Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trò Chơi Tiền Bạc

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mặc dù đó là con trai nhưng mặt mày cậu ta vàng vọt, rõ ràng là suy dinh dưỡng, tấm thân nhỏ bé chẳng khác một cô gái là bao.

Khi bị chọn, có thứ gì đó trong mắt cậu ta đã lụi tàn.

Những người chơi khác vội vàng lùi lại, nhường ra một con đường cho cậu ta.

Cậu ta bước về phía "đoạn đầu đài" như thể đi chịu chết, cả quá trình không nói một lời, bước đi rất chậm, đôi chân như hai chiếc đũa không mang chút sức lực, cảm giác chỉ một cơn gió cũng có thể thổi ngã.

Mà kẻ đón cậu ta là Lỗ Đại Tráng với cánh tay còn to hơn cả eo của cậu ta. Lúc này, hắn ta đang chống nạnh, vẻ mặt hung tợn và dữ dằn đến mức khiến người ta rùng mình run rẩy.

Lòng Cao Hàn nóng như lửa đốt, hỏi tôi: "Anh còn nhớ hồ sơ của cậu ta không?"

"Hứa Dũng, 18 tuổi, trẻ mồ côi, sống bằng nghề nhặt ve chai."

Hốc mắt cô ấy đỏ lên, nghiến răng chửi Lỗ Đại Tráng: "Bỉ ổi vô sỉ!"

Hứa Dũng đã lên võ đài.

Cậu ta còn chưa đứng vững đã bị Lỗ Đại Tráng tung một cú móc nhanh như chớp quật ngã xuống đất.

Hắn ta ngồi xổm xuống và tiếp tục vung nắm đấm, cú đ.ấ.m nào cũng nhắm thẳng vào nội tạng của đối phương.

Khoảnh khắc trái tim bị đánh trúng, m.á.u tươi từ miệng Hứa Dũng phun ra xối xả, m.á.u văng tung tóe khắp võ đài.

Gương mặt cậu ta co rúm lại vì đau đớn, cậu ta theo phản xạ đưa tay lên che miệng nhưng m.á.u vẫn rỉ ra qua kẽ tay.

Cậu ta hoàn toàn không có cơ hội phản kháng.

Không khí tức thì sặc mùi m.á.u tanh nồng đậm.

Đám đông xung quanh bắt đầu bất bình.

"Đây mà là giao đấu gì, rõ ràng là một cuộc thảm sát đơn phương của Lỗ Đại Tráng!"

Sự phẫn nộ của khán giả càng kích thích sự tàn bạo của Lỗ Đại Tráng. Hắn ta chọn đúng thời điểm, vung chân lên như một ngọn roi sắt quất mạnh vào hộp sọ của Hứa Dũng.

Chỉ nghe một tiếng "rắc", cả người Hứa Dũng mềm nhũn ra, đổ gục xuống sàn.

Gân cốt toàn thân của cậu ta đã đứt lìa nhưng vẫn còn một hơi thở.

Bản năng sinh tồn thôi thúc cậu ta lết cơ thể mình bò về phía mép võ đài.

Nhưng Lỗ Đại Tráng không chỉ muốn nuốt trọn 501 xu, mà còn muốn tận hưởng khoái cảm được tự tay hành hạ và tước đoạt một sinh mạng.

Tiếp đó, hắn ta xé nát quần áo của Hứa Dũng, liên tục nhấc bổng cậu ta lên rồi quật mạnh xuống đất.

Tứ chi của đứa trẻ đáng thương ấy mềm oặt và bay lơ lửng trong không trung.

Nhìn thấy cảnh này, Cao Hàn không thể chịu đựng được nữa.

"Cậu ta c.h.ế.t thay tôi."

Dứt lời, cô ấy mất hết lý trí lao về phía sân khấu, không ai cản nổi.

Nhưng vừa đến gần võ đài, cô ấy đã bị đám lính robot chặn lại.

Sự ngầm cho phép của ban tổ chức đã tiếp tay cho sự điên cuồng của Lỗ Đại Tráng.

Hắn ta trợn mắt hung tợn, hai mắt đã đỏ ngầu vì g.i.ế.c chóc. Hắn ta táng tận lương tâm đến mức móc hết toàn bộ ruột non của Hứa Dũng ra, quấn quanh cổ cậu ta rồi siết cổ cậu ta cho đến chết.

Một chàng trai mới 18 tuổi, ở cái tuổi đẹp nhất của đời người lại bị hành hạ đến c.h.ế.t trước mặt bao nhiêu người, c.h.ế.t trong sự ô uế hòa trộn giữa phân và m.á.u của chính mình, đau đớn và không còn chút nhân phẩm.

Nhìn khung cảnh giống như luyện ngục này, mắt tôi tối sầm lại, trời đất quay cuồng, gần như không phân biệt nổi đây là thực hay ảo.

Phía sau võ đài, dường như Ác quỷ Satan trong bức tranh sơn dầu đang nhếch mép, nở một nụ cười độc địa với tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tro-choi-tien-bac/chuong-5.html.]

Đám đông xung quanh cũng phẫn nộ tột cùng.

"Thằng ác quỷ Lỗ Đại Tráng này sẽ không được c.h.ế.t yên ổn!"

"Thằng bé có thù oán gì với hắn đâu, tại sao lại bắt nó c.h.ế.t thảm như vậy?"

"Kiếp trước thằng bé này đã tạo nghiệp gì chứ?"

Vài người vì quá tức giận đã bắt đầu tràn lên võ đài, đại sảnh loạn như một nồi cháo.

Nếu không có đám lính robot duy trì trật tự, có lẽ Lỗ Đại Tráng đã bị đánh hội đồng đến chết.

Cao Hàn nhíu chặt đôi mày, hai nắm tay siết chặt đến mức kêu răng rắc.

"Thứ đáng sợ hơn Lỗ Đại Tráng chính là sự thờ ơ và dung túng của ban tổ chức. Cùng là con người nhưng bọn chúng còn không bằng cầm thú!"

Chu Đạo lau mồ hôi lạnh trên trán, thở dài.

"Năm 2060 rồi, không ngờ sự man rợ và tàn bạo trong gen của con người vẫn chưa bị thoái hóa chút nào."

Tiền Đạc lại buông lời lạnh lùng.

"Đã tham gia trò chơi này thì đừng có 'thánh mẫu' nữa. Tất cả đều là tự chuốc lấy thôi."

Nói xong, anh ta đột nhiên ghé sát vào tôi, cười cợt hỏi: "Cậu nhớ hồ sơ của bọn họ đúng không? Lát nữa tôi nên chọn con mồi nào? Cho lời khuyên đi?"

Trong người anh ta có dao, tôi không thể thay anh ta quyết định cái c.h.ế.t cho bất kỳ ai, thế nên tôi đã từ chối thẳng thừng.

"Tôi quên rồi."

Ánh mắt anh ta lóe lên tia hung ác.

"Rốt cuộc cậu có coi tôi là bạn không đấy?"

Không đợi tôi trả lời, trên màn hình lớn hiện lên mấy chữ: "Đang kết nối video..."

Vài gã đàn ông béo phì đeo những chiếc mặt nạ thú khác nhau đang ngồi trong căn biệt thự xa hoa nhấp rượu vang, ra vẻ như những “đấng cứu thế” đang ban ân nhìn xuống chúng tôi.

Mèo Đen nhấn nút gọi, ở đầu bên kia, gã đàn ông mang mặt nạ hổ nâng ly chúc mừng Lỗ Đại Tráng: "Đủ kịch tính, thưởng 500 Xu Trò Chơi."

Trên bảng xếp hạng, Lỗ Đại Tráng lập tức nhảy lên vị trí đầu bảng, sở hữu 2222 Xu Trò Chơi.

Mèo Đen cúi đầu kính cẩn với gã mang mặt nạ hổ, sau một cái gập người thật sâu thì tắt kết nối.

Cao Hàn hất cằm về phía màn hình đã tối đen: "Anh xem, bọn chúng giống gì?"

Tôi: "Gì cơ?"

"Đấu trường La Mã cổ đại, chỉ là thay đổi hình thức mà thôi."

Cô ấy nhướn một bên mày: "Chủ nô thưởng thức rượu vang, xem đám nô lệ tàn sát lẫn nhau. Còn nô lệ, vì con đường sống duy nhất mà tự g.i.ế.c chóc đồng loại. Dù có kẻ g.i.ế.c ra được một con đường máu, vang danh nhất thời thì cuối cùng vẫn không thoát khỏi vận mệnh phải chết."

Thấy mình đã trở thành "đại ca top 1", nụ cười âm hiểm bò khắp trên má Lỗ Đại Tráng.

Hắn ta làm một hình trái tim với Mèo Đen để cảm ơn.

Hai kẻ đó như thể hai con sói của hai bầy khác nhau, nay lại hòa vào làm một, cùng nhau đánh bại kẻ thù chung, rồi chia sẻ niềm hân hoan của chiến thắng.

Nhất thời, thật khó phân biệt được hắn ta thuộc về phe nào.

Vài phút sau, nhân viên dọn dẹp đến kéo lê xác của Hứa Dũng đi.

Một vệt m.á.u dài lê thê còn vương lại trên đường nhưng cũng nhanh chóng bị lau sạch.

Một sinh mệnh tươi trẻ cứ thế biến thành một dòng chữ bị tẩy xóa, như thể chưa từng thực sự tồn tại.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trò Chơi Tiền Bạc
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...