Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trừng Phạt Quân Phục Hệ Liệt

Chương 185

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bội Đường Tu La, rốt cuộc nên nhìn nhận người đàn ông này như thế nào đây?

Lăng Vệ cùng Bội Đường lần đầu tiên gặp mặt là tại hoàng cung, là trải nghiệm cực kỳ không thoải mái, chính là bắt đầu từ khi đó, Lăng Vệ đối với người đàn ông tóc vàng này có một loại cảm giác đề phòng khó nói thành lời.

Giữa vũ trụ vô tình gặp được, đem Lăng Vệ sắp hóa thành mảnh nhỏ cứu lên, đối với quan hệ giữa Tu La và Lăng gia là lập trường đối địch, nhưng không những không có ngăn trở Lăng Vệ, ngược lại đem Ngân Hoa hạm cho Lăng Vệ, thúc đẩy Lăng Vệ đi đến tiền tuyến đuổi theo đại đội, đồng thời lại rất không nói lý mà đeo cho Lăng Vệ một cái vòng cổ.

Có đôi khi hồi tưởng chuyện lúc trước, nhìn lại lương tâm của mình, không phải không thừa nhận, không có Bội Đường cung cho không Ngân Hoa hạm, Lăng Vệ không có cách nào đúng lúc đuổi tới, như vậy Lăng Hàm có lẽ cũng không còn sống mà trở lại.

Cho nên, nếu phiến diện mà định nghĩa thì hắn là kẻ địch, nhưng dường như lại không đúng lắm.

Chẳng hạn như lúc này đây, lần thứ hai cứu Lăng Vệ khỏi cái chết đang gần kề trong gang tấc, lại tâm địa ác độc mà coi Lăng Vệ như chuột bạch nhỏ mà chòng ghẹo...

Khó có thể tưởng tượng trong cùng một người, chính tà phân giới rõ ràng như thế, rồi lại kỳ quái mà hoàn trộn thành một thể.

Sự tồn tại của Bội Đường Tu La, đại khái là người trong gia tộc tướng quân Quân gia bộ, không, đại khái là trong vũ trụ mênh mông này, một mầm mống linh tinh đột biến gien đi.

Khi tỉnh ngủ, cảm thấy nệm bên người mất tự nhiên mà lõm xuống, Lăng Vệ yên lặng xoay chuyển cổ, tóc đen mềm mại ma sát với bao gối, phát ra thanh âm sàn sạt dễ nghe.

Quả nhiên, lại tới nữa.

Ttrong tầm nhìn lại xuất hiện một gương mặt giống như đang ngủ vô cùng an tĩnh.

Bởi vì khoảng cách quá gần nhau, lông mi màu vàng thoạt nhìn cực kỳ nồng đậm cong dài, còn có chiếc mũi thẳng tắp kia, bướng bỉnh bất tuân mà cao thẳng, chóp mũi giống như tùy thời sẽ đâm vào gương mặt chính mình.

"Lại tìm không thấy giường của ngươi sao?", Lăng Vệ ngữ khí không tốt hỏi.

"Đống giường trong phòng này mỗi một cái đều là của ta." Không biết thời điểm gì người này đột nhiên chạy đến nằm bên cạnh cậu, còn dùng giọng mũi rất vô sỉ biếng nhác mà trả lời, cũng không có mở to mắt.

Lăng Vệ nhíu mày.

Mấy vị thiên chi kiêu tử này của mấy Tướng quân, có phải đều là cái loại này hay không, cho dù đang ngủ, nhưng đầu óc vẫn có thể linh hoạt chuyển động, thời khắc đều chú ý tất cả mọi động tĩnh bên ngoài?

Cho dù là Lăng Hàm hay là Lăng Khiêm, hoặc là Al Lawson, hoặc là... Bội Đường Tu La, chưa nói sẽ lộ ra tư thái ngủ không hề phòng bị thế nào, đừng hy vọng có thể thừa dịp bọn họ ngủ say mà làm điều gì khác, bởi vì chỉ cần có gió thổi cỏ lay, bọn họ đều có thể lập tức phản ứng, nhanh nhẹn đến mức giống như bọn họ căn bản chưa bao giờ đi vào giấc ngủ.

Bọn họ rốt cuộc có cảm giác chân chính đi ngủ hay không đây?

Quên đi, hiện tại suy xét loại vấn đề này, một chút ý nghĩa cũng không có.

Giờ phút này hẳn là nên phiền não vấn đề kỳ thật là -- tại sao một người hai người, đều kỳ lạ mà chạy đến ngủ bên cạnh mình?

"Thật không hiểu nổi bọn người Tu La gia các ngươi, ngồi nhìn một người đồng tính không vừa mắt lẫn nhau ngủ, không thấy là kỳ quái sao? Mời ngươi đến chỗ khác ngủ."

"Khẩn trương cái gì? Ta muốn cường bạo ngươi, trong thân thể ngươi đã sớm đổ đầy tinh hoa của Tu La gia ta. Là sợ Lăng Hàm biết sẽ ăn dấm đi. Đúng là một người anh trai không có tiết tháo, nơi nơi trêu hoa ghẹo nguyệt, bị Al Lawson nhìn qua sờ qua, hiện tại lại cùng một người Tu La gia đẹp trai như ta lăn lộn trên giường."

Bội Đường học ngữ khí nghiêm khắc của Lăng Hàm, nói, khiến Lăng Vệ nổi lên một tầng da gà da vịt.

"Ngươi, thật quá đáng!"

"Ai, đừng lộn xộn, làm nát lá cây bây giờ.", Bội Đường bỗng nhiên dùng bàn tay nâng lên đầu Lăng Vệ, một tay kia đưa qua, dùng hai đầu ngón tay kẹp lấy lá cây bên cạnh, nhẹ nhàng lấy ra.

Mấy ngày nay, dường như Bội Đường bỗng nhiên yêu thượng tặng lễ vật này nọ, không ngừng có lá cây mới đặt ở bên gối Lăng Vệ.

Cũng không chỉ có lá cây có tác dụng an thần, có đôi khi là một mảnh phong thảo tím nhạt tỏa ra mùi hương như mật, hoặc là lá cây vĩnh viễn bảo trì nhiệt độ ổn định, độ ấm tại ba mươi ba độ C.

Cũng không biết Bội Đường từ đâu tìm được mấy loại lá cây đặc sắc này.

Lăng Vệ biết, nhất định là sở thích xa xỉ, rất nhiều cái chỉ có vài tinh cầu mới có chủng loại thực vật này, loại lá cây này, chỉ là sau khi hái xuống muốn duy trì như lúc ban đầu, yêu cầu phải có thiết bị chuyên môn. Huống chi giống của từng tinh cầu lại không giống như, yêu cầu điều kiện bảo tồn cũng không giống nhau.

Còn có...

Từ mấy lá cây muôn hình muôn vẻ đặt trên gối đầu kia, cái loại quan hệ giữa tù phạm cùng cai ngục của mình và Bội Đường này, cũng đã xảy ra biến hóa quỷ dị.

"Hiện nay theo ta được biết, gần tới bảy trăm tinh cầu có loại thực vật ổn định nhiệt độ, những loại lá cây khác nhau lại có độ ấm khác nhau, đại bộ phận là hai mươi độ đến tám mươi ba độ C, nhưng cũng có ngoại lệ, có một loại lá cây giữ nhiệt độ rất lâu dài, lá cây có màu đỏ, độ ấm cao tới một trăm độ... Này, không được thất thần. Ngươi ở trường quân đội khi lên lớp cũng là bộ dáng ỉu xìu như vậy sao? May mà ngươi vẫn là người giỏi nhất tốt nghiệp trường Trấn Đế."

"Cái đó và trường Trấn Đế không liên quan, ta đối với lá cây gì đó căn bản không có hứng thú."

"Hứng thú là do bồi dưỡng ra."

"Ta là quân nhân, cũng không phải nhà thực vật học."

Lăng Vệ thật sự không biết, cấu tạo não bộ người thừa kế này của Tu La gia có phải có vấn đề gì hay không nữa.

Từ ngục tốt biến giáo sư, từ một người mưu mô của gia tộc Quân bộ, bỗng nhiên thành một chuyên gia thực vật dạy dỗ không quản công, biến thân tinh thông như vậy, không bằng ngươi trực tiếp đi làm diễn viên là tốt nhất.

Cậu không có tiếp tục kiên nhẫn cho có lệ, phối hợp với Bội Đường đang tâm huyết dâng trào ngoan ngoãn trở thành học trò biết điều của hắn.

Trong lòng Lăng Vệ, chỉ quan tâm người mình yêu thôi.

"Nghi thức ai điếu long huyết của Vương tộc còn có vài ngày nữa là kết thúc rồi, đến lúc đó Quân bộ sẽ mời dự họp Hội nghị quan trọng, thảo luận một ít quân vụ ba sau khi ba ta qua đời. Ta hy vọng có thể tham dự.", cậu lại một lần nữa đề xuất với Bội Đường.

"Ngươi cho là ngươi tham dự có thể thay đổi vận mệnh của Lăng gia?"

"Ta nói như thế nào cũng là một Chuẩn tướng, có quyền hạn tham gia Hội nghị Quân bộ."

"Tại đại lâu Quân bộ ló đầu ra, ngươi không sợ bị Al Lawson trói gô mang về trang viên Lawson sao? Lần này hắn cũng sẽ không tiếp tục cho ngươi cơ hội chạy trốn."

"Cũng không thể trốn hắn cả đời.", Lăng Vệ nói năng quả thực có khí phách.

Mặc kệ sẽ có hậu quả to lớn như thế nào, chỉ cần Lăng Hàm yêu cầu, Lăng Vệ nhất định sẽ xuất hiện.

Hiện tại người có thể ủng hộ Lăng Hàm, cũng chỉ còn lại người anh trai này thôi.

Không biết trị liệu của Lăng Hàm có thuận lợi hay không, nhìn thấy hai mươi lăm ngày đã sắp đến, hy vọng Mike nói được thì làm được, hai mươi lăm ngày sẽ giúp Lăng Hàm tỉnh lại. Cậu yêu cầu Nữ vương tiến hành nghi thức ba mươi ngày, như vậy tính ra, còn tranh thủ được năm ngày.

Tuy rằng chỉ nhiều hơn có năm ngày, nhưng mà, đây là điều mà người anh trai này cố hết sức để làm được.

Chỉ mong đối với em có thể giúp được gì đó, Lăng Hàm.

"Lá cây Khắc Lạc có tác dụng ổn định nhiệt độ lâu dài, độ ấm cao tới một trăm độ, trên phương diện tính năng của thực vật, là một thứ rất tốt để thăm dò phương hướng. Ta tính toán muốn Bộ Khoa học thành lập tiểu tổ nghiên cứu tương quan, tưởng tượng một chút, nhân công tại vùng địa cực dùng lá đỏ xinh đẹp đã trải qua cải tạo để giữ ấm tính lều trại, còn có nấu thức ăn..."

"Ngươi còn không có đáp ứng. Để ta tham gia Hội nghị quân sự. Ta lại một lần nữa mãnh liệt yêu cầu."

"Tùy tiện cắt ngang lời người khác nói, quả nhiên là người của Lăng gia, lỗ mãng lại không lễ phép."

Bội Đường bỏ lại quyển sách đang cầm trên tay, bỗng nhiên dùng khí lực rất lớn đem Lăng Vệ ấn trở lại trên giường.

"Ta không muốn ngủ tiếp!"

"Muốn tham gia Hội nghị thì thành thật một chút cho ta.", một câu của Bội Đường khiến cho phản kháng của Lăng Vệ ngừng lại.

"Ngươi là nói..."

"Có đôi khi thật muốn trực tiếp dùng vòng cổ siết chết ngươi, hoặc là tẩy não ngươi là được rồi, cho ngươi biến thành đồ ngốc chỉ biết cười ngây ngô, có thể thích hợp với khẩu vị của ta. Nằm xuống."

Đem Lăng Vệ đẩy thành tư thế nằm ngửa, Bội Đường cũng nằm xuống.

Có từng đợt từng đợt những sợi tóc màu vàng tươi sáng, không chút khách khí mà quét qua ngực Lăng Vệ đang hơi hơi phập phồng, tựa như đem Quan chỉ huy trẻ tuổi cường tráng trong ngực trở thành gối đầu.

Khiến Lăng Vệ hết sức khó xử.

Chính là, Bội Đường vừa mới nói, tựa hồ là ám chỉ chỉ cần đồng ý phối hợp, hắn sẽ cho cậu tham dự Hội nghị quân sự.

Thật vậy chăng?

Chẳng sợ chỉ là một tia hy vọng cũng được, vi điều này, xấu hổ thế nào cũng đều phải chịu đựng nhịn xuống.

Ngay cả bị biến thành gối đầu giá rẻ của tên Bội Đường bệnh thần kinh này.

Bội Đường một bên gối đầu lên ngực cậu, một bên thoải mái mà thở dài.

"Nghe được không? Thùng thùng, thùng thùng, đây là tim ta đang nhảy múa." Bội Đường mỉm cười, thì thào mà nói, "Thình thịch, thình thịch, đây là tim ngươi đang ca hát."

Thùng thùng, thùng thùng.

Đây là tim Bội Đường đang nhảy múa.

Thình thịch, thình thịch.

Đây là tim Tiểu Diệp đang ca hát.

Bởi vì Tiểu Diệp, cho nên, tim Bội Đường cũng học được cách ca hát.

Tiểu Diệp, mau chạy đi, nhưng mà, không cần chạy trốn tới nơi ngay cả ta cũng rốt cuộc tìm không thấy ngươi.

Nghe nói nhà khoa học của Quân bộ có rất nhiều thứ tốt, nếu đeo ở trên người ai đó, người này vĩnh viễn sẽ không tìm thấy được.

Nếu ta có đồ vật như vậy thì tốt rồi.

Lập tức sẽ làm một cái vòng cổ, mang trên người Tiểu Diệp, mặc kệ Tiểu Diệp đi nơi nào, ta cũng có thể tìm được.

Có thể mang theo rất nhiều lá cây, đột nhiên xuất hiện, khiến Tiểu Diệp vui mừng đến khanh khách cười không ngừng, giống như chú mèo con vui vẻ lăn lộn vui đùa trong đống lá cây.

"Tiểu Diệp, trốn mau! Tiểu Diệp!"

"Không được quay đầu lại!"

"Chạy hướng về phía có lá cây mà em thích nhất, hướng về nơi có rất nhiều rất nhiều lá cây kia!"

Tiểu Diệp, nếu em có thể chạy được thì tốt rồi.

Nếu, em có thể nhìn thấy một rừng rậm.

Ở đó, nơi nơi đều là lá cây em thích nhất...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trừng Phạt Quân Phục Hệ Liệt
Chương 185

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 185
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...