Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Truyện Kinh Dị Ngắn

Chương 146

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vào ban đêm, An thường phải chịu đựng những cơn thức trắng và mỗi lần như vậy cô lại nuốt òng ọc cả ngàn tách cafe đều đó càng làm cô mắt ngủ trầm trọng hơn. Công việc của cô là bảo mẫu riêng cho một gia đình giàu có ở quận tư nên việc đúng giờ là rất quan trọng, cô phải có mặt vào lúc 6h30 và bắt đầu làm tất cả, bao gồm cả giữ nhà cho ông bà chủ.

Cô chỉ mới làm ở đây một tháng non nhưng đã được chi ứng trước lương của cả hợp đồng một năm đều đó làm cô thoãi mái về tiền bạc nhưng có một sự ràng buộc khó chịu với cô. Đứa trẻ cô giữ đã tròn 5 tuổi rồi nhưng chẳng có gì để làm với nó cả, nó hơi lơ ngơ và khó hiểu nhưng không phiền toái, nó thường nhìn lên la phong và trông đợi điều gì đó. Thời gian đầu, điều đó khiến cô cảm thấy rất bực bội và hơi rùng mình... Trên cái la phong ấy im bậc không có gì đáng chú ý với cô nhưng sự chú ý của đứa trẻ cũng khiến cô tò mò nhưng vô ích. Cô không thể hỏi đứa trẻ ấy về điều gì cả nó gần như câm, ngay cả gọi ba, gọi mẹ nó còn không biết, rồi ngày lần cô quen dần...

Cô vẫn mất ngủ, vẫn nóc cafe nhưng cô đang ở với thằng bé vì ông chủ đang phải cấp cứu trong bệnh viện về một bệnh gì đó đường hô hấp và bà chủ phải có mặt để săn sóc, cho nên cô phải đón thằng bé ngờ nghệch này về nhà. Việc này không phiền hà gì lắm ngoài mấy ánh mắt soi mói cuả mấy bà nhiều chuyện trong khu... Đang thưởng thức cafe cô nghe tiếng thằng bé cười thích thú trong phòng, cô vội vào xem vì vừa nảy cô đã ru nó ngủ quắc cần câu... Thằng bé đang ngồi trên nôi và ngớ người nhìn lên la phong trần nhà. Cô hơi hoảng vì rõ ràng cô đặt thằng bé trên giường và tiếng cười từ đâu đến nếu không phải của thằng bé? Cô hồ nghi đó là trộm nhưng nhanh chóng bác bỏ vì nếu là trộm thì nó vô bằng cách nào trong khi mọi lối ra vào đều đang đóng kín và hơn nữa không có gì bị sáo trộn...

Đắm chìm trong những suy nghĩ, không gian quanh cô trở nên im lặng rồi bất giác cô nghe tiếng lụp cụp trên la phong. Lúc này, thằng bé bắt đầu hồ hởi gọi bặp bẹ "baba..". Cô chết điếng, thằng bé gần như câm giờ mừng rỡ trả lời một thứ tiếng động hư vô... Cô lấy lại bình tĩnh ẵm thằng bé lên đét đít nó hai cái rồi mắng yêu "ngủ không chịu ngủ mà phá nè" thằng bé thút thít khóc miệng vẫn ặm ực kêu "ba..baa..."

Cô không thể ngừng suy nghĩ về hiện tượng đã xãy ra ba ngày nay và logic lại mọi thứ với nhau về cái cách trông chờ của thằng bé với thứ gì đó và cuộc gặp gỡ ngắn ngủi của cô. Nó gợi mở cho cô về một thứ gì đó mà thằng bé thuộc về và gặp vào buổi tối. Cô phân vân nên gọi nói với bà chủ hay không? Có cần thiết phải nói không? Nhưng cô nhanh chóng quyết định sẽ không nói về việc đó cho đến khi trao trả thằng bé vì ông chủ vẫn còn đang cấp cứu, nghe bà chủ kể lại thì không phải ông bị bệnh đường hô hấp mà do tác nhân bên ngoài gây ra, nhưng không quan trọng với cô, công việc của cô là buổi sáng và kết thúc 6h, tất cả cô cần là mọi thứ trở lại bình thường như thế ...

Tối đó, thằng bé đang lim dim trong tiếng ầu ơ của cô gái thì tiếng lụp cụp nhỏ nhẹ lại vang lên, thằng bé giật mình mừng rỡ gọi "baba... baba...". Cô hơi bấn loạn, loạn choạn ngồi dậy, quơ cái kéo cô đặt kế bên hướng mắt lên trần quan sát,... "Chuột à?" cô hoài nghi. Thằng bé thì vẫn gọi với lên la phong như đang mừng gặp ba nó thật vậy. "Ngủ đi con dì thương ơ ơ" cô dỗ dành thằng bé, tiếng cụp cụp lại vang lên nhưng cô phớt lờ hay đúng hơn là cô không đủ sức quan tâm, "Phải đợi thằng bé ngủ để đi uống cafe nữa chứ..." cô thầm nghĩ. Đúng thật phiền toái khi phải giữ thằng bé cả ngày mà cô thì làm chỉ vì tiền chứ không hề thích trẻ con. Thằng bé chẳng chịu ngủ, nó cứ gọi baba với tiếng động phát ra từ la phong... Ớn lạnh, nhưng cô không biết phải đối phó như thế nào, bực mình cô quăng một quyển sách lên la phong khiến miếng nhựa lệch qua một bên tạo ra một khe hở nhỏ, ánh sáng nhòe nhòe phả lên, qua khe hở ấy cô nhìn thấy một con mắt nhìn đăm đăm hướng cô nằm... Hoảng hốt tột độ, cô la lên, bỏ lại đứa bé mà chạy thụt mạng, chỉ nghe phía sau tiếng cười khanh khách của thằng bé,...

...

Hương là một cô sinh viên mới ra trường, vẫn đang trong tình trạng thất nghiệp, cô làm tình nguyện viên cho một trung tâm nuôi dưỡng trẻ mồ côi-cơ nhỡ. Cô được phân công giữ một nhóm bé tầm 2 tuổi, trong đó có một đứa bé kỳ lạ và hơi ngờ nghệch, luôn nhìn đăm đăm lên trần nhà trông đợi gì đó từ la phong... cô nghe nói nó là đứa trẻ đặc biệt con của một cô gái bị tâm thần đã nhét đứa bé mình trông giữ lên la phong và hớt hãi chạy đi kêu cứu... rồi kể về một kẻ nào đó bên trên la phong, nghe nói đứa bé tội nghiệp sau đó đã chết do bị chèn ép trong không gian hẹp khiến cơ quan nội tạng suất huyết và cô gái đó hình như tên là An.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Truyện Kinh Dị Ngắn
Chương 146

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 146
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...