Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trò Chơi Súp Rùa Biển

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Theo tiếng động nhìn về phía góc đường, chỉ thấy từng cái xác thối rữa như vừa bò ra từ đống mồ mả, chúng đã hợp thành một đội quân xác sống quỷ dị, hùng hổ nhe nanh múa vuốt tiến về phía chúng tôi.

Chúng tôi ngây người, há hốc mồm kinh ngạc.

"Tiêu rồi, giờ thì chúng ta bị tấn công tứ phía, không có chỗ nào để trốn nữa!" Trưởng phòng ký túc xá lên tiếng cảm thán trong tuyệt vọng, toàn thân cậu ấy run rẩy.

Tất cả mọi người đều kinh hoàng đến mức não bộ và cơ thể mất kết nối, hai chân như bị đóng đinh chặt xuống đất, nặng trịch, khó nhúc nhích dù chỉ một tấc.

Nhìn đám xác sống kia cứ đi vài bước lại rơi ra bùn đất và thịt thối hôi thối nồng nặc, mọi giác quan của tôi đã bị kích thích đến mức tê liệt hoàn toàn.

Đột nhiên tôi bật ra một tiếng kêu the thé lạc giọng từ cổ họng: "Chạy đi!"

Giọng nói của tôi như tiếng kèn hiệu lệnh khai chiến, ngay cả Đường Đường cũng kinh hãi đứng bật dậy.

Dù không thể kìm nén tiếng khóc vì sợ hãi trong cổ họng, dù hai chân mềm nhũn như tôm luộc, cậu ấy vẫn liều mạng chạy về phía trước.

Đúng lúc chúng tôi đang tuyệt vọng tột độ, một chiếc SUV phóng nhanh từ đầu kia đường tới, cua một cú drift đẹp mắt ngay trước mặt chúng tôi.

Ngay sau đó, cửa sổ xe nhanh chóng hạ xuống, khuôn mặt một người đàn ông xa lạ xuất hiện trong tầm mắt mọi người: "Mau lên xe đi!"

Giọng nói ấy như một tia sáng, trao cho bốn chúng tôi niềm hy vọng cuối cùng.

Mọi người ngầm hiểu, ôm theo suy nghĩ "kể cả anh ta là quỷ tôi cũng chịu", "bị một con quỷ bắt còn hơn bị hàng trăm con quỷ phía sau vồ lấy" từng người tranh nhau chui vào xe.

Khoảnh khắc cánh cửa xe đóng lại, chiếc SUV liền phóng vút đi như mũi tên rời khỏi.

8

Sau khi xe chạy được vài trăm mét, tôi vẫn còn kinh hoàng mở cửa sổ xe nhìn ra phía sau.

Dưới ánh đèn đường sáng như ban ngày, dù đội quân xác sống cố hết sức lết cái thân thể tàn tạ đuổi theo nhưng đôi chân dù sao cũng khó bì được với động cơ, dần dần chúng càng ngày càng xa chúng tôi, cho đến khi hoàn toàn bị bỏ lại phía sau.

Dây thần kinh căng thẳng của tôi cuối cùng cũng được thả lỏng.

Sờ vào chiếc điện thoại trong túi, tôi chợt nhớ ra tin nhắn báo cảnh sát mà mình đã gửi khi còn ở ký túc xá.

Lạ thật, sao lâu như vậy rồi mà cảnh sát không hề có hồi âm gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tro-choi-sup-rua-bien/chuong-6.html.]

Tôi rút điện thoại ra nhìn, lập tức há hốc mồm: "Không có tín hiệu?"

Lẽ nào chỉ trong nửa đêm ngắn ngủi, thế giới này đã bị quỷ xâm chiếm rồi sao?

Tôi không cam lòng lắc lắc điện thoại, thậm chí còn chuẩn bị khởi động lại máy.

Người tài xế im lặng bấy lâu đột nhiên lên tiếng: "Đừng phí công nữa."

Giọng anh ta trầm ấm đầy nội lực: "Các cô không nhận ra sao? Đây không phải là thế giới thật, ngoài năm chúng ta ra, tất cả đều là xác sống và quỷ dữ."

Trưởng phòng ký túc xá ngồi ở ghế phụ nghi ngờ chất vấn: "Sao anh biết? Anh là ai? Tại sao lại đột nhiên xuất hiện cứu chúng tôi?"

Người tài xế vừa vững vàng lái xe, vừa cười khổ: "Tôi là tài xế lái xe công nghệ chạy đêm, sau khi đậu xe bên đường không cẩn thận ngủ quên, lúc tỉnh dậy đã thấy mình ở đây. Ban đầu tôi cũng nghĩ mình gặp ma, lái xe chạy trốn khắp nơi cho đến khi gặp các cô."

Đường Đường hơi lạnh, cậu ấy siết chặt áo khoác trên người: "Chúng tôi đang chơi trò Súp Rùa Biển phiên bản kinh dị thì vô tình lạc vào thế giới khác. À, vậy có khả năng là còn những người khác cũng vô tình đến đây không?"

"Có thể." Tôi theo bản năng tiếp lời.

Bầu không khí trong xe tĩnh lặng như nước đọng, mỗi người đều chìm trong nỗi sợ hãi và hoang mang tột độ.

Người đàn ông ở ghế lái đột nhiên lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc: "À phải rồi, các cô có mang theo vật kim loại nào không như chìa khóa chẳng hạn."

Giọng điệu anh ta cố tỏ ra thoải mái nhưng tôi lại ngửi thấy một điều bất thường: "Có chuyện gì vậy?"

Tôi vừa hỏi, vừa cảnh giác nghiêng người, lén lút quan sát anh ta.

Người đàn ông mặc một chiếc áo sơ mi bình thường nhưng chiếc áo ba lỗ bên trong lại ướt đẫm.

Rõ ràng không phải là mồ hôi chảy ra, mà là...

Anh ta đã từng xuống xe và còn xuống nước nữa.

"Trước khi cứu các cô, tôi từng thấy một cánh cửa bị khóa ở phía bên kia cầu, cần chìa khóa mới mở được. Nhà tôi dùng khóa mật mã nên cũng không có cơ hội dùng chìa khóa nhà để thử xem sao."

"Lỡ đâu đó chính là cánh cửa dẫn đến thế giới thực thì sao?"

Đường Đường mắt chợt sáng rực, quay đầu nhìn tôi.

Tôi lại vội vàng nắm lấy tay cậu ấy, trước khi cậu ấy kịp mở lời tôi nói: "Trưởng phòng, tớ nhớ cậu có chìa khóa phòng ký túc xá của chúng ta mà đúng không?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trò Chơi Súp Rùa Biển
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...