Bà ta ngoan ngoãn bắt đầu kể bí mật.
[Vụ thảm sát gia đình ở Giang Thành năm năm trước là do tôi sai người làm.]
Trương Tình gay gắt: [Tại sao! Tại sao lại g.i.ế.c bố mẹ tôi.]
Hứa Hương Quyên cười khẩy: [Vì ông ta đáng chết! Bà đây vốn đã hoàn thành một vụ lớn, sắp sửa có thể nghỉ hưu rồi. Tận hưởng hạnh phúc gia đình.]
[Nhưng tất cả đều bị Trương Minh phá hỏng!! Ông ta không chỉ làm hỏng việc lớn của tao, khiến tao bị đại ca đuổi đi! Mà đáng ghét nhất là!! Ông ta đã giết! con trai của tao!]
[Rõ ràng tao sắp được đoàn tụ gia đình rồi, là ông ta! Là ông ta đã hủy hoại tất cả.]
[Ông ta đã hủy hoại gia đình tao! Tôi phải khiến ông ta c.h.ế.t không toàn thây! Đáng ghét là lại để sót mày! Thật đáng ghét. Nhưng Trương Minh c.h.ế.t cũng là một việc hả hê.]
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Trương Tình tức giận bừng bừng.
[Bà là một kẻ buôn người mà còn muốn hạnh phúc gia đình à, mơ đẹp quá rồi đấy! Bà đã hủy hoại bao nhiêu gia đình! Còn muốn hưởng phúc, bà xuống mười tám tầng địa ngục cũng chưa đủ.]
[Đồ súc sinh đáng chết!]
Hứa Hương Quyên khinh thường: [Bọn làm nghề này! Không tin mấy thứ đó đâu.]
[Hôm nay tôi nhất định phải lấy mạng bà!]
Người phụ nữ tóc đỏ cười khẩy liên hồi: [Được rồi… Trò chơi tiếp tục, phát biểu và bỏ phiếu chọn sói.]
Hứa Hương Quyên vòng này không có quyền bỏ phiếu, mọi người cũng không thể bỏ phiếu cho bà ta.
Không còn nghi ngờ gì nữa, tất cả bỏ phiếu chọn Ngô Tứ.
Ngô Tứ thấy em trai mình c.h.ế.t ngay trước mắt, đã sợ đến ngớ ngẩn.
Để sống sót, hắn không chút do dự mà nói:
[Tôi từng nhận được lệnh! Đi g.i.ế.c một cặp vợ chồng già. Cặp vợ chồng đó là bố mẹ của Quý Vân Chu.]
Quý Vân Chu lạnh giọng: [Mày nói gì!]
Ngô Tứ đối diện với ánh mắt muốn g.i.ế.c người của Quý Vân Chu, thong thả nói:
[Đúng vậy! Nhưng cặp vợ chồng già đó chưa chết! Họ bị đại ca của chúng tao bắt giữ rồi. Nếu mày muốn gặp họ! Phải để tao sống sót.]
Ánh mắt Quý Vân Chu u ám: [Đại ca của chúng mày là ai? Tại sao bây giờ mày mới nói.]
Ngô Tứ bày ra vẻ mặt như lợn c.h.ế.t không sợ nước sôi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tro-choi-khach-san-tan-the/chuong-10.html.]
[Nói ra đại ca thì mày sẽ biết thôi! Dù sao chúng ta đến đây, chẳng phải đều vì một thứ giống nhau sao?]
[Đây là lá bài cứu mạng của tao, sao tao có thể dễ dàng nói ra được. Chỉ cần tao sống sót ra ngoài, tao sẽ đưa mày đi gặp anh ấy.]
Tôi lo lắng nhìn Quý Vân Chu: [Quý Vân Chu! Có thể hắn đang lừa anh đấy.]
Ngô Tứ lấy một cái nhẫn từ trong n.g.ự.c áo ra.
[Quý Vân Chu, mày nhìn cho kỹ đi.]
[Tao, chị Hứa, hai anh em mày vừa đúng bốn người, tất cả đều có thể bình an ra ngoài, không phải sao?]
Quý Vân Chu nhìn chiếc nhẫn, im lặng rất lâu. Quý Viễn kéo tay Quý Vân Chu:
[Anh! Bất kể anh đưa ra quyết định gì, em cũng sẽ ủng hộ anh.]
Trong lòng tôi tuyệt vọng, cục diện lại một lần nữa đảo ngược.
Tôi và Trương Tình làm sao có thể đánh cược với Quý Vân Chu, Quý Viễn, Ngô Tứ, Hứa Hương Quyên.
Và còn một Phương Nhược không biết là địch hay bạn.
Người phụ nữ tóc đỏ cười càng khinh miệt hơn.
[Trò chơi tiếp tục, trời tối mời nhắm mắt lại.]
…
Trời sáng rồi.
Đêm qua, người c.h.ế.t là Quý Vân Chu, Hứa Hương Quyên.
Đầu óc tôi đầy rẫy thắc mắc, tại sao lại như vậy?
Người phụ nữ tóc đỏ vẫn vô cảm: [Thợ săn, anh có thể chọn một người để mang đi.]
Quý Vân Chu thong thả nói: [Tôi chọn Thẩm Ngưng…]
Cái gì? Đầu óc tôi đầy những dấu chấm hỏi.
Gì vậy trời? Chọn tôi làm gì?
Người phụ nữ tóc đỏ nhếch mép cười: [Được rồi… trò chơi kết thúc.]
Hai người hai sói, kết quả hòa! Bốn người có thể rời khỏi đây.
--------------------------------------------------