Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRÒ CHƠI XÓA SỔ CỬU TỘC

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Những ngày tháng tranh đấu nơi hậu trạch với Liễu Phù, Trần Huy, Vân Tú... thực sự như cách một đời người.

Câu chuyện đến đây, thảy đều viên mãn. Ta phục thù thành công, thậm chí trở thành Hoàng hậu trên vạn người, ngay cả những thoại bản truyền kỳ lưu truyền nơi dân gian cũng chẳng thể có một kết cục nào tốt đẹp hơn thế này.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Thế nhưng, ta vẫn còn một kẻ cuối cùng chưa báo thù. Đó chính là kẻ chủ mưu đã hại c.h.ế.t ta ở tiền kiếp.

23.

Tiêu Viên bệnh rồi.

Ta cách một bức rèm châu, lặng lẽ nhìn Y giả chẩn mạch cho chàng. Tiền kiếp, khi ta bị Trình Kiêu đá đến mức hôn mê, chàng cũng đã đứng sau bức rèm châu như thế này, thỉnh Y giả cho ta, thay ta giáo huấn Trình Kiêu.

Chàng xưa nay luôn nhiệt tâm với việc cứu rỗi ta. Vậy thì, ta cứ vờ như mình cũng rất nhiệt tâm được chàng cứu rỗi vậy. Thế nên Tiêu Viên mới "vô tình" nhìn thấu cảnh ngộ của ta, thế nên chàng mới "vô ý" thấu hiểu bình sinh của ta. Thế nên chàng hết lần này đến lần khác đưa tay tương trợ, thế nên chàng lặng lẽ nảy sinh tình ý với ta.

Đôi khi ta cũng hoang mang, rốt cuộc là chàng đã lọt vào ván cờ của ta, hay chính ta đã biến thành quân cờ của chàng? Nếu thế sự như mộng, rốt cuộc đây là mộng của chàng, hay là mộng của ta?

Ta ngây người nhìn Tiêu Viên thật lâu, rồi hỏi chàng: "Bệ hạ, chàng còn nhớ không? Chàng từng nói phải trở thành kẻ độc nhất vô nhị trên đời, thì họ tên mới không bị người đời nhắc đến như một thứ tiền đề."

"Nhưng dù là Hoàng hậu hay Thái tử, kỳ thực đều có họ tên đi kèm làm tiền tố. Khắp thiên hạ này, chỉ có duy nhất một người thực sự là độc nhất vô nhị."

"Nàng muốn làm gì?" Tiêu Viên nằm trên giường bệnh, gầy đi rất nhiều, nhưng đôi mắt ấy vẫn như thuở ban đầu gặp gỡ... vẫn làm lòng người rung động như thế.

"Bệ hạ, chúng ta huề nhau rồi. Kiếp trước chàng gửi gia thư giả, lừa ta về Lạc Dương tự chui đầu vào lưới."

Quân dân Lục Trấn cố nhiên hận triều đình Lạc Dương, nhưng càng hận người Nhu Nhiên thường xuyên phạm biên giới hơn. Tiêu Viên lấy cớ ta muốn liên kết với Nhu Nhiên để xúi giục mấy vị quân quan căm hận người Nhu Nhiên đến xương tủy, chuyện đó vốn chẳng có gì khó khăn. Chỉ là chàng tính toán cặn kẽ, lại chẳng tính được rằng Hoàng đế và Hoàng hậu thực sự không màng đến sinh t.ử của chàng, cấu kết với Nhu Nhiên để cùng trấn áp khởi nghĩa Lục Trấn, triệt để kích hóa mâu thuẫn giữa Lục Trấn và Lạc Dương.

Đến cuối cùng, mưu phản không dẹp được, Nhu Nhiên không chặn được, giang sơn cũng chẳng giữ được. Hết thảy đều hóa hư không.

Ta quỳ bên sập của Tiêu Viên, cười nhạo chàng đầy châm biếm: "Kiếp này ta trái lương tâm làm Hoàng hậu của chàng, đoạt giang sơn của chàng. Chúng ta huề nhau rồi."

"Trái lương tâm sao?" Tiêu Viên chẳng hề kinh ngạc khi ta đoán ra nguyên ủy năm xưa.

Chàng giơ tay, tỉ mỉ họa lại đôi lông mày của ta: "A Châm, vậy sao nàng lại khóc?"

Chàng thở dài một tiếng, "Ta nói không muốn đi vào vết xe đổ. Vừa không muốn lại c.h.ế.t vì vânh mệnh, cũng không muốn lại... làm tổn thương người ta yêu."

"Chim sắp c.h.ế.t tiếng kêu bi thương, người sắp c.h.ế.t lời nói lương thiện. A Châm, lần này ta không lừa nàng."

Ta gối đầu lên n.g.ự.c chàng, nước mắt tuôn rơi không dứt. Tuôn rơi không dứt.

"Tiêu Viên." Ta lẩm bẩm gọi tên chàng, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi trống trải bàng hoàng.

Chàng nắm chặt lấy tay ta. Rồi sau đó, bàn tay ấy nới lỏng ra. Buông thõng xuống.

24.

Năm thứ mười một sau khi làm Hoàng hậu, ta đăng cơ làm Đế vương.

Vân gia sớm đã hóa thành tro bụi, kẻ thù của ta cũng đã c.h.ế.t sạch sành sanh. Còn người ta yêu...

Ta ngẩng đầu nhìn trời cao. Xưa kia, ta hận kẻ một tay che trời như Liễu Phù, Trần Huy. Sau đó, ta hận bầu trời của Tướng quân phủ. Về sau nữa, ta phát hiện ngoài trời còn có trời. Chỉ đến khi đứng ở vị trí cao nhất như hiện tại, ta mới thực sự an lòng, ta mới chắc chắn rằng, từ nay về sau không còn một ai có thể chủ tể vận mệnh của ta được nữa.

Những sinh linh c.h.ế.t oan dưới tay ta, nếu thực sự hóa thành lệ quỷ vất vưởng nơi nhân gian, vậy thì hãy mở mắt ra mà nhìn cho kỹ…

Nhìn ta khai trị một thời thịnh thế xưa nay chưa từng có.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tro-choi-xoa-so-cuu-toc/chuong-14-het.html.]

(Hết)

Mình giới thiệu một bộ khác do nhà mình đã up lên web hatdaukhaai.com ạ:

ĐÍCH NỮ QUYỀN MƯU

Tác giả: Tinh Hà Cố Sự Hội

Kiếp trước, tin dữ truyền về, cữu cữu của ta bị khép tội mưu nghịch, thủ cấp bị chính tên Phó tướng thân tín c.h.é.m xuống.

Phu quân ta lúc ấy, vẻ mặt không chút gợn sóng, đích thân bưng chén t.h.u.ố.c phá t.h.a.i ép ta uống cạn, miệng còn thốt ra lời giả dối rằng cơ thể ta hư nhược, không đủ sức nuôi dưỡng t.h.a.i nhi.

Sau lần sảy t.h.a.i ấy, ta đổ bệnh triền miên, hoàn toàn trở thành một phế nhân nằm liệt trên giường. Còn phu quân mà ta từng kính trọng, yêu thương nhất, ngay lập tức mang theo sính lễ sang nhà, cầu thân thứ muội của ta vào cửa với vị trí chính thê.

Đêm tân hôn của bọn họ, Trần Âm Oánh sai người phóng hỏa đốt viện của ta. Ngọn lửa hung tàn thiêu rụi tất cả, ta không kịp đào thoát, chỉ biết nằm đó trơ mắt nhìn thân xác mình bị hỏa thiêu thành tro bụi.

Trùng sinh trở lại, nhìn thấy tên tra nam kia tìm đến cầu thân, ta sợ hãi lùi bước liên hồi. Thôi thôi, loại nam nhân cặn bã thì phải sánh đôi cùng hạng nữ nhân tiện tì mới là thiên kinh địa nghĩa!

1.

Đời trước, ta c.h.ế.t trong ngọn lửa rực trời. Sau khi hơi tàn đã dứt, linh hồn ta không tan biến mà vẫn lảng vảng trong phủ. Ta tận mắt chứng kiến thứ muội Trần Âm Oánh liên thủ cùng Trương di nương, tìm đủ mọi cách dày vò mẫu thân ta cho đến c.h.ế.t. Người phụ thân từng yêu chiều hai mẹ con ta nhất mực, vậy mà khi nghe tiếng kêu la t.h.ả.m thiết của nương ta, ông ta lại dửng dưng như không, coi như tai bị điếc đặc.

Đáng hận hơn nữa, Trần Âm Oánh gả vào phủ chưa đầy sáu tháng đã hạ sinh một nam hài. Đứa nhỏ kia khỏe mạnh hoạt bát, nhìn qua đã biết là sinh đủ ngày đủ tháng. Hóa ra, ả ta và vị phu quân tốt của ta đã tư thông với nhau từ sớm.

Nhìn cảnh một nhà ba người bọn họ sum họp đầm ấm, ta hận đến mức tưởng chừng như nghiền nát hàm răng. Tại sao? Tại sao con của ta phải c.h.ế.t trong bụng mẹ, còn bọn họ lại được viên mãn đoàn viên? Mẫu thân ta đối với Trần Âm Oánh luôn bao dung độ lượng, vậy mà cuối cùng lại bị mẹ con ả ta hành hạ đến hơi thở cuối cùng.

Một luồng bạch quang lóe lên, ta trùng sinh vào đúng ngày Từ Cẩn Du mang sính lễ đến cầu thân. Lúc này, hắn vẫn còn là một tên cử t.ử chưa đi thi nghèo kiết xác, công danh chưa có, ngay cả sính lễ mang đến cũng nghèo nàn đến t.h.ả.m hại, viết chẳng đầy một trang sổ nhỏ.

Phụ thân ta khi ấy vốn không muốn ta gả cho hắn, bèn khuyên ta nhường mối này cho thứ muội, nói hắn quá đỗi thanh bần, ta gả đi chỉ chuốc lấy khổ cực. Ý của phụ thân lúc bấy giờ vốn dĩ là muốn gả thứ muội cho hắn.

Nhưng ta khi đó lại bị tình yêu làm cho mù quáng, một lòng muốn gả cho thư sinh phong quang tề nguyệt, quyết tâm đọc sách Thánh hiền này. Phụ thân vì kiêng dè thế lực của cữu cữu ta nên đành phải gật đầu đồng ý. Mẫu thân vì thương ta, đành phải lấy của hồi môn của mình ra trợ cấp cho Từ Cẩn Du, mới khiến cho hôn lễ không đến mức quá mức sơ sài.

Đã được sống lại một đời, kiếp này ta tuyệt đối không đi vào vết xe đổ, tuyệt đối không gả cho hạng nam nhân bạc tình quả nghĩa ấy nữa!

2.

Khi nha hoàn thân cận Xuân Đào vào gọi, ta đã sớm trang điểm chỉnh tề.

Tại đại sảnh, Từ Cẩn Du đang dâng lời cầu thân, chỉ đích danh muốn cưới Đích tiểu thư của Trần phủ, chính là Trần Âm Kiều ta đây.

Hắn vừa dứt lời, Trần Âm Oánh đã từ sau tấm bình phong bên kia đại sảnh lao ra, đôi mắt đẫm lệ nhìn Từ Cẩn Du đầy ai oán. Phụ thân tức đến mức mặt mày xanh mét, vuốt râu trừng mắt quát ả lui ra. Mẫu thân ta vẫn giữ phong thái của một chủ mẫu, thản nhiên ngồi uống trà, coi màn kịch nực cười này như không khí.

Sau khi Từ Cẩn Du rời đi, phụ thân ngoài mặt phạt Trần Âm Oánh cấm túc một tháng. Nhưng thực chất, vì ả ta mà ông đã tìm đến viện của ta thuyết phục: "Kiều Kiều, con là viên ngọc quý trên tay ta và nương con. Từ gia kia đến một tên hầu hạ cũng không có, con gả sang đó làm sao chịu nổi? Chi bằng nhường cho thứ muội con đi, con bé từ nhỏ lớn lên bên cạnh Di nương, đã quen chịu khổ rồi."

Ta khẽ nhướng mày. Kiếp trước khi nghe những lời này, ta còn tưởng phụ thân không nỡ để ta chịu tội, giờ nghĩ lại, hóa ra lúc đó tâm ông ta đã sớm nghiêng về phía thứ muội. Bởi lẽ khi ấy, việc Trần Âm Oánh theo đuổi Từ Cẩn Du gần như đã phơi bày ra ánh sáng, ai ai cũng biết ả ta thầm thương trộm nhớ hắn.

Còn Từ Cẩn Du chưa bao giờ công khai bày tỏ thái độ. Lúc đó ta và hắn thường xuyên trao đổi thư từ, hắn nhiều lần khẳng định với ta rằng không hề có chút cảm giác nào với Trần Âm Oánh, chẳng qua vì muốn giữ thể diện cho tiểu thư Trần phủ nên mới không công khai cự tuyệt ả. Giờ nghĩ lại mới thấy mình nực cười làm sao, lại đi tin lời đường mật của nam nhân.

Ta khẽ gật đầu: "Phụ thân nói chí phải, vậy cứ nhường Từ Cẩn Du cho thứ muội đi ạ! Chỉ là..."

Ta cố ý bỏ lửng câu nói, phụ thân sốt sắng hỏi dồn: "Chỉ là cái gì?"

Ta đáp: "Chỉ là nữ nhi muốn học cách quản gia, nghe nói phụ thân có mấy trang điền ở ngoài thành..."

Nghe xong, gương mặt phụ thân lộ rõ vẻ khó xử, nhưng rồi vẫn nghiến răng đồng ý giao hết những trang điền đó cho ta.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRÒ CHƠI XÓA SỔ CỬU TỘC
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...