Tôi vội vã chạy về phía thang máy. Quý Vân Chu cũng đi theo, lúc này chúng tôi đang ở tầng hai.
Thang máy từng tầng từng tầng đi lên, lòng tôi như lửa đốt.
Khi thang máy đến, tôi lập tức lao ra, chỉ nghe thấy một tiếng s.ú.n.g nổ.
Tôi tăng tốc chạy tới, trước mắt là một màu đỏ chói mắt.
Chiêu Chiêu và Trương Tình ngã xuống vũng máu, còn Hứa Hương Quyên đứng đó, cười lạnh lùng với tôi.
Bà ta giơ s.ú.n.g lên, chĩa thẳng về phía tôi: "Tiếp theo là cô!"
Viên đạn bay về phía tôi ngay sau đó, tôi dứt khoát xé tấm thẻ "đổi phe tấn công và phòng thủ" trong tay.
Viên đạn dừng lại cách tim tôi một tấc. Hứa Hương Quyên giật mình kinh hãi.
Khẩu s.ú.n.g của bà ta ngay lập tức chuyển sang tay tôi.
Tôi giơ s.ú.n.g lên và b.ắ.n không chút do dự. Chỉ thấy Hứa Hương Quyên không biết lấy đâu ra sức lực, kéo một gã đàn ông bên cạnh ra đỡ đạn cho bà ta.
Khoảnh khắc viên đạn đi vào cơ thể gã, nó biến mất.
Quả nhiên, phe cùng đội không thể tự g.i.ế.c lẫn nhau. Nhưng lần sau bà ta sẽ không may mắn như vậy đâu.
Tôi đã chờ ngày này quá lâu rồi, đã không biết bao lần muốn nghiền nát bà ta thành tro bụi.
Quý Vân Chu đá văng gã đàn ông ra, tôi vội chạy tới và nổ s.ú.n.g ngay lập tức.
Viên đạn bay đi rất nhanh, nhưng lại dừng lại cách đầu bà ta chỉ một milimet.
Tiếng chuông vang lên, thời gian dừng lại tại khoảnh khắc này.
Tất cả s.ú.n.g đều biến mất, trò chơi kết thúc.
"Khách hàng của Khách sạn Tận thế không được tự g.i.ế.c lẫn nhau."
Hứa Hương Quyên nhìn tôi đầy mỉa mai:
"Thấy chưa… Bà đây may mắn lắm. Chỉ tiếc là bạn của cô e rằng không qua khỏi rồi."
Tôi quay đầu lại nhìn hai người đang nằm trong vũng máu, lòng đau như cắt.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
"Là tớ có lỗi với các cậu."
Bỗng nhiên, tay của Trương Tình khẽ động. Tôi vội vàng kéo cô ấy dậy.
Cô ấy từ từ mở mắt, mỉm cười nhìn tôi: "A Ngưng… tớ không sao."
Chuyện này rốt cuộc là sao?
Trương Tình chìm vào hồi ức. Kể từ khi Thẩm Ngưng đi ra ngoài, lòng cô ấy không ngừng bất an.
Cứ cảm thấy như có điềm báo gì đó. Cô ấy cứ lải nhải bên cạnh em trai của Quý Vân Chu.
Quý Viễn mất kiên nhẫn, nhét cho cô ấy một mẩu giấy. Cô ấy còn chưa kịp mở ra xem thì Hứa Hương Quyên đã kiểm tra tin nhắn xong và quay lại. Cô ấy vội vàng muốn hỏi thăm tình hình của tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tro-choi-khach-san-tan-the/chuong-6.html.]
Thứ cô ấy nhận được lại là một viên đạn lạnh lùng. Cô ấy hoàn toàn không kịp phản ứng.
Cho đến khi Chiêu Chiêu dùng thân mình che chắn cho cô ấy, nhưng viên đạn biến mất trong cơ thể Chiêu Chiêu.
Ngay sau đó, Hứa Hương Quyên lại b.ắ.n thêm một viên nữa, bay vào cơ thể cô ấy.
Cô ấy nghĩ mình đã c.h.ế.t chắc rồi, không ngờ lại không sao.
Nhưng tại sao Chiêu Chiêu lại c.h.ế.t chứ! Tại sao!
Không phải đã nói phe cùng đội không được tự g.i.ế.c lẫn nhau sao?
Lúc này, Quý Vân Chu trả lời: "Vì mẩu giấy đó là 'một mạng đổi một mạng'. Chỉ cần người đổi mạng đồng ý, cô ấy có thể thay người bị hại đỡ lấy sát thương chí mạng."
Nghe vậy, Trương Tình bật khóc nức nở: "Chiêu Chiêu… tại sao? Chúng ta mới gặp nhau vài lần thôi mà! Tại sao phải hy sinh mạng sống vì một người xa lạ như mình."
Lúc này, thời gian tàng hình của Quý Viễn, em trai của Quý Vân Chu, đã hết.
Hắn nói: "Ngôn ngữ ký hiệu cuối cùng của Chiêu Chiêu nói với họ, rằng cô bé không hối hận, cô bé muốn đi tìm chị gái. Họ sắp đoàn tụ rồi."
Trò chơi kết thúc khi gần hoàng hôn, tôi nhận ra thời gian trong trò chơi và thế giới bên ngoài là không tương đồng.
Trong game chỉ mới qua một tiếng rưỡi, nhưng bên ngoài trời đã tối rất nhanh.
Còn Ngô Tam đã chết. Tôi nhớ trước khi đi, mình không hề g.i.ế.c hắn.
Chẳng lẽ là Quý Vân Chu? Nhưng phe cùng đội không được g.i.ế.c lẫn nhau. Lẽ nào hắn còn đạo cụ khác?
Đạo cụ của hắn từ đâu mà có?
Bây giờ trong khách sạn chỉ còn lại tám người. Hai ngày đã c.h.ế.t nhiều người đến vậy.
Tất cả đều uể oải.
Hiện tại có tôi, Trương Tình, Quý Vân Chu, Quý Viễn.
Hứa Hương Quyên và hai đồng bọn của bà ta, Ngô Tứ, Ngô Lục.
Và một nữ y tá còn sống sót là Phương Nhược.
Không biết ngày mai sẽ còn phải trải qua những gì.
Khi trở về phòng, Trương Tình im lặng không nói gì, không biết đang nghĩ gì.
Tôi đi tới ngồi cạnh cô ấy, cô ấy hỏi tôi:
[Cậu nói xem, những người đó mưu cầu cái gì, bắt cóc bao nhiêu đứa trẻ, phá hủy bao nhiêu gia đình, như vậy vẫn chưa đủ sao?]
[Những đứa trẻ đó rốt cuộc đã đắc tội gì với họ.]
[Đứa nào tốt thì bán, đứa nào không tốt thì đánh tàn tật rồi bắt đi ăn xin. Nửa đêm nằm mơ họ có thấy lương tâm cắn rứt không!]
[Cha tớ rõ ràng đã làm biết bao việc tốt, tại sao lại có kết cục như vậy.]
[A Ngưng! Tớ biết cậu luôn không muốn tớ phải chịu đựng nỗi đau này nữa, nhưng tớ không muốn trốn tránh nữa. Tớ muốn tự tay g.i.ế.c bà ta! Bắt bà ta phải trả giá cho những món nợ m.á.u đó.]
Trương Tình dựa vào lòng tôi, lặng lẽ rơi nước mắt.
--------------------------------------------------