Giang Chiêu ngẩn ra:
"Uyển Nguyệt? Nàng không sao chứ? Nàng... bọn họ có làm nàng bị thương không?"
Lâm Uyển Nguyệt nhìn ta một cái, không dám nói lời nào.
Ả đang đợi ta mở miệng.
Trước đó nàng ta gặp ta thì vừa khóc vừa nháo, đợi ta vừa nói muốn nạp nàng ta làm lương thiếp, khóc đến sướt mướt còn không quên hỏi ta:
"Bạc mỗi tháng bao nhiêu?"
Khi nghe được một tháng hai mươi lượng, lập tức lau khô nước mắt cung kính quỳ xuống:
"Thiếp thân nguyện dốc sức vì phu nhân."
Lúc ta đưa canh tuyệt t.ử cho nàng ta uống, nàng ta cũng chẳng hề chớp mắt, một hơi uống cạn.
Thậm chí còn muốn thêm mấy bát, sợ ta đổi ý.
Xem ra Giang Chiêu nuôi ngoại thất, là nuôi trong nghèo khổ rồi.
Giang Chiêu thấy Lâm Uyển Nguyệt không dám nói lời nào, vừa định nổi giận với ta thì đã bị ta cắt ngang:
"Thiếp đã thay phu quân nạp nàng ấy làm thiếp rồi, đây là văn thư nạp thiếp."
Lâm Uyển Nguyệt nhìn văn thư trên tay ta, hai mắt sáng lên.
Giang Chiêu từ khiếp sợ chuyển sang hoang mang, cuối cùng đều biến thành áy náy.
Hắn muốn vươn tay ôm ta, lại bị ta không dấu vết tránh đi.
"Như Ngọc, ta..."
Tay hắn cứng đờ giữa không trung, có chút kinh ngạc nhìn ta.
Ta thì bình tĩnh mở miệng, vuốt ve vùng bụng vẫn bằng phẳng:
"Phu quân, thiếp có t.h.a.i rồi."
5
Giang Chiêu mừng rỡ không thôi, tiến lên ôm ta vào lòng:
"Nàng... nàng có rồi? Thật sao? Như Ngọc, đây là sự thật ư?"
Ta đè nén cảm giác ghê tởm, trên mặt lại duy trì vẻ dịu ngoan mà hắn yêu nhất:
"Thân mình thiếp bất tiện, sợ... sợ để phu quân chịu thiệt thòi nên mới tự mình làm chủ, thay phu quân thu nạp Uyển Nguyệt muội muội."
Ta nhẹ nhàng đẩy hắn ra, bưng lên một bát canh sâm:
"Đây là canh sâm đặc biệt hầm cho phu quân, tốn rất nhiều công sức, chàng mau nhân lúc còn nóng dùng chút đi? Cũng để bồi bổ nguyên khí, vì Hầu phủ... khai chi tán diệp."
Giọng nói của hắn vui vẻ đến mức hơi run:
"Như Ngọc, cuối cùng nàng cũng nghĩ thông suốt rồi, tốt quá!"
Hắn vươn tay, muốn nắm tay ta.
Cổ tay ta khẽ nâng, tránh đi hắn, nhét canh sâm vào bàn tay đang đưa tới của hắn:
"Phu quân mau uống đi, nguội rồi d.ư.ợ.c hiệu sẽ không tốt."
Hắn không do dự nữa, ừng ực ừng ực, một hơi cạn sạch.
Uống xong khuôn mặt mang theo vẻ thư thái:
"Thơm quá! Canh này... là hầm từ gì vậy? Mùi vị thật độc đáo, dịu hơn canh sâm bình thường một tí."
Ta cười nói:
"Chẳng qua là chút... t.h.u.ố.c bồi bổ thân thể thông thường thôi."
Cũng chỉ là thêm một vị t.h.u.ố.c đoạn t.ử tuyệt tôn mà thôi.
Giọng ta nhẹ nhàng:
"Phu quân thích, vậy thiếp sẽ sai người ngày ngày nấu."
Nói xong nhìn thoáng qua Lâm Uyển Nguyệt một cái.
Nàng ta hiểu ý, đứng dậy dìu Giang Chiêu về tiểu viện của mình.
Đợi bọn họ đi xa, ta liền thay một bộ y phục mới.
Lý ma ma tiến lên muốn nói lại thôi:
"Phu nhân... thay đổi rất nhiều."
Nhìn xem, chỉ cần để ý một người, nhìn qua sẽ phát hiện người đó thay đổi.
Lý ma ma phát hiện, Nguyệt Linh cũng phát hiện.
Mà phu quân đầu gối tay ấp kia của ta lại không phát hiện.
Ta cười nói:
"Con người luôn sẽ trưởng thành mà, còn có chuyện gì không?"
"Phu nhân cũng đã lâu chưa về Tướng phủ rồi, Tướng gia muốn gặp người."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/truong-lac-nhu-ngoc-nrbe/3.html.]
Là phụ thân gọi ta về nhà, ta cúi đầu:
"Vậy tối nay về Tướng phủ đi."
Tuy rằng tháng trước ta mới về Tướng phủ.
Nhưng trong mắt ta, đã là chín năm chưa về nhà rồi.
Tất cả đều khiến ta cảm thấy vừa xa lạ vừa quen thuộc.
Đi đến thư phòng của phụ thân, người xoay người, chỉ nhìn ta một cái đã quát hỏi:
"Ngươi là ai? Nữ nhi ta ở đâu?"
Chỉ một câu nói này, đã khiến ta lệ rơi đầy mặt.
6
Ta mặc kệ tất cả lao tới, ôm lấy phụ thân gào khóc.
Hóa ra sự khác thường của ta trong mấy ngày qua đã bị Lý ma ma phát giác, bẩm báo cho phụ thân.
Mà phụ thân chỉ nhìn ta một cái, đã phát hiện thần sắc của ta như thay đổi thành người khác.
Còn đang nghi hoặc có phải bị quỷ nhập hay không, vừa nghe tiếng khóc gào đặc trưng của ta mới xác nhận là ta.
Làm gì có người cha nào không nhận ra con gái mình chứ?
Ta đọc thoại bản trọng sinh, tất cả mọi người đều không nhận ra nhân vật chính trọng sinh.
Sao có thể như thế được?
Sống lại một đời, ánh mắt, thói quen, kiến thức sớm đã khác biệt.
Ta của hiện giờ, thần sắc đã sớm không còn vẻ đơn thuần vô tri ngày xưa.
Người vẫn giống như trước kia, vỗ nhẹ an ủi:
"Sao lại khóc? Có phải Giang Chiêu bắt nạt con không? Để cha trút giận thay con! Đừng khóc đừng khóc..."
Đợi ta khóc đủ rồi, mới đem chuyện trọng sinh kể cho phụ thân.
Sợ phụ thân không tin, còn nói vài chuyện sắp xảy ra.
Phụ thân lại nói:
"Không cần chứng minh, cha đều tin con."
Ta nghe xong lại khóc không thành tiếng:
"Nữ nhi bất hiếu, nữ nhi vô năng, nữ nhi không cứu được cha..."
Phụ thân bất đắc dĩ, cầm lấy khăn lau nước mắt cho ta:
"Sao vẫn mít ướt như hồi nhỏ thế này. Con mới không vô năng, con rất lợi hại, cho dù là hai bàn tay trắng, chẳng phải vẫn nghĩ hết cách cứu cha đó sao? Là cha không tốt, không bảo vệ tốt một đời này của con. Chỉ nghĩ để con hạnh phúc, vì con toan tính hết thảy, lại quên dạy con tay cầm lợi kiếm."
Ta nghe vậy, vừa khóc vừa vội vàng lắc đầu:
"Không có... không có, cha bảo con đọc sách, là chính con ngu muội, bị người ta dỗ dành lừa gạt, tự mình nuôi phế mình. Những chuyện kiếp trước đều là nữ nhi tự làm tự chịu..."
Phụ thân đầy vẻ đau lòng:
"Như Ngọc, con tuy kiêu căng nhưng chưa bao giờ làm chuyện thương thiên hại lý. Nếu kiếp trước con nói là thật, vậy con có lỗi gì? Có tội gì? Mà phải bị hưu, bị vứt bỏ, bị đ.á.n.h gãy hai chân? Cho dù là con tin lầm người, đó cũng không phải lỗi của con, kẻ sai là Giang Chiêu! Là Liễu Hạ!"
Đúng vậy, ta nào có lỗi gì?
7
Truyện do nhà Phong Sương Minh Nguyệt edit, mang đi đâu khác trù cho bác ế dài dài
Nhưng ta của kiếp trước nghĩ không thông.
Chỉ đổ hết mọi bất hạnh lên đầu mình.
Nghĩ đủ mọi cách để bản thân sống tốt hơn Giang Chiêu.
Giang Chiêu cưới tân nương, vậy ta sẽ gả cho tân phu.
Chọn một biểu huynh Liễu Hạ có thể để mặc ta nắm thóp.
Kết quả gả đi rồi mới biết, hóa ra nội trạch có nhiều chiêu trò âm hiểm hại người đến thế.
Bất tri bất giác đã lún sâu vào vũng bùn không thể tự thoát ra.
Ta của khi đó, không chịu để người khác biết mình sống không tốt.
Sợ bị Giang Chiêu biết được, bị hắn chê cười.
Cũng không nói cho phụ thân, thậm chí sợ phụ thân nhìn ra manh mối mà không về nhà nữa.
Ta tưởng rằng mình sẽ mục nát ở hậu viện Liễu gia.
Chỉ là không ngờ tới, phụ thân vừa vào ngục, ta đã bị đuổi ra ngoài.
Kẻ cùng bị đuổi ra, còn có nữ nhi chín tuổi của ta.
Nữ nhi?
Ta sờ sờ bụng dưới, lúc này chắc vẫn đang ở trong bụng ta.
Ta sớm đã không yêu Giang Chiêu nữa rồi.
Huống chi là con của Giang Chiêu chứ?
Đứa trẻ không được yêu thương, hà tất phải sinh ra?