Nhưng đúng vào khoảnh khắc tôi gửi tin nhắn đi, tiếng động bên ngoài cửa chợt dừng lại.
Trong không khí tĩnh lặng đến mức tôi nghi ngờ liệu mình có bị ù tai không.
Dường như rất lâu sau đó, trưởng phòng ký túc xá mới run rẩy thì thầm nói với mọi người: “Không sao rồi. Mọi người đừng thức nữa, mau ngủ đi.”
Tôi siết chặt chăn, cố gắng bình tĩnh, đúng lúc định nằm xuống thì…
Đột nhiên có một tiếng “Rầm” vang lên, kính cửa sổ phát ra một tiếng vỡ cực lớn.
Tất cả mọi người theo bản năng nhìn về phía ban công.
Chúng tôi chỉ thấy trên khung cửa sổ kính đang mở hé, một người phụ nữ mặc váy đỏ đang bám vào bệ cửa sổ bị đập nát bét.
Mái tóc đen bù xù xõa trước người, chỉ lộ ra một con mắt đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi, miệng đồng thời phát ra tiếng cười quái dị rợn người.
“Chạy đi…” Không biết là ai hét một tiếng như xé toạc bầu trời, tất cả mọi người lập tức luống cuống từ trên giường tầng nhảy xuống, cầm lấy đôi giày rồi mở cửa xông ra ngoài.
5
Giường của tôi là nơi xa nhất so với cửa phòng ký túc xá.
Thế nên khi tôi là người cuối cùng chạy ra khỏi phòng ký túc xá, khóe mắt tôi liếc thấy đàn chị váy đỏ đã nhảy xuống từ cửa sổ ban công, vì bị khập khiễng nên chị ấy đi chân cao chân thấp lao về phía chúng tôi.
Bốn người chúng tôi vừa hét vừa chạy xuống tầng, không ai dám ngoảnh đầu lại, trên đường đi đánh thức toàn bộ đèn cảm ứng hành lang của mỗi tầng trong tòa ký túc xá.
Vừa chạy đến tầng một, mọi người đều chú ý đến cánh cửa lớn của ký túc xá đã bị khóa.
Trưởng phòng ký túc xá chạy phía trước lập tức rẽ đi, xông đến cửa phòng quản lý ký túc xá điên cuồng gõ cửa: “Cô ơi, cô ơi! Cứu mạng, mau mở cửa đi ạ!”
Đường Đường và Lý Vi thấy vậy, cũng vội chạy đến cùng gọi cửa.
Tôi trốn ở góc khuất, căng mắt nhìn chằm chằm vào lối cầu thang, canh chừng giúp mọi người.
Có lẽ vì bị khập khiễng mà còn đi giày cao gót nên tốc độ của đàn chị váy đỏ đuổi theo xuống cầu thang chậm hơn rất nhiều.
Điều này cũng giúp chúng tôi có thời gian để tìm dì quản lý ký túc xá.
Chưa đầy vài giây, đèn trong phòng bật sáng, dì quản lý ký túc xá ngái ngủ mở cửa.
Cô ấy đứng ngược sáng ở cửa, khó chịu mắng mỏ: “Nửa đêm rồi còn không đi ngủ. Gọi cái gì mà gọi?!”
“Ma… có ma!”
“Ma à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tro-choi-sup-rua-bien/chuong-4.html.]
Cô ấy liếc nhìn lối cầu thang tối đen, rồi lại nhìn bốn khuôn mặt sốt ruột trước mặt, rồi nở một nụ cười mỉa mai: “Đùa tôi đúng không? Ma ở đâu ra? Nói đi, có phải là muốn lén ra ngoài nên mới bịa ra cái cớ này không?”
Trưởng phòng ký túc xá đã sốt ruột bối rối, lắp bắp nói năng không trôi chảy.
Cậu ấy vừa sắp xếp lại ngôn ngữ chuẩn bị giải thích chi tiết thì tiếng giày cao gót đột nhiên xuất hiện trong hành lang đã cắt ngang suy nghĩ của cậu ấy.
“Cộp.”
“Cộp.”
“Cộp.”
Cùng lúc đó, tiếng cười khúc khích khiến người ta sởn gai ốc truyền đến từ cầu thang trống trải.
Đàn chị váy đỏ đuổi đến rồi!
Tất cả mọi người đều không kìm được mà hét lên, ngay cả dì quản lý ký túc xá cũng ngây người.
Chính vào khoảnh khắc này, tôi nhìn qua khe cửa, nhắm đúng chiếc chìa khóa lớn nhất treo cạnh giường.
Tôi mạnh bạo đẩy dì quản lý ký túc xá ra, lao vào, nhét chìa khóa vào trong ngực.
Dì quản lý ký túc xá giật mình, cô ấy quay người định chặn tôi lại.
Tôi đang định đưa tay đẩy cô ấy ra nhưng khi nhìn rõ mặt cô ấy, lập tức tóc gáy của tôi dựng ngược.
Dưới ánh đèn vàng, đôi mắt của dì quản lý ký túc xá đen ngòm như thể không có lòng trắng.
Mà đáng sợ hơn là động tác dang hai tay chặn tôi của cô ấy là mu bàn tay hướng ra ngoài.
Trong khoảnh khắc này, tôi chợt nhớ lại câu chuyện trong trò chơi Súp Rùa Biển mà trưởng phòng ký túc xá đã kể…
Thói quen hành động của người sống và người c.h.ế.t là ngược nhau. Bình thường phải là lòng bàn tay hướng ra ngoài nhưng người c.h.ế.t sẽ hướng mu bàn tay ra ngoài.
Tôi kiềm chế cơn thôi thúc muốn hét lên, mặt không đổi sắc hét lớn về phía ba người bên ngoài: “Mau kéo dì quản lý ký túc xá ra đi!”
Nhân lúc ba người họ còn chưa phát hiện ra điều bất thường của quản lý ký túc xá, tôi phải lập tức đưa họ thoát khỏi tòa ký túc xá này.
Lý Vi nhanh chóng lấy lại tinh thần, từ phía sau ôm chặt eo của dì quản lý ký túc xá.
Dì quản lý ký túc xá vặn vẹo thân hình mập mạp của mình cố sức giãy giụa, sau khi Đường Đường và trưởng phòng ký túc xá lấy lại tinh thần cũng lập tức nhập cuộc.
Tôi lao đến cửa ký túc xá, tay run rẩy mở khóa.
Khi cả bốn chúng tôi lần lượt chạy ra khỏi cửa lớn, tôi thoáng thấy dì quản lý ký túc xá đang trừng đôi mắt đen ngòm đứng tựa vào cửa, vừa vỗ tay một cách quỷ dị bằng mu bàn tay, vừa cười: "Chạy đi, chạy nhanh lên, chạy nhanh nữa đi."
--------------------------------------------------