Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trọng Sinh Thành Bạn Gái Tra Công Của Nữ Thần

Chương 49

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Viên Đường

---

Tâm trạng tối nay của Quan Sư rất kích động, thế nên lúc cắt rau đã nhiều lần suýt cắt trúng tay. Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh hai người ngủ cùng phóng thôi thì khóe miệng Quan Sư thiếu điều muốn dang rộng bằng Thái Bình Dương, trái tim cũng đập bình bịch một cách lợi hại.

"Chị Hi ơi, vào ăn cơm nào." Quan Sư bưng đồ ăn tới, cố gắng kìm khóe môi lại.

"Ừm." Bạch Vị Hi buông con mèo tai cụp ra rồi đứng dậy. Cô ngạc nhiên nhìn các loại đồ ăn phong phú trên bàn, "Hai chúng ta có thể ăn hết nhiều món như thế này sao?"

Cô đếm sơ qua một chút, có tổng cộng mười hai món trên bàn, thịt có, rau có, món luộc có, món hấp cũng có nốt. Hèn gì hôm nay thời gian nấu ăn của nàng lâu hơn mọi ngày nhiều.

Quan Sư nghe vậy bèn ngượng ngùng cười, "Cũng không nhiều lần lắm, coi như chúc mừng đi, thường thì lúc ăn tết nhà em cũng làm chừng này."

"Ăn tết sao?" Trong mắt Bạch Vị Hi hiện lên một tia nghi hoặc. Đối với nhà cô thì dịp tết cũng chẳng khác ngày thường là bao cả. Điều khác biệt duy nhất chính là em trai sẽ về nhà, nhưng cũng không có nghĩa sẽ có một cuộc đoàn tụ của gia đình. Bởi bố mẹ và anh hai luôn bận bịu, ngay cả dịp tết cũng không ở nhà mà thường sẽ tham gia những bữa tiệc với đối tác làm ăn nhiều hơn.

"Đúng thế, hôm nay là ngày kỷ niệm quan trọng không kém gì tết đâu." Quan Sư vui vẻ nói, nàng nhanh chóng xới hai chén cơm, "Chị Hi ngồi xuống ăn đi."

Tuy rằng Bạch Vị Hi vẫn cảm thấy khó hiểu nhưng cũng không hỏi nhiều mà chỉ nhận cơm rồi ngồi xuống từ từ ăn. Một giờ sau, hai người đã no nhưng lượng thức ăn trên bàn vẫn dư lại rất nhiều. Khi Quan Sư đang thu dọn thì Bạch Vị Hi quyết định nói ra điều mà mình tò mò, "Hôm nay chúng ta kỷ niệm gì thế?"

"Kỷ niệm chúng ta......" Quan Sư phấn khích nói nửa chừng thì dừng lại, sau đó nói tiếp, "Kỷ niệm bệnh của chị Hi có chuyển biết tốt đẹp."

"Vậy sao?" Bạch Vị Hi hơi nhíu mày, trông có vẻ không tin tưởng lắm.

Quan Sư vội vàng gật đầu, nghiêm túc nói, "Đúng vậy, chính là thế đó."

Ban nãy thiếu chút nữa nàng đã nói ra suy nghĩ thật của mình, nếu nữ thần biết hôm nay nàng muốn kỷ niệm dịp hai người ngủ chung phòng thì nữ thần có cảm thấy nàng có tâm tư bất chính hay không?

Cũng may là nàng đã nhanh trí lảng sang đề tài khác.

Tuy Bạch Vị Hi vẫn cảm thấy hoài nghi với câu trả lời này nhưng cô cũng không nhìn ra vấn đề ở chỗ nào nên đành kết thúc đề tài này.

"Chị đi tắm trước, nếu Quan tiểu thư xong xuôi thì... Tới phòng chị nhé." Bạch Vị Hi nhìn Quan Sư, cô nhấp môi rồi nói, mặt cô ửng đỏ khi nói đến câu sau, giọng cô nhỏ đến mức không nghe rõ.

Kỳ thật Quan Sư cũng không nghe rõ câu đó nhưng cũng không khó khăn cho nàng để hiểu ý tứ của câu nói kia.

Bạch Vị Hi vừa dứt lời thì Quan Sư lập tức gật gật đầu, cố gắng kiềm chế sự hưng phấn của mình, "Vâng."

Quan Sư nhanh chóng rửa chén bát, dọn dẹp phòng bếp, sau đó về phòng và tắm rửa chỉ trong năm phút.

Khi nàng gõ cửa phòng Bạch Vị Hi thì cô chỉ vừa tắm rửa xong.

"Quan tiểu thư......" Bạch Vị Hi kinh ngạc mở cửa, cô không biết mình nên biểu hiện thế nào thấy Quan Sư đã ôm chăn gối đứng ở đấy rồi. Mà vốn dĩ trong phòng cô cũng đã có đầy đủ vật dụng nên cũng đâu cần đem sang.

Quan Sư nhẹ nhàng cong khóe môi, bày ra vẻ mặt đoan chính và nghiêm túc, "Chị Hi ơi, em tắm xong rồi."

"Ừm." Bạch Vị Hi gật đầu, cô nhìn mái tóc ướt đẫm của Quan Sư rồi nghiêng người, nói, "Em vào đi."

"Làm phiền chị Hi ạ." Quan Sư vui vẻ cười rộ lên, vừa vào phòng đã bắt đầu trải chăn ra.

Bạch Vị Hi đến ngăn tủ lấy máy sấy, cô vừa xoay người đã thấy Quan Sư nằm trên giường bèn đến gần nói, "Quan tiểu thư, để tóc ướt thế rồi đi ngủ không tốt đâu, để chị sấy cho em."

Quan Sư nghe vậy thì lập tức ngồi dậy, vui vẻ cười, "Cảm ơn chị Hi."

"Không cần khách sáo." Bạch Vị Hi cười nhẹ, bắt đầu giúp Quan Sư sấy tóc.

Quan Sư ngoan ngoãn không động đậy, để yên cho những ngón tay của Bạch Vị Hi luồn qua tóc nàng. Động tác của cô rất dịu dàng nên không khiến nàng đau, hơn nữa cô còn tinh ý phủ khăn lông lên vai nàng để tránh nước nhỏ xuống làm ướt áo quần.

"Kỹ thuật sấy tóc của chị Hi tốt thật đấy." Quan Sư vui vẻ khích lệ, trong lòng cảm thấy ngọt ngào.

Tiếng động phát ra từ máy sấy khá lớn nên Bạch Vị Hi không nghe rõ, một lát sau cô mới phản ứng lại, cô tắt máy rồi nói, "Lúc đầu chị cũng không thuần thục lắm đâu, nhưng nhờ sấy lông cho Coca nhiều nên cũng rút ra được một ít kinh nghiệm. Coca nghịch ngợm hơn em nhiều, nó cứ thích lộn xộn cơ."

Nói xong, Bạch Vị Hi lại mở máy tiếp tục sấy cho nàng.

Quan Sư nghe xong, tâm trạng trở nên rối rắm, biểu cảm trên mặt như cứng lại.

Không ngờ nàng lại bại dưới chân một con mèo.

Nhưng nói về người thì nàng vẫn là người đầu tiên nữ thần sấy tóc cho chứ nhỉ.

Nghĩ đến đây, tâm trạng Quan Sư lại tốt lên, mí mắt cong cong lộ ra nét tươi cười.

"Được rồi, Quan tiểu thư chải lại tóc đi." Bạch Vị Hi tắt máy sấy rồi đưa lược cho Quan Sư.

Quan Sư cầm lược chải vài cái, thấy có tóc rơi xuống thì vội vàng gom lại, gói trong khăn giấy rồi ném vào thùng rác.

Khi Bạch Vị Hi cất máy sấy thì Quan Sư cũng đã chải tóc xong.

"Hôm nay em lại đọc tiếp danh tác cho chị nghe nhé." Quan Sư cười nói, tay cầm sẵn một quyển sách.

Bạch Vị Hi nhìn Quan Sư với ánh mắt như thấy gì kỳ quái, "Quan tiểu thư, em lấy quyển sách này ở đâu thế?"

"Em quấn ở trong chăn rồi giờ lấy ra á." Quan Sư cười đáp.

Vẻ mặt Bạch Vị Hi như bừng tỉnh, cô gật gật đầu, ôm con mèo tai cụp rồi ngồi lên giường, nghiêm túc nhìn Quan Sư.

Bị cô nhìn chằm chằm khiến Quan Sư có chút lúng túng, nàng nghĩ đến việc mình ngủ gật vào hôm qua, trong lòng đột nhiên cảm thấy áp lực. Hôm nay chắc chắn nàng sẽ không để chuyện đó xảy ra nữa!

Quan Sư đọc tiếp phần của ngày hôm qua, lúc này nàng đọc nhanh một chút so với hôm qua, bởi nếu nàng mà đọc chậm thì sợ nàng sẽ ngủ trước mất.

Một tiếng sau, Quan Sư cảm thấy có chút đau họng, nàng ho khan hai tiếng rồi nói, "Em ra ngoài uống một ly cà phê đã."

Bạch Vị Hi đang muốn cản lại thì nàng đã ra ngoài. Sau đó, Quan Sư bưng cà phê vào rồi cười nói, "Chị Hi có muốn uống một ly không?"

Bạch Vị Hi còn chưa kịp trả lời thì Quan Sư đã lập tức nói lại, vẻ mặt áy náy, "Em không nên nói thế mới đúng, uống cà phê thì càng tỉnh táo hơn mà."

"Không sao đầu." Bạch Vị Hi nhẹ nhàng lắc đầu, cô do dự một hồi rồi nói, "Quan tiểu thư đừng tự ép bản thân, nếu em mệt thì hãy ngủ đi. Chị đã làm phiền em khi bắt em phải ở đây với chị rồi, nếu còn làm em mất ngủ nữa thì chị..."

"Chị Hi đừng nói thế." Quan Sư vội vàng cắt ngang, nàng ngồi xuống, nghiêm túc nhìn Bạch Vị Hi, "Em không thấy phiền gì hết, có thể giúp đỡ chị Hi thì em đã vui lắm rồi, em vinh hạnh lắm. Nếu việc em thức đêm sẽ giúp chị nhanh chóng khỏe lại thì em sẵn sàng không ngủ."

Trái tim Bạch Vị Hi đập căng thẳng khi nghe những lời này, sắc mặt cô ửng đỏ, qua một hồi lâu mới có thể mở lời, "Cảm ơn Quan tiểu thư."

Vào giờ phút này, cô không biết phải nói gì ngoài cảm ơn nữa. Bởi bộ dáng nghiêm túc của nàng khiến cô cảm thấy như mình vừa nhận được lời thổ lộ của người kia vậy.

"Chị Hi đừng khách sáo." Quan Sư nhoẻn miệng cười, có phần ngây ngô và ngốc nghếch, nàng uống một ngụm cà phê rồi tiếp tục đọc sách.

Tức khắc, lòng Bạch Vị Hi dần thả lỏng, vẻ mặt cũng bình tĩnh trở lại, chăm chú nghe Quan Sư đọc.

Thật ra cô đã đọc quyển sách này rồi nhưng cũng không có cảm giác gì, tuy nhiên, khi được người kia đọc cho cô nghe, cô cảm thấy dường như những hình ảnh và cảm xúc hỉ nộ ái ố dưới ngòi bút của tác giả đã hiện lên một cách rõ ràng hơn. Bạch Vị Hi dần dần đắm chìm vào mạch truyện, cảm xúc của cô dần hòa vào với nhân vật trong sách.

Bỗng nhiên, âm thanh đọc sách đã biến mất.

Bạch Vị Hi mở mắt thì thấy Quan Sư cầm sách rồi ngủ mất, không biết nàng đã đổi tư thế sang nằm từ lúc nào. Ly cà phê trên bàn cũng đã cạn.

Bạch Vị Hi cười khẽ, cô nhìn qua đồng hồ, đã mười một giờ.

Thật là tài tình khi nàng có thể uống hết một ly cà phê mà vẫn có thể ngủ sớm như vậy. Không thể không nói cô rất bội phục cũng như hâm mộ nàng.

Bạch Vị Hi định xuống giường đi lấy chăn đắp cho Quan Sư, nhưng cô vừa đứng dậy thì tay đã bị người kia nắm lấy.

"Chị Hi..." Âm thanh mơ màng vang bên tai cô.

Nhịp tim của Bạch Vị Hi như chững lại, thân thể cũng đờ ra. Cô cứ giữ như thế một hồi lâu nhưng không thấy động tĩnh gì, cuối cùng cô lấy lại hơi thở thì mới phát hiện ban nãy Quan Sư chỉ đang nói mớ. Dường như cái nắm tay của nàng cũng chỉ là vô ý mà thôi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Trọng sinh sau tai nạn xe
Chương 2
Chương 2: Chị Hi
Chương 3
Chương 3: Nữ tử ái muội
Chương 4
Chương 4: Chị ấy là bạn gái của tôi!
Chương 5
Chương 5: Chị có lạnh không?
Chương 6
Chương 6: Ghen
Chương 7
Chương 7: Nữ thần bảo bối
Chương 8
Chương 8: Chị muốn uống canh gà không?
Chương 9
Chương 9: Xin lỗi chị ấy mau!
Chương 10
Chương 10: Xuất viện
Chương 11
Chương 11: Xuống bếp
Chương 12
Chương 12: Lên hot search
Chương 13
Chương 13: Hỗ trợ nâng chân
Chương 14
Chương 14: Tổng tài Tân Nguyệt
Chương 15
Chương 15: Mở cửa
Chương 16
Chương 16: Đi mua hoa
Chương 17
Chương 17: Cùng nhau dạo phố
Chương 18
Chương 18: Trang trí nhà ở
Chương 19
Chương 19: Mua thú cưng
Chương 20
Chương 20: Sợ mèo
Chương 21
Chương 21: Say rượu
Chương 22
Chương 22: Bị mèo cào
Chương 23
Chương 23: Ra ngoài gặp ai?
Chương 24
Chương 24: Đóng phim sao?
Chương 25
Chương 25: Đuổi việc
Chương 26
Chương 26: Chủ động mời
Chương 27
Chương 27: Ký thỏa thuận (1)
Chương 27: Ký thỏa thuận (2)
Chương 28
Chương 29
Chương 29: Chị tin em
Chương 30
Chương 30: Bị bệnh
Chương 31
Chương 31: Để chị đút cho em
Chương 32
Chương 32: Nghi ngờ
Chương 33
Chương 33: Đi ăn đồ ngọt
Chương 34
Chương 34: Ký hợp đồng
Chương 35
Chương 35: Bị thương ở tay
Chương 36
Chương 36: Bệnh trầm cảm?
Chương 37: Muốn tăng cân
Chương 37
Chương 38
Chương 38: Bắt đầu tập luyện
Chương 39
Chương 39: Ra ngoài mua thuốc (1)
Chương 40
Chương 40: Vạch trần bí mật
Chương 41
Chương 41: Hot search lăng xê
Chương 42
Chương 42: Chấp nhận trị liệu
Chương 43
Chương 43: Đi bar
Chương 44
Chương 44: Nữ thần say rượu
Chương 45
Chương 45: Dạy hát (1)
Chương 46
Chương 46: Nhận phỏng vấn
Chương 47
Chương 47: Tiếp tục trị liệu
Chương 48
Chương 48: Bước đầu hiệu quả
Chương 49
Chương 49: Ngủ cùng phòng
Chương 50
Chương 50: Dựa vào
Chương 51
Chương 51: Gặp mặt fans
Chương 52
Chương 52: Kết thúc hoạt động
Chương 53
Chương 53: Đến bệnh viện
Chương 54
Chương 54: Dấu hiệu thức tỉnh
Chương 55
Chương 55: Xuất viện
Chương 56
Chương 56: Chính thức đi làm
Chương 57
Chương 57: Đối đầu với tra công
Chương 58
Chương 58: Ở chung (1)
Chương 59
Chương 59: Rời đi hai ngày
Chương 60
Chương 60: Gọi video
Chương 61
Chương 61: Ký hợp đồng
Chương 62
Chương 62: Thay đổi xưng hô
Chương 63
Chương 63: Khảo vấn
Chương 64
Chương 64: Tình địch xuất hiện
Chương 65
Chương 65: Trì độn
Chương 66
Chương 66: Ngủ chung giường (1)
Chương 67
Chương 67: Hợp đồng và rượu
Chương 68
Chương 68: Ký xong hợp đồng
Chương 69
Chương 69: Tiết lộ
Chương 70
Chương 70: Hai ngày công tác
Chương 71
Chương 71: Từ chối
Chương 72
Chương 72: Quyết đoán cự tuyệt
Chương 73
Chương 73: Chân tướng
Chương 74
Chương 74: Thất Tịch đến gần
Chương 75
Chương 75: Thất Tịch
Chương 76
Chương 76: Nụ hôn đầu
Chương 77
Chương 77: Uy hiếp
Chương 78
Chương 78: +79: Hoàn
Chương 78: Biểu lộ tâm ý
Chương 79: Đại kết cục

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 49
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...