Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trừng Phạt Quân Phục Hệ Liệt

Chương 161

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

cẩn thận quan sát người bệnh, chỉ mong nhận được một chút biến hóa, nhưng mỗi lần đều mang theo thất vọng trở về.

Bệnh nhân mặc bộ đồng phục màu trắng, gối đầu màu trắng, xung quanh cũng là bốn bức tường trắng toát, khiến cho gương mặt trẻ tuổi mà cương nghị như đang say ngủ của Lăng Hàm, càng thêm nhợt nhạt.

“Phu nhân vẫn ở đây.” Cửa phòng phía sau mở ra, giọng nói có phần lo lắng và trách móc của bác sĩ truyền đến, “Không phải đã dặn dò mãi, phu nhân nên đi nghỉ ngơi sao?”

“Ngồi ở đây, cũng là nghỉ ngơi mà.”

“Nếu Thiếu tướng Lăng Hàm có bất cứ chuyển biến nào, tôi cam đoan sẽ thông báo với phu nhân đầu tiên. Phu nhân, xin đừng quên, người chỉ vừa mới xuất viện cách đây không bao lâu…”

“Bác sĩ Mike, cậu nghĩ tôi ở nơi khác, sẽ cảm thấy an tâm hơn ngồi ở đây ư?” Lăng phu nhân ngồi trên ghế sô pha hơi xoay người qua, thanh âm nhẹ nhàng.

Mike đứng giữa phòng bệnh, nâng tay vò vò mái tóc ngắn.

“Phu nhân cũng thật cố chấp.” Bác sĩ chỉ còn biết cười khổ, giọng điệu đầu hàng, “Vậy mà trước giờ tôi cứ nghĩ tính tình Thiếu tướng Lăng Hàm và Chuẩn tướng Lăng Khiêm, là được di truyền từ Lăng Tướng quân.”

“Xin lỗi. Tôi biết cậu có trách nhiệm riêng của mình, nhưng tâm trạng của tôi hiện giờ, cậu không hiểu được đâu.”

Phòng bệnh trầm mặc.

Đặt mình vào hoàn cảnh con trai cả đón nhận vòng tay của một gia tộc khác, con trai út bị thẩm vấn hôn mê bất tỉnh, còn lại đứa con trai thứ cũng cùng chồng bước lên hành trình thập tử nhất sinh.

Thời điểm này, nếu nói với Lăng phu nhân tôi hiểu cảm giác của bà chứ, sẽ chẳng khác nào châm thêm vào vết thương.

Mike húng hắng ho mấy tiếng, đi đến trước giường bệnh, yên lặng điều chỉnh thiết bị mà căn bản chẳng cần điều chỉnh gì hết.

Hạm đội Liên Bang đã xuất phát được hơn nửa tháng, đại khái không bao lâu nữa sẽ đến Phòng tuyến số 1 cực chính T, đối đầu với binh đoàn vũ trụ Đế Quốc. Ngồi trước giường bệnh trông nom Lăng Hàm vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại, đồng thời còn phải dành tâm trí dõi theo chiến hạm của Lăng Tướng quân và Lăng Khiêm.

Vị phu nhân khí sắc xanh xao, bởi vì gần đây phải chịu đựng đủ loại giày vò, trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Bầu không khí im lặng khiến người ta ngay cả hít thở thành tiếng cũng không dám, bỗng nhiên bị tiếng bước chân phá vỡ.

Trung tá Bain xuất hiện ở cửa phòng, theo sau ông, là một sĩ quan xa lạ.

“Có chuyện gì vậy, Trung tá Bain?” Lăng phu nhân cảm thấy khác thường, chậm rãi đứng lên hỏi.

“Phu nhân.” Trung tá Bain trầm giọng nói, “Đây là đặc phái viên Tướng quân cử đến.”

Ông không nói nhiều lời, nghiêng người bước qua một bên.

Sĩ quan kia bước lên trước, cúi chào Lăng phu nhân, “Phu nhân, tôi phụng lệnh của Tướng quân Lăng Thừa Vân, đưa người đến nơi an toàn. Hi vọng phu nhân phối hợp.”

Lăng phu nhân nâng ánh mắt hoang mang nhìn hắn, “Cậu đưa tôi và Lăng Hàm đi?”

“Không, tôi chỉ phụ trách phu nhân. Thiếu tướng Lăng Hàm bởi vì còn phải chữa trị, Tướng quân cho rằng cậu ấy ở bệnh viện là tốt nhất, giao cho bác sĩ Mike chăm sóc toàn diện.”

“Nói vậy nghĩa là, cậu muốn tôi rời khỏi con trai vẫn đang còn nằm trên giường?”

“Đúng vậy, phu nhân.” Hắn ngắn gọn, lưu loát đáp lời.

Nhưng lập tức lại nhận ra được sự kháng cự toát ra từ Lăng phu nhân, trước khi Lăng phu nhân kịp lên tiếng, hắn đã bước tới, rất có chừng mực đứng trước mặt bà, thấp giọng nói, “Phu nhân, ở đây có một đoạn video Lăng Tướng quân gửi cho người, mời xem qua.”

Con ngươi Lăng phu nhân ánh đầy kinh ngạc.

Sĩ quan xoay người, lãnh tĩnh nhìn bốn phía, bác sĩ Mike và Trung tá Bain tiếp xúc với ánh mắt của hắn, không nói một lời liền rời khỏi phòng, thuận tiện đóng cửa kỹ càng.

Lúc này hắn mới mở bàn tay cầm chiếc máy ghi hình, ấn nút chạy.

Khuôn mặt uy nghiêm mà cân xứng của Lăng Tướng quân giống đúc Lăng Hàm, hiện lên trên màn hình máy ghi.

“Lan, anh thu đoạn video này trước khi đăng hạm.”

“Có lẽ em vẫn còn giận anh, thậm chí không muốn nghe thấy giọng nói của anh, nhưng anh mong em, vì gia đình của chúng ta, vì con của chúng ta, tạm thời gạt những cảm xúc tiêu cực về anh sang một bên, bình tĩnh nghe anh nói hết những lời sau.”

“Người anh phái tới, là Thượng úy Kland, một người anh vô cùng tin cậy. Sự tin cậy của anh đối với cậu ấy, đủ để anh có thể phó thác cho cậu ấy người mà anh yêu nhất.”

“Lan, anh xin em, tin tưởng cậu ấy, lắng nghe theo lời đề nghị của cậu ấy.”

“Tin tưởng anh, sự sắp xếp này, đối với em, đối với cả Lăng Hàm mà nói, đều là an toàn nhất.”

“Cuối cùng…” Người đàn ông trên màn hình tạm dừng, trong đôi mắt chứa đựng dịu dàng, thấp giọng nói, “Anh yêu em.”

Hình ảnh kết thúc tại đây.

Đoạn video đã phát hết.

Thượng úy Kland tắt máy ghi hình, ánh mắt kiên định nhìn về phía Lăng phu nhân, giọng nói mang theo tôn kính, “Phu nhân, người cần mau chóng quyết định.”

“Nếu tôi đi với cậu, thì Lăng Hàm phải làm sao bây giờ?”

“Bác sĩ Mike sẽ chăm sóc cho cậu ấy.”

“Nếu bệnh tình của nó chuyển biến, cậu có cam đoan tôi có thể lập tức quay trở về không?”

“Tôi cam đoan, phu nhân.” Thượng úy thoáng lia mắt nhìn bệnh nhân trên giường, biểu tình không có gì biến hóa, “Nhưng hiện tại, xin phu nhân lập tức rời đi cùng tôi.”

Hắn bình tĩnh thúc giục.

Lăng phu nhân nhíu mi, xoay trở lại giường, giúp Lăng Hàm tém chăn kỹ càng.

“Phu nhân?” Thượng úy Kland thúc giục lần nữa, đồng thời lặng lẽ sờ đến túi áo trước quân phục.

Bên trong có một mũi gây mê.

Trước khi nhận nhiệm vụ, Lăng Tướng quân đã nhắc nhở, do một loạt sự việc xảy ra gần đây, quan hệ giữa hai vợ chồng đã bị người ngoài ác ý phá hoại, cho dù Lăng phu nhân xem đoạn ghi hình, nhưng chưa chắc đã nghe theo sắp đặt của Tướng quân.

Nếu quả thật xuất hiện tình huống khó kiểm soát, vậy thì, để tránh chậm trễ, cần áp dụng một ít biện pháp.

Tiêm cho Lăng phu nhân một mũi gây mê, cưỡng chế đưa đến nơi an toàn.

Đương nhiên, không ai mong sẽ phải động đến phương pháp khó xử này cả.

“Ừm…” Đôi bốt quân dụng của Thượng úy bước tới giữa phòng bệnh, đứng ở phía sau Lăng phu nhân, thăm dò, “Người tin tưởng Tướng quân, đúng không? Phu nhân.”

“Vì sao tôi phải rời đi? Ông ta lại muốn lừa gạt gì tôi nữa?” Lăng phu nhân không quay đầu lại hỏi.

“Xin thứ lỗi, tôi không có quyền hạn nói bất cứ điều gì với phu nhân.”

Không khí nặng nề.

Muốn một người mẹ rời khỏi đứa con còn đang hôn mê bất tỉnh, quả thực không phải chuyện dễ dàng.

“Xe đã chờ sẵn bên ngoài, Lăng phu nhân.” Thượng úy một bên nói, một bên thò tay vào túi áo trước ngực.

Cầm kim tiêm cỡ nhỏ vào lòng bàn tay.

“Tôi tin tưởng chồng mình. Nếu ông ấy nói điều này là tốt nhất cho tôi, cho con trai của tôi, tôi sẽ tin tưởng ông ấy.”

Lăng phu nhân cất giọng điệu bình tĩnh đã trải qua cân nhắc kỹ lưỡng, đưa ra quyết định cuối cùng, “Thượng úy, tôi sẽ đi cùng với cậu.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trừng Phạt Quân Phục Hệ Liệt
Chương 161

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 161
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...