2
Tôi nhìn quanh, mọi người vẫn đang tụm năm tụm ba thảo luận, tích cực tìm kiếm lỗ hổng hoặc chiến lược đối phó.
So với vẻ hăm hở của họ, lòng tôi chợt lạnh đi.
Đến cả trong thế giới máy tính được lý tưởng hóa mà trò chơi còn thất bại, huống hồ là thế giới thực với lòng người khó đoán này?
Câu nói "Thua trò chơi, tất cả người chơi đều chết" của Mèo Đen vẫn còn văng vẳng bên tai, khiến tôi không khỏi rùng mình.
Vài phút sau, giọng nói lạnh lùng của hắn ta lại vang lên.
"Mọi người còn câu hỏi nào không?"
Từ sau lưng tôi vang lên một giọng nam đầy uy hiếp.
"Cướp bóc, trộm cắp, thậm chí là g.i.ế.c người để đoạt Xu Trò Chơi của người khác có được cho phép không?"
Tôi quay đầu lại, đó là một gã đàn ông cơ bắp cuồn cuộn, trông vô cùng hung tợn.
Bộ râu quai nón rậm rạp, thân hình cao đến hai mét, khiến hắn ta trông như một ngọn núi không thể lay chuyển.
Đáng sợ hơn nữa là hắn ta đang nhìn xuống tôi với ánh mắt của một con sói đói nhìn chằm chằm vào con mồi. Việc vội vã hỏi một câu như vậy cho thấy hắn ta đã nảy sinh ý định hại người.
Trên đài cao, Mèo Đen cười như không cười đáp lại hắn ta:
"Được phép."
Trong phút chốc, những người tham gia đồng loạt phản đối kịch liệt.
"Như vậy không công bằng!"
Những kẻ có thể chất tốt thì ra vẻ đắc ý, trong khi những người chơi nam nữ gầy yếu đều toát mồ hôi lạnh.
Đợi dư luận lên men một lúc, Mèo Đen mới nói thêm: "Tuy nhiên, một khi bị phát hiện, kẻ gây ác sẽ bị pháp luật trừng trị. Pháp luật ở đây không mất đi hiệu lực nhưng quyền giải thích của nhà tổ chức trò chơi lớn hơn pháp luật."
"Tạ ơn trời đất!" Tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Thế nhưng lại nghe thấy gã cơ bắp sau lưng hung hăng nhổ một bãi nước bọt: "Mẹ nó, có cái rắm cũng phải chia làm hai lần đánh, chơi với bố mày à!"
Bên dưới lại có người đặt câu hỏi.
"Người tham gia có bắt buộc phải làm nhiệm vụ kiếm tiền không?"
Mèo Đen cao giọng đáp: "Tự nguyện."
Một cô gái xinh đẹp ăn mặc khoa trương giơ tay.
"Xu Trò Chơi có thể dùng trong khách sạn như tiền thật không? Ví dụ như làm móng chẳng hạn?"
"Xu Trò Chơi có thể dùng để mua các sản phẩm và dịch vụ trong khách sạn. Khách sạn đã chuẩn bị sẵn cho quý vị những dịch vụ ăn chơi hưởng lạc hàng đầu. Ngoài ra, người tham gia có thể giao dịch Xu Trò Chơi với nhau."
Đám đông lập tức sôi sùng sục.
"Nhiều tiền thế này, tiêu cho đã rồi c.h.ế.t cũng không lỗ!"
"Hưởng lạc hàng đầu? Có cả loại dịch vụ ‘đó’ không?"
"Đã nói là hàng đầu rồi thì chắc chắn là có!"
Nhưng có người lại chẳng có lòng dạ nào hưởng thụ, chỉ chăm chăm lo nghĩ đến kết cục của trò chơi.
"Nếu trò chơi thất bại, nhiều người thế này thì sẽ c.h.ế.t như thế nào?"
Vừa dứt lời, đám đông lập tức im phăng phắc.
Mèo Đen nở một nụ cười âm u đến đáng sợ, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có hơn mười cái lồng sắt khổng lồ được xếp thẳng hàng.
Lồng sắt có hình trụ, đường kính và chiều cao đều lên tới hàng chục mét. Phía trên mỗi cái lồng đều treo một quả cân khổng lồ nặng nghìn tấn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tro-choi-tien-bac/chuong-2.html.]
Hắn ta quay đầu lại, hứng thú chép miệng với những người chơi bên dưới.
"Cho các vị xem một đoạn video tử vong của các khóa trước."
Trong video, bên dưới lồng sắt, cả trăm con người chen chúc đen nghịt. Tốc độ khối sắt hạ xuống lại cực kỳ chậm.
Ban đầu, tất cả mọi người đều cố gắng cúi xuống để trốn nhưng người chen người, đến cả việc gập lưng cũng không làm được.
Dần dần, có người bị gãy đôi lưng, có người não tương văng tung tóe, có người nội tạng vỡ nát, lòi cả ra ngoài từ rốn.
Tiếng gào khóc thảm thiết đến khản cổ dần lịm đi theo quả cân đang hạ xuống. Cuối cùng, thế giới trở về với sự tĩnh lặng.
Khi khối sắt được nâng lên lần nữa, trên mặt đất chỉ còn lại một tấm "thịt người" khổng lồ đẫm máu.
Vệ sĩ robot mở lồng, thả vào mấy con ch.ó hoang. Chúng bắt đầu điên cuồng tận hưởng bữa tiệc thịnh soạn đã lâu không có này.
Tất cả mọi người đều kinh hãi hít vào một ngụm khí lạnh.
Một cô gái run rẩy co rúm người lại, dùng giọng nói run lẩy bẩy hỏi: "Bây giờ rút khỏi trò chơi còn kịp không?"
Mèo Đen bật cười thành tiếng.
"Đương nhiên là kịp."
Tiếng cười âm trầm này đặc biệt chói tai và ghê rợn, đám đông bắt đầu xôn xao.
Cô gái không chút do dự, lập tức co giò chạy về phía cửa.
Nào ngờ vừa chạy được hai bước, cô gái đã bị tia laser từ một tên lính gác robot b.ắ.n xuyên qua cổ họng.
Cô ta ngã gục ngay cửa, m.á.u tươi văng khắp sàn. Cô ta muốn ho nhưng không thể ho nổi.
Bởi vì khí quản của cô ta đã ngập đầy máu, chưa đầy vài giây sau, cô ta đã c.h.ế.t sặc vì chính m.á.u của mình.
Khoảnh khắc cô ta tắt thở, bộ đếm treo trên tường lặng lẽ trừ đi 1.
"Số người tham gia: 999."
Lúc này, bầu không khí đã căng thẳng đến cực điểm. Mọi người sợ đến vỡ mật, không dám thở mạnh.
Mèo Đen lại thờ ơ nhún vai.
"Số Xu Trò Chơi của người c.h.ế.t bất ngờ sẽ được chia đều cho những người còn lại. 500 chia 999 bằng 0.500500... làm tròn lên phần số nguyên. Mỗi người trong các vị đã có thêm một Xu Trò Chơi rồi đấy."
Có người kinh hoàng nói: "Đây chẳng phải là đang khuyến khích g.i.ế.c người sao?"
"Nếu biết trò chơi này m.á.u me thế này, tôi đã chẳng đời nào đến."
Mèo Đen khinh miệt cười một tiếng, chẳng thèm để tâm.
"Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Tiếp theo, trên đầu mỗi người sẽ hiển thị một bảng thông tin cá nhân. Thời gian hiển thị chỉ kéo dài mười phút. Các vị người chơi, xin hãy trân trọng mười phút quý giá này để hoạch định chiến lược."
Lời còn chưa dứt, tôi đã thấy trên đầu mỗi người chơi hiện lên một khung điện tử, liên tục chạy các thông tin như chiều cao, cân nặng, sở trường…
Một vài kẻ khôn lanh, giống như cá mập ngửi thấy mùi m.á.u tanh, bắt đầu lựa chọn con mồi để kết đội.
Tôi nhanh chóng quét mắt một vòng.
Cô gái vừa bắt chuyện với tôi tên là Cao Hàn, nghề nghiệp là tiểu thuyết gia.
Còn gã cơ bắp đứng sau tôi tên là Lỗ Đại Tráng, hắn ta là một tên g.i.ế.c người hàng loạt biến thái.
Những người chơi còn lại thì thật sự là rồng rắn lẫn lộn, có con bạc, ăn mày, kẻ lừa đảo, trộm cắp, buôn ma túy, cũng có cả luật sư, bác sĩ, ca sĩ...
Trong không khí tràn ngập mùi hormone nam tính.
Nơi đây hoàn toàn là một xã hội thu nhỏ đa dạng và còn cực đoan, hung bạo hơn xã hội thực tế rất nhiều.
Mười phút sau, bảng thông tin biến mất đúng giờ.
Không ít người thở dài ngao ngán, kêu trời rằng người đông quá, hoàn toàn không thể nhớ hết được.
--------------------------------------------------