"Chỉ vì đứa nhỏ này hy sinh vì ta, các ngươi liền muốn ta lấy mạng trả?"
"Là các ngươi làm đúng không?!"
Nó lại nói:
"Đây là ngươi nợ nó! Ngươi lấy mạng bồi thường là thiên kinh địa nghĩa!"
Ta c.ắ.n răng giận dữ mắng:
"Ngươi nói ta nợ nó?!"
"Ngươi mở to mắt ra mà nhìn xem! Nhìn xem dáng vẻ ta nằm trong vũng m.á.u bây giờ đi!"
"Từ khi m.a.n.g t.h.a.i nó, ốm nghén móc rỗng lục phủ ngũ tạng của ta, đêm không thể ngủ!"
"Nay nỗi đau sinh sản này, giống như thiên đao vạn quả, róc xương lột gân!"
"Cho dù may mắn sống sót, chờ đợi ta cũng là khí huyết lưỡng hư, tạng phủ lệch vị trí, thậm chí cả đời bệnh tật quấn thân!"
"Đây chẳng lẽ không phải đau?! Không phải khổ?! Không phải lấy mạng của ta mà đổi mạng của nó?!"
"Cho dù ta thật sự nợ nó một cái mạng! Vậy bây giờ ta nói cho ngươi biết, món nợ này, ta đã trả rồi!"
Ta căm phẫn bất bình:
"Dựa vào đâu?! Dựa vào đâu đây là thiên kinh địa nghĩa?! Dựa vào đâu Giang Chiêu chẳng cần làm gì là có thể hân hoan làm cha, mà ta lại phải dạo một vòng quỷ môn quan, muốn tìm đường sống còn phải bị các ngươi chỉ trích ngoan độc?!"
"Dựa vào đâu mà cơ hội trọng sinh nó cầu được kiếp trước, lại nhất định muốn ta kiếp này dùng thêm một cái mạng đi trả?!"
"Mạng của nó là mạng, mạng của ta không phải là mạng sao?!"
"Ta sinh nó, là dùng nửa cái mạng của ta đổi lấy! Chẳng lẽ còn chưa đủ sao?!"
"Ngươi nói cho ta biết đi! Còn chưa đủ sao?!"
Ta siết c.h.ặ.t cây kéo: "Bớt nói với ta cái gì mà nợ nần! Nợ nần thật sự, là thế đạo này làm ngơ trước nỗi khổ s.i.n.h d.ụ.c của nữ t.ử! Là các ngươi ngầm thừa nhận mẫu thân thì nên hy sinh hiến tế! Đây mới là nợ nần!"
Ta giơ cây kéo lên:
"Hoặc là ——"
"Lập tức kết thúc 'khó sinh'! Để mẹ con bọn ta bình an!"
"Hoặc là ——"
"Cùng nhau đi c.h.ế.t! Trên đường xuống suối vàng ta sẽ làm bạn với nó!"
"Chọn đi!"
15
Cơn chấn nộ ngưng trệ, tiếp đó là trầm mặc thật lâu.
Giọng nói của nó dường như yếu đi một tia:
"Mẫu thân ngươi vì ngươi, từ bỏ sinh mệnh, nữ nhi ngươi vì ngươi, từ bỏ con đường thành tiên..."
Ta trực tiếp cắt ngang lời nó:
"Ta không phải các nàng! Con đường của các nàng là các nàng chọn! Con đường của ta ta tự chọn!"
"Hiện tại, hoặc là sống! Hoặc là c.h.ế.t! Bớt nói nhảm!"
Lại là trầm mặc thật lâu, cuối cùng nó thỏa hiệp:
"... Được, như ngươi mong muốn."
Ong! Thời gian khôi phục lưu động. Đau nhức kịch liệt và xúc cảm m.á.u tươi lần nữa quay về.
Một luồng lực đẩy trước nay chưa từng có tự nhiên truyền đến.
"Oa!"
Một tiếng trẻ con khóc nỉ non lảnh lót vang lên.
Trên mặt bà đỡ và Mạnh T.ử Quân đều là mờ mịt.
"Sinh... sinh rồi?!"
Giọng bà đỡ run rẩy không thành lời:
"Phu nhân! Sinh rồi! Là một vị thiên kim! Mẹ con... mẹ con bình an?!"
Mạnh T.ử Quân xụi lơ trên mặt đất, lẩm bẩm nói:
"Đúng là người tàn nhẫn... đối với mình cũng tàn nhẫn như vậy... mấy người bên ngoài... xong đời rồi..."
Ta yếu ớt nghiêng đầu, nhìn nữ nhi nhăn nheo trong tã lót.
Lại gặp rồi, nữ nhi của ta.
Ta cúi đầu nhìn nhìn vết thương vẫn đang rỉ m.á.u ở bụng.
Ý thức từ từ rút đi.
"Á! Vết thương còn đang chảy m.á.u! Đại phu!!!"
"Như Ngọc!!!"
Là phụ thân.
Người vọt vào, vượt qua bà đỡ đang ôm đứa bé, chạy thẳng về phía ta.
Tủi thân ập tới, đau quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/truong-lac-nhu-ngoc-nrbe/7.html.]
Cha ơi, nữ nhi đau quá.
...
Giang Chiêu bị phụ thân tham tấu trước ngự tiền, bị tước quan chức.
Ta và Giang Chiêu rốt cuộc cũng xé rách mặt.
Hắn cũng rốt cuộc phát hiện sự thật bản thân không được, bận rộn chạy vạy khắp nơi tìm thầy trị bệnh.
Mà ta thì mang theo nữ nhi chuyển về Tướng phủ.
Không ngờ tới chính là, ta vừa sắp xếp mọi thứ ở Tướng phủ xong.
Lâm Uyển Nguyệt đã dẫn theo ba tỷ muội ùn ùn kéo đến.
Nàng ta lại bắt đầu khóc thút thít:
"Phu nhân đi rồi ai phát tiền tiêu hàng tháng cho bọn ta? Giang Chiêu keo kiệt c.h.ế.t đi được! Nói chung là phu nhân ở đâu, bọn ta ở đó! Nếu phu nhân đuổi bọn ta đi, bọn ta sẽ hức hức hức..."
Ba người khác cũng khóc thút thít theo.
Ồn ào đến mức ta chỉ có thể để các nàng ở lại.
Mà các nàng cướp việc của Nguyệt Linh, không biết học được phương pháp từ đâu, thế mà thật sự khiến cơ thể ta từ từ tốt lên.
Chưa đến vài ngày, ta đã có thể xuống giường đ.á.n.h bài lá với các nàng.
Ba người đ.á.n.h bài cùng ta, còn Lâm Uyển Nguyệt chăm sóc đứa bé.
"Phu nhân, sao người không ôm đứa bé một cái?"
Ta sờ bài:
"Đứa bé tự có v.ú nuôi chăm sóc."
Nàng nhẹ nhàng bế đứa bé lên, đặt vào trong lòng ta:
"Tuy rằng có v.ú nuôi, phu nhân cũng phải thường xuyên ôm một cái, tăng tiến tình cảm mẹ con chứ."
Thân thể ta đột nhiên cứng đờ.
Đứa bé mềm mại, sao mới mấy ngày đã nặng lên rất nhiều.
Ta cứng đờ ôm đứa bé, nó lại không thoải mái mà khóc lên.
Lần này ôm cũng không được, bỏ cũng không xong.
Lâm Uyển Nguyệt vội vàng nhận lấy đứa bé, dùng tay nhẹ nhàng vỗ về.
Đứa bé ở trong lòng nàng cực kỳ an tĩnh, miệng nhỏ chẹp chẹp, chẳng mấy chốc đã ngủ say.
Ta nhìn nàng, thuận miệng trêu ghẹo nói:
"Ngươi biết chăm sóc trẻ con như vậy, ngược lại giống như tự mình sinh dưỡng rồi ấy."
Nàng ngẩng đầu, mang theo ý cười nhàn nhạt:
"Ta là trưởng tỷ trong nhà, hồi nhỏ, nương bận sinh con, đệ đệ muội muội trong nhà đều do ta nuôi lớn."
Ta hỏi:
"Vậy bọn họ đâu?"
Truyện do nhà Phong Sương Minh Nguyệt edit, mang đi đâu khác trù cho bác ế dài dài
Nàng dừng một chút, bình tĩnh nói:
"Đều c.h.ế.t rồi."
16
Tiếng cười đùa vui vẻ nháy mắt đình chỉ, tay sờ bài cũng khựng lại.
Lâm Uyển Nguyệt vẫn dịu dàng vỗ về đứa bé trong lòng, giọng nhẹ hơn một chút:
"Gặp nạn đói, đều c.h.ế.t đói rồi. Một túi gạo lứt, ta đã bị cha mẹ bán cho tú bà, cũng coi như may mắn, trở thành thanh kỹ."
Nàng ngẩng đầu nhìn ta, cười một tiếng:
"Lúc trước uống canh tuyệt t.ử có phải dọa phu nhân rồi không? Thật ra thì, những năm đó, t.h.u.ố.c thang rót vào bụng còn nhiều hơn ăn cơm, sớm đã quen rồi."
Nàng cười nói vui vẻ, lại giống như một cây kim, nhẹ nhàng đ.â.m thủng sự ấm áp ngắn ngủi.
Ta nhìn khuôn mặt u buồn của nàng, lại nhìn nhìn các tỷ muội thần sắc khác nhau bên bàn bài, cuối cùng ánh mắt dừng trên khuôn mặt ngủ say điềm tĩnh của nữ nhi.
Con đường nữ t.ử thế gian này, vẫn luôn gập ghềnh không phẳng.
Ta cúi đầu, nhẹ nhàng đẩy ngã bài trước mặt:
"Ù rồi."
"Ai da!"
"Phu nhân tay thơm thật!"
Chút không khí nặng nề kia bị cố ý khuấy tan.
Ta dường như đã tìm được, ta trọng sinh nên làm cái gì rồi.
Một đời người dài như vậy, sao có thể chỉ có báo thù chứ.
Ta tìm đến Mạnh T.ử Quân, muốn mở một trường tư thục.
Nàng nghe xong, nhìn chằm chằm mặt ta rồi hỏi thẳng:
"Ngươi là người trọng sinh?"
Ta thoáng ngừng thở, da đầu tê dại, không nói gì, chỉ nhìn nàng.