Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trò Chơi Tử Thần [Vô hạn]

Chương 59

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Có vẻ cẩn thận một chút vẫn hơn.

Thế là, Yến Yến bước ra cửa, hai tay chụm lại trước miệng thành hình loa, dùng hết sức bình sinh hét lên một tiếng: "Aaaaaaaaa!!!"

Tất cả mọi người trong phòng đều căng thẳng tột độ. Họ khao khát không nghe thấy bất kỳ tiếng đáp lại nào từ bên ngoài, nhưng lại không thể chắc chắn rằng, việc im lặng này là do bên ngoài thực sự không có ai, hay là người bên ngoài không nghe thấy?

Hai phút im lặng trôi qua, Yến Yến quay đầu nhìn những người khác một cái, rồi lại hét lớn:

"Cứu mạng aaaaaaaa"

Cô ấy hét đến mức suýt thì khản cả giọng.

Người đàn ông tóc đỏ thì thầm:

"Tiếng lớn thế này, nếu bên ngoài có người, chắc chắn phải nghe thấy chứ nhỉ?"

Chờ thêm một lúc nữa, bên ngoài vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào, nhưng trên lầu thì vang lên vài tiếng nói chuyện và bước đi lờ mờ không rõ.

Các người chơi nhìn nhau, quyết định ra tay.

Người đàn ông tóc đỏ bị thương nặng nhất, anh ta ngồi một bên. V/ết thư/ơng của Nguyệt Nguyệt đã hồi phục kha khá, nên cô cùng Dư Tô và mắt nhỏ, ba người bắt đầu tìm cách mở cửa.

Mặc dù là cửa gỗ, không quá chắc chắn, nhưng việc phá cửa trực tiếp sẽ tốn rất nhiều sức, nên họ chọn cách tác động vào phần lắp đặt của cánh cửa.

Ở phía trên và dưới của cánh cửa đều có một miếng kim loại nối khung cửa và cánh cửa, vẫn là loại rất cũ, được vặn chặt bằng ốc vít.

Dư Tô rút con d/ao gă/m ra, để lưỡi d/ao lộ ra khỏi mảnh vải, dùng đầu d.a.o làm tua vít, từ từ nới lỏng ốc vít.

Vừa mới vặn được một nửa con ốc đầu tiên, cô cảm thấy con d/ao g/ăm trong tay đột nhiên rung lên hai cái, rồi lại hoàn toàn im lìm.

Vì không có dụng cụ tiện lợi, bốn con ốc trên và dưới, tổng cộng mất hơn mười phút để tháo ra.

Trong khoảng thời gian đó, chỉ có tiếng động từ trên lầu vọng xuống, không có ai đến gần căn phòng này.

Người đàn ông mắt nhỏ đỡ cánh cửa, khi Dư Tô cúi xuống vặn con ốc cuối cùng, anh ta dùng sức kéo một cái, cánh cửa liền bị kéo vào trong. Anh ta không mở toang cửa ra ngay mà chỉ hé một khe nhỏ, rồi thò đầu ra ngoài nhìn.

Mặc dù sảnh chính rất tối, nhưng anh ta vẫn nhanh chóng khẳng định và lắc đầu, thì thầm với những người khác:

"Trong đó không có ai."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tro-choi-tu-than-vo-han/chuong-59-2.html.]

editor: bemeobosua

Dư Tô lập tức hiểu ra, anh ta cũng đã cường hóa thị lực.

Cô và người đàn ông mắt nhỏ cùng nhau mở toang cánh cửa ra. Một đầu của cánh cửa vẫn còn nối với ổ khóa bên ngoài, phát ra một tiếng va chạm loảng xoảng rất rõ ràng.

Ánh sáng từ trong phòng chiếu ra, tạo thành một vùng sáng lớn trên nền đất bên ngoài cửa.

Trên gác mái, một câu hỏi đầy ngạc nhiên vang xuống đúng lúc đó:

"Ơ, cửa bên dưới sao lại mở rồi? Không khóa à?"

Người đàn ông mắt nhỏ là người đầu tiên bước ra khỏi cửa, nói một cách không nặng không nhẹ với phía trên:

"Tụi tôi tự mở đó, tụi tôi định trốn đi, mấy người có muốn đi cùng không?"

Trên đó im lặng một thoáng, rồi sau đó phát ra một loạt những tiếng trả lời đầy mừng rỡ.

"Tôi muốn đi, nhanh lên, nhanh lên, làm ơn bắc thang lên đây đi!"

"Tôi cũng muốn trốn!"

"Chúng ta cuối cùng cũng có thể rời khỏi cái nơi qu/ỷ quái này sao?!"

Dư Tô khẽ thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần các cô gái đó đồng ý chạy trốn là tốt rồ, dù suy nghĩ này có hơi ích kỷ, nhưng nhỡ đâu các người chơi bị truy đuổi, có những cô gái này phân tán sự chú ý, cơ hội thoát thân của họ sẽ lớn hơn nhiều.

Cô nghĩ, các người chơi khác chắc chắn cũng có cùng ý định với cô, đó là để mấy cô gái này chạy sau cùng.

Dư Tô vừa nghĩ đến đây, liền nghe thấy người đàn ông mắt nhỏ nói với trên lầu:

"Chúng tôi có thể đưa mấy người đi cùng, nhưng mấy người phải hứa với chúng tôi, mấy người phải chạy sau chúng tôi."

Năm cô gái trên lầu, hầu như không chút do dự nào mà đồng ý ngay.

Dư Tô bước ra khỏi cửa, cùng với người đàn ông mắt nhỏ nhấc cái thang lên, bắc lên gác mái.

Người đầu tiên xuống là cô gái trẻ nhất trong năm người. Vẻ mặt của cô ấy vô cùng kích động, kích động đến nỗi ngay cả giày cũng không mang.

Và khi bốn người còn lại đã xuống hết, Dư Tô mới phát hiện ra họ không phải quên mang giày, mà là cố tình không mang.

Bởi vì họ chỉ có giày cao gót chất lượng kém và dép lê, không bằng chạy chân trần còn nhanh hơn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 811

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trò Chơi Tử Thần [Vô hạn]
Chương 59

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 59
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...