Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trò Chơi Khách Sạn Tận Thế

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lũ lụt như một con quái vật khổng lồ, cuốn phăng thị trấn nhỏ của chúng tôi.

Tôi và cô bạn thân Trương Tình đã mắc kẹt trên tầng cao một thời gian dài, đói đến mức hoa cả mắt.

Bước vào khách sạn, trước mặt chúng tôi là một chiếc bàn dài đầy ắp những món ăn tinh xảo.

Nhưng khi gắp thức ăn, tôi lại không thể đưa vào miệng.

Lần lượt có thêm nhiều người nữa đến, và họ cũng giống chúng tôi.

Lúc này, tiếng giày cao gót vang lên từ phía sau.

Một người phụ nữ tóc đỏ xinh đẹp, quyến rũ từ từ tiến lại.

Những người đàn ông có mặt ở đó nhìn vóc dáng gợi cảm của cô ta, mắt sáng lên đầy vẻ thèm muốn.

"Cực phẩm."

Người phụ nữ tóc đỏ mỉm cười, nhìn mọi người:

[Chào mừng mọi người đến với Khách sạn Tận thế! Món ăn trước mặt là quà gặp mặt của khách sạn, mọi người có thể dùng bữa.]

[Lát nữa tôi sẽ nói rõ các quy tắc khi ở tại khách sạn.]

Mọi người đã đói lả rồi, nghe cô ta nói vậy.

Họ thử lấy thức ăn, cắn một miếng.

Phát hiện có thể ăn được, tất cả đều vồ vập nuốt chửng.

Người phụ nữ tóc đỏ từ từ cất lời:

[Để ở tại khách sạn của chúng tôi, chỉ có ba quy tắc.]

[Một: Ban đêm không được ra khỏi phòng. Phòng là nơi "an toàn".]

[Hai: Khách sạn mỗi ngày sẽ tổ chức một trò chơi, tất cả mọi người đều phải tham gia.]

[Ba: Không được đắc tội với nhân viên phục vụ.]

Có vài người đàn ông không đứng đắn, hoàn toàn không để tâm.

Họ cứ nhìn chằm chằm người phụ nữ với ánh mắt không đứng đắn.

Người đứng đầu là một gã đầu trọc có hình xăm, nhìn cô ta với ánh mắt khiếm nhã:

[Người đẹp, khách sạn lớn như vậy! Chỉ có một mình cô phục vụ, có bận rộn quá không?]

Đàn em của hắn cũng hùa theo:

[Người đẹp giữ sức nha. Tối nay phục vụ tốt. Tiền bạc không thiếu đâu.]

Ánh mắt chế giễu của người phụ nữ tóc đỏ lóe lên, sắc bén như lưỡi dao.

Gã đầu trọc quen thói ngang ngược, đứng dậy định ôm eo cô ta.

Một sợi dây cước không biết từ đâu xuất hiện giữa không trung, tốc độ nhanh đến kinh ngạc.

Khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể gã đầu trọc vỡ tan thành nhiều mảnh. Máu văng tung tóe khắp bàn ăn, mùi m.á.u tanh nồng nặc.

Cái đầu của hắn xoay nhiều vòng trên không trung, rồi rơi xuống đĩa thịt cừu quay.

Mọi người sợ đến c.h.ế.t lặng, liên tục nôn mửa.

Tiếng la hét vang vọng khắp nhà hàng.

Người phụ nữ tóc đỏ hài lòng nhìn mọi người, nụ cười tươi như hoa:

[Được rồi… Mọi người đến đây nhận thẻ phòng đi, hai người một nhóm nhé]

Tất cả đều tái mặt, nhìn nhau, không ai dám tiến lên lấy.

Cho đến khi một người đàn ông mặc áo khoác đen tiến lên đầu tiên lấy thẻ phòng.

Những người khác mới run rẩy cầm lấy thẻ phòng. Trương Tình nắm tay tôi không ngừng run rẩy.

Tuy cô ấy thường ngày thích xem tiểu thuyết kinh dị.

Nhưng Trương Tình thuộc dạng "miệng nói tay không làm", khi mọi chuyện thực sự xảy ra trước mắt. Cô ấy sợ đến mức không cầm vững được thẻ phòng.

Tôi nhặt lên từ dưới đất, tối nay chúng tôi sẽ ở phòng 1606.

Ban đầu tôi nghĩ hôm nay sẽ không có chuyện gì nữa, mọi người đều muốn nhanh chóng trở về phòng.

Không ngờ, giọng nói lạnh lùng lại vang lên:

Người phụ nữ tóc đỏ cười quỷ dị nhìn chúng tôi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tro-choi-khach-san-tan-the/chuong-1.html.]

[Mọi người… trò chơi vẫn chưa bắt đầu đâu!]

Mặt tất cả mọi người lập tức trắng bệch. Vài người có tâm lý yếu không thể đứng vững.

Người phụ nữ tóc đỏ cười càng rạng rỡ hơn.

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

[Trò chơi rất đơn giản thôi. Chỉ mười phút là xong, mọi người đừng lo lắng]

Tôi và Trương Tình nhìn nhau, nói thì đơn giản.

Nhưng chưa biết sẽ có bao nhiêu người phải chết.

Người phụ nữ tóc đỏ giả vờ đếm số người có mặt.

Cô ta cảm thán một cách khoa trương: [Ôi chao! Hai mươi người vừa đúng nha!]

[Tiếc thật. Tôi lại không thể g.i.ế.c người được rồi!]

Bà cụ bên cạnh sợ hãi run rẩy, bị cô ta lườm một cái. Rồi cô ta tiếp tục: [Mọi người theo nhóm phòng nhé]

[Mười đội, mỗi đội hai người! Nếu thừa hoặc thiếu, các bạn biết rồi đấy.]

Người phụ nữ tóc đỏ chỉ vào cái đầu của gã đầu trọc có hình xăm đang lủng lẳng trên trần nhà.

Cười đến run cả người.

[Mỗi đội xếp hàng sẵn sàng! Tôi xin công bố trò chơi hôm nay, "Nhảy ô".]

Mọi người nhìn nhau, trong mắt đầy sự hoài nghi.

Đơn giản vậy ư?

Không, đương nhiên là không thể.

Chỉ thấy người phụ nữ tóc đỏ búng tay một cái, mọi thứ xung quanh bắt đầu thay đổi dữ dội.

Trước mặt mỗi đội có hai hàng ô vuông tạo thành một con đường.

Con đường được làm bằng kính, dẫn thẳng đến một khoảng đất trống ở phía đối diện.

Và bên dưới lớp kính là vực sâu vạn trượng.

Người phụ nữ tóc đỏ cất giọng lạnh lẽo:

[Quy tắc rất đơn giản. Ô vuông chia làm trái và phải. Người nhìn thấy sẽ chỉ dẫn người không nhìn thấy nhảy ô.]

[Mỗi hàng có hai ô kính, chỉ một ô là vững chắc. Tổng cộng có mười lăm hàng.]

[Chỉ có người nhìn thấy mới biết ô nào là an toàn.]

[Người không nhìn thấy đến được bờ bên kia, trò chơi này sẽ an toàn.]

[Trò chơi này chỉ có mười sáu người sống sót. Mọi người bắt đầu đi!]

Đồng hồ đếm ngược mười phút.

Khoan đã? Cái gì là người không nhìn thấy?

Khoảnh khắc tiếp theo, tôi chỉ nghe thấy tiếng hét của mọi người. Tôi nhìn sang Trương Tình bên cạnh.

Chỉ trong nháy mắt, m.á.u đã chảy ra từ mắt cô ấy.

Trương Tình run rẩy nói với tôi:

[Tớ không nhìn thấy gì nữa, A Ngưng... làm sao bây giờ, tớ không lẽ bị mù thật rồi!]

Bên trái chúng tôi là một cặp vợ chồng già, người đàn ông cũng gặp tình trạng tương tự.

Bên phải là một cặp chị em sinh đôi. Những người khác đều la hét.

Chỉ có hai chị em họ là im lặng đến đáng sợ.

Tôi tò mò nhìn họ, hai chị em ôm nhau.

Trên mặt đầy vẻ tuyệt vọng bất lực.

Khi mọi người còn đang chần chừ, thời gian từng giây từng phút trôi đi.

Chỉ còn sáu phút, tôi nhìn xung quanh.

Phát hiện người đàn ông mặc áo khoác đen vừa nãy là người đầu tiên nhận thẻ phòng, đã gần đến bờ bên kia.

Và người chỉ dẫn anh ta hét lên: [Anh! Ô cuối cùng đi bên trái.]

Người đàn ông không chút do dự dẫm lên ô bên trái và đến bờ bên kia an toàn.

Gần như ngay lập tức, tôi kéo Trương Tình đang hoảng loạn đứng dậy.

Sắp không kịp nữa rồi!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trò Chơi Khách Sạn Tận Thế
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...