chưa kịp lau sạch,

nhưng vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười.

Bố từng nói, khi con cười, mắt mày cong cong giống hệt mẹ.

Quả nhiên, ông ngoại chầm chậm bước đến gần,

ông từ tốn ngồi xuống trước mặt tôi, dùng khăn tay nhẹ nhàng lau từng chút bùn đất dính trên mặt tôi:

"Bé con, mẹ cháu tên là gì?"

Tôi nín khóc, nghiêm túc trả lời câu hỏi của ông:

"Ông ngoại ơi, mẹ con tên là Hứa Vi Vi ạ."

"Vi Vi..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tri-tri-vung-vang-tien-len/2.html.]

Vừa nghe thấy tên mẹ, hốc mắt ông ngoại lập tức đỏ lên.

Một lúc sau, ông lấy lại bình tĩnh, ánh mắt nhìn tôi cũng trở nên xa cách và đầy khắt khe:

"Cháu là con gái của Lục Tư Minh? Cháu đến đây làm gì?"

Giọng điệu nghiêm nghị của ông khiến trái tim bé nhỏ của tôi run lên một cái,

nhưng tôi vẫn cố lấy dũng khí, lấy ra bức ảnh mẹ từng để lại:

"Ông ngoại ơi, mẹ con nói nếu một ngày nào đó bố không còn thương con nữa, thì con có thể cầm bức ảnh này đến tìm ông."

"Nửa bức ảnh thôi à? Mẹ cháu xé cả ảnh ra rồi mà cũng dám đưa cho cháu làm kỷ vật? Để ta nói cho cháu biết, từ cái ngày mẹ cháu nhất quyết lấy Lục Tư Minh, nhà họ Hứa đã không còn người con gái ấy nữa. Ta cũng không phải là ông ngoại cháu!"

Nghe ông nói thế, tôi c.h.ế.t lặng.

Không những ông không nhận tôi, mà còn tức giận hơn khi nhìn thấy bức ảnh.

Ông cầm tấm ảnh tôi đưa, ném thẳng xuống đất như ném rác.

"Trợ lý Lý, gọi điện cho nhà họ Lục, bảo Lục Tư Minh lập tức đến đón con gái hắn về!"

Gì cơ? Ông ngoại định gọi bố – cái tên cặn bã đó – đến đón tôi sao?!

Không được! Con không muốn quay về đâu!

Tôi lo lắng đến mức xoay vòng vòng tại chỗ.

May mắn thay, các dì trong khung đạn mạc lập tức thi nhau bày kế:

【Tri Tri, ông ngoại con miệng thì cứng nhưng tim thì mềm, chỉ cần con làm nũng một chút là ông sẵn sàng cho con ngồi trên cổ mà ăn bắp rang luôn đấy!】

【Tri Tri, xắn tay áo lên cho ông ngoại xem vết thương đi, tên bố cặn bã kia sắp gặp xui xẻo rồi!】

【Tri Tri, mau ôm chặt lấy chân ông ngoại!】

Ôm c.h.ặ.t c.h.â.n ông ngoại à?

Được luôn!

Nghe theo chỉ dẫn của các dì, tôi quỳ xuống bên cạnh ông ngoại, ôm chặt lấy chân ông và làm nũng:

"Ông ngoại ơi, con xin ông, đừng gọi điện cho bố con... Bố với dì Kiều Tuyết sẽ gửi con về quê mất... Sau này dì ấy còn định bán con đi nữa!"

Nói xong, tôi xắn tay áo lên.

Vì váy công chúa có chất liệu hơi cứng, cạ vào vết thương khiến tôi đau điếng, phải nhăn mặt lại mà kêu lên:

"Á...!"

Toàn thân Ông ngoại run lên.

Lần này, ông không những không đẩy tôi ra, mà còn lập tức quỳ xuống kiểm tra vết thương trên tay tôi.

"Chuyện gì vậy? Sao con lại bị thương?"

06

【Ông ngoại đau lòng rồi!】

【Ông ngoại nhìn thấy Tri Tri bị thương, không thèm giữ mặt mũi nữa rồi!】

【Bình thường thôi, đứa bé đáng yêu như vậy mà là cháu ngoại tôi, tôi còn cho luôn cả mạng sống ấy chứ!】

Các dì trong khung bình luận thi nhau vui mừng vì tôi.

Còn tôi thì lại không dám nhúc nhích.

Khí thế của ông ngoại rất mạnh mẽ, mà vẻ mặt lại vô cùng giận dữ:

"Lục Tư Minh chăm sóc cháu kiểu gì vậy hả? Để cháu mặc váy vừa bẩn vừa rách, còn để cháu bị đánh cho toàn thân đầy thương tích thế này?"

Hả?!

Ông ngoại hiểu nhầm rồi…

Đây là do tôi té ngã, chứ không phải bị bố đánh.

Tôi đang định giải thích thì thấy đạn mạc hiện ra dòng:

【Xin ông ngoại hãy phân biệt trung gian – mấy vết thương này chính là do Lục Tư Minh đánh đấy.】

【Tri Tri, giờ mà con ráng rơi thêm hai giọt nước mắt nữa, ông ngoại chắc chắn sẽ thay con trả thù.】

【Tri Tri, kể hết cho ông ngoại nghe dì Kiều Tuyết đã bắt nạt con thế nào đi!】

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRI TRI VỮNG VÀNG TIẾN LÊN
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...