Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Truyện Kinh Dị Ngắn

Chương 108

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Con trai à, chúng ta cần nói chuyện về mạng xã hội." Tôi chậm rãi ngồi cạnh con. Laptop của nó đang mở và nó đang chơi

Minecraz trên một server. Mắt nó dán vào màn hình. Các dòng chat hiện lên liên tục. "Con à, con có thể dừng một phút

không?"

Nó tắt trò chơi, đóng máy lại và nhìn tôi. "Bố à, hôm nay bố lại kể chuyện kinh dị nữa ư?"

"Con cứ đùa." Tôi làm bộ như bị trúng tim đen, rồi mỉm cười với con. "Bố tưởng con thích truyện kinh dị của bố mà?" Con

tôi lớn lên với những câu chuyện về những đứa trẻ gặp phù thủy, ma, người sói, và người khổng lồ. Như các bậc cha mẹ

khác, tôi dùng những câu chuyện kinh dị để dạy con những bài học để phòng vệ. Những người cha độc thân như tôi phải

biết tận dụng mọi biện pháp giáo dục có thể.

Thằng bé hơi nhăn mặt, "Lúc con còn sáu tuổi thì không sao. Nhưng giờ con lớn rồi, truyện của bố con cũng hết sợ rồi. Giờ

nghe nó thật kì quặc. Nếu bố muốn kể chuyện về mạng xã hội, bố có thể kể càng sợ càng tốt được không?" Tôi nháy mắt

chọc ghẹo nó. Còn nó khoanh tay lại, "Bố ơi. Con mười tuổi rồi, con chịu được mà."

"Hừm... Thôi được... Để bố thử."

Tôi bắt đầu, "Ngày nảy ngày nay, có một đứa trẻ tên là Colby..." Gương mặt của thằng bé cho thấy nó không ấn tượng với

cách dẫn truyện của tôi cho lắm. Nó thở dài và chuẩn bị tinh thần cho một trong những câu chuyện sến súa của bố nó. Tôi

tiếp tục...

Colby lên mạng và tham gia nhiều trang mạng xã hội dành cho trẻ em. Sau một lúc, cậu bắt đầu trò chuyện với những đứa

trẻ khác trong các trò chơi và trên tin nhắn mạng. Cậu kết bạn với một đứa trẻ mười tuổi khác tên là Helper23. Họ có chung

sở thích về trò chơi điện tử và chương trình truyền hình. Họ cười bởi những trò vui của nhau. Họ cùng nhau khám phá

những trò chơi mới.

Sau nhiều tháng kết thân, Colby gửi Helper23 sáu viên kim cương trong một game họ đang chơi. Đó là một món quà rất

lớn. Sắp tới là sinh nhật Colby và Helper23 muốn gửi cậu một món quà ngoài đời thực. Colby thấy rằng gửi địa chỉ nhà mình

cho Helper23 cũng chẳng hại gì - chỉ cần cậu ta hứa sẽ không tiết lộ cho người lạ hay người lớn nào. Helper23 hứa sẽ không

nói cho ai biết, kể cả bố mẹ mình, và bắt đầu gửi món quà

Tôi dừng lại và hỏi con, "Con nghĩ đó có phải là ý hay không?" "Không!" nó vừa nói vừa khẽ lắc đầu. Dù vậy, trông thằng bé

đang rất chú tâm vào câu chuyện.

Colby cũng nghĩ thế. Colby thấy hối hận khi đã gửi địa chỉ của mình cho người lạ - và nỗi hối tiếc ngày một lớn dần. Và lớn

dần. Đến khi cậu đang mặc đồ ngủ vào tối hôm sau, cậu bắt đầu hối hận và sợ hãi hơn bao giờ hết. Cậu định sẽ đi thú thật

với bố mẹ. Dù cậu bị phạt nặng đến đâu, nhưng cậu vẫn không muốn giấu kín mãi. Cậu dọn giường và chờ bố mẹ cậu đến

chúc ngủ ngon.

Con tôi biết đã đến khúc kinh dị của câu chuyện. Dù vậy, thằng bé vẫn ngước mắt lên chờ đợi. Tôi nhẹ nhàng nói tiếp.

Cậu nghe đủ thứ tiếng trong căn nhà. Tiếng máy giặt đang chạy trong kho. Cành cây va vào lớp gỗ bên ngoài. Em trai của

cậu đang nũng nịu trong phòng. Và có những tiếng động mà cậu... không thể... nhận dạng được. Cuối cùng, tiếng bước

chân của bố cậu vang lên ngoài hành lang. "Bố à?" Cậu run rẩy kêu lên. "Con có chuyện muốn nói với bố."

Bố cậu ló đầu ra cửa với một tư thế kì lạ. Trong bóng tối, miệng ông ta dường như không cử động và mắt ông đảo lộn cả lên.

"Gì vậy con?" Giọng bố cậu cũng kì quặc nữa. "Bố có sao không?" Cậu bé hỏi. "Rồi sao?" bố cậu nói vẫn với cái giọng kì lạ

ấy. Colby kéo chăn trùm vào người. "Ờm... Mẹ có ở đó không?"

"Mẹ đây nè!" Đầu mẹ cậu ló ra cửa bên dưới bố cậu. Giọng mẹ như ai đó đang giả giọng phụ nữ. "Con tính nói với bố mẹ về

việc con gửi địa chỉ nhà cho Helper23 đúng không? Đáng ra con không nên làm thế! Bố mẹ đã dặn là không gửi bất cứ

thông tin cá nhân nào trên mạng mà!"

Bà nói tiếp, "Nó không phải là đứa con nít! Nó giả bộ làm con nít. Con biết nó đã làm gì không? Nó đột nhập vào nhà mình,

và giết bố lẫn mẹ! Chỉ để nó có thể dành thời gian với con thôi!"

Một gã béo mặc áo khoác xuất hiện ngoài cửa, tay cầm hai cái đầu. Colby thét lên trong lúc gã ném những cái đầu xuống

đất, rút dao ra, và tiến lại gần để xử lý cậu bé.

Con tôi cũng hét lên. Thằng bé lấy hai tay ôm mặt lại. Nhưng chúng ta chỉ mới bắt đầu câu chuyện thôi.

Nhiều giờ trôi qua, cậu bé đang hấp hối và tiếng hét của cậu trở thành tiếng thút thít. Gã sát nhân nghe thấy tiếng khóc của

một em bé ở phòng bên và rút dao khỏi người Colby. Đó là một trường hợp đặc biệt. Hắn chưa bao giờ sát hại một em bé và

háo hức được trải nghiệm một lần. Helper23 để mặc Colby đến chết và lần theo tiếng khóc đến phòng như một cái radar.

Trong phòng trẻ, hắn bước tới cũi rồi hai tay bồng em bé lên. Hắn bồng đến bàn thay tã để nhìn rõ mặt em bé. Nhưng khi

hắn bồng em bé, tiếng khóc tắt hẳn. Cậu bé nhìn lên và cười. Helper23 chưa bao giờ bồng em bé, nhưng hắn nhẹ nhành ôm

nó như một người mẹ. Hắn lấy chiếc chăn lau bàn tay dính máu của mình để sờ lên má của đứa bé. "Xin chào, cậu em bé

bỏng." Cơn bạo lực trong người hắn tan chảy thành một thứ gì đó ấm áp và mềm mại hơn.

Hắn bước ra khỏi phòng trẻ, đưa em bé về nhà, đặt tên là William, và nuôi nấng nó như con ruột.

Sau khi kết thúc câu chuyện, con tôi run rẩy. Xen giữa nhịp thở ngắt quãng, thằng bé lẩy bẩy, "Nhưng bố ơi, con tên là

William mà." Tôi nháy mắt với nó rồi xoa đầu "Tất nhiên rồi, con ạ." William chạy lên cầu thang tới phòng nó trong tiếng

khóc.

Nhưng tận đáy lòng... tôi nghĩ nó thích truyện của tôi

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Truyện Kinh Dị Ngắn
Chương 108

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 108
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...