Lâm Tu Viễn ho khan hai tiếng, vẻ mặt ửng đỏ bệnh tật: "Thanh Yến, ta vừa bàn với nhạc phụ rồi, đợi Huyết Y Hầu kia qua đời, ngươi liền Cải giá cho ta làm một Thiếp thất, cũng tốt hơn cô độc cả đời."
Tống Thư Dao ở bên cạnh gật đầu: "Phải đó, tỷ tỷ, cũng bớt cho tỷ sau này thành quả phụ, bị người ta nói ra nói vào."
Ta lạnh lùng hừ một tiếng: "Làm quả phụ sẽ bị người ta nói ra nói vào, vậy cùng muội muội chung chồng thì sẽ không bị người ta khinh bỉ sao! Huống hồ, ai nói với các ngươi, Huyết Y Hầu nhất định sẽ chết?"
Tống Thư Dao che mặt cười nói: "Tỷ, trong thành này ai mà không biết Huyết Y Hầu quanh năm nằm giường, tính mạng không còn bao lâu nữa."
"Ta tính mạng không còn bao lâu nữa sao?"
Chưa đợi ta nói xong, ngoài cửa liền truyền đến một tiếng cười khẽ.
Diệp Thừa Châu chỉ huy thị vệ khiêng lễ vật hồi môn vào sân, vàng bạc và vải vóc chất đầy ba cái rương lớn.
Tống Thư Dao mở to mắt, thất thanh nói: "Huyết Y Hầu sao!? Ngươi không phải sắp c.h.ế.t rồi sao!"
Lời vừa dứt, nàng tự biết mình lỡ lời, vội vàng ngậm miệng lại.
Lâm Tu Viễn nghẹn cổ, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
Phế nhân nằm liệt trên giường của kiếp trước, nay lại lành lặn đứng trước mặt hắn.
Trong khoảnh khắc chớp nhoáng, hắn cuối cùng cũng hiểu rõ nguyên do, kinh ngạc mở miệng: "Lấy m.á.u làm chỉ, vá lại tàn hồn... Lời đồn về Tú nương Tống gia thế mà lại là thật!"
Ta khinh miệt cong khóe môi, nói rằng: "Đương nhiên là thật rồi, mặt của muội muội chẳng phải là dùng kim vá ra sao?"
"Tống Thanh Yến...!"
Tống Thư Dao cắn răng, hung hăng nhìn về phía ta.
Lòng yêu cái đẹp ai cũng có, chỉ là nàng quá đắm chìm, sớm muộn cũng tự rước lấy hậu quả xấu.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Lâm Tu Viễn mặt trắng bệch trong chốc lát, gắng gượng nói: "Thư Dao, nàng biến thành dạng gì cũng không sao, chỉ cần nàng vẫn là nàng."
Tống Thư Dao mặt đỏ bừng, e lệ xấu hổ lao vào lòng hắn.
Quả là một đôi si tình.
Ta quay đầu đi, khoác lấy cánh tay Diệp Thừa Châu.
"Đi thôi, Hầu gia, ta dẫn chàng đi gặp cha."
Phía sau, một ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào ta, ta cau mày quay lại, lại vừa lúc bắt gặp ánh mắt u ám khó hiểu của Lâm Tu Viễn.
Diệp Thừa Châu nghiêng đầu, ghé vào tai ta nói nhỏ: "Cái gã tú tài mặt trắng yếu ớt kia, chính là người trong lòng nàng?"
Ta khẽ lắc đầu: "Ta có mù mắt mới để tâm đến hắn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tu-nuong-tong-gia/chuong-4.html.]
Diệp Thừa Châu mím môi cười hai tiếng, hàng mày cụp xuống cũng nhuốm thêm vài phần ôn nhu.
Ta nhìn chàng, ngẩn người.
Cũng không biết lời đồn đãi bên ngoài khởi nguồn từ đâu, Diệp Thừa Châu rõ ràng không hề đáng sợ một chút nào.
Khi ta tìm thấy cha, ông đang thần sắc bất an quỳ trong Từ đường, miệng lẩm nhẩm.
Ta biết ông ấy đang lo lắng điều gì.
Tống gia đời này chỉ có hai nữ nương là ta và Tống Thư Dao, nay lại đều lần lượt xuất giá.
Cha sợ sau này đứt đoạn truyền thừa, trên đời không còn Tú nương Tống gia nữa.
"Cha, thà cầu tổ tiên phù hộ, không bằng ký thác hy vọng vào con."
Nghe thấy tiếng ta, cha đột nhiên mở bừng mắt: "Hồ đồ! Con là một nữ nhi, làm sao có thể..."
Vừa nhìn thấy Diệp Thừa Châu, ông đột ngột dừng lời, mồ hôi lạnh túa ra trán.
"Hầu... Hầu gia, ngài không phải bị thương sao?"
Diệp Thừa Châu nhẹ nhàng vòng tay qua vai ta: "Việc này còn phải nhờ vào Thanh Yến."
Cha ta bò dậy từ mặt đất, thấp giọng lẩm bẩm đầy nghi hoặc: "Tú nương... thật sự có thể khiến người c.h.ế.t sống lại sao?"
Ông càng nghĩ, mày càng cau chặt.
Ta cắt ngang suy nghĩ của ông, nói dứt khoát: "Cha, con muốn trở thành Tú nương chân chính."
Thuở nhỏ, cô cô đã chia năng lực Tú nương làm hai, lần lượt truyền dạy cho ta và Tống Thư Dao.
Giờ đây, nửa còn lại của năng lực Tú nương, ta cũng muốn có được.
6.
Không bao lâu sau, tin Huyết Y Hầu lành bệnh đồn thổi khắp nơi, cuối cùng khiến cả Kinh thành xôn xao.
Đối với lời đồn đãi về Tú nương Tống gia, mọi người bắt đầu bán tín bán nghi.
Nhiều Vương công Đại thần lấy cớ khác đến thăm, cốt là muốn xem lời đồn có thật hay không.
Diệp Thừa Châu nhịn không được nhắc nhở ta: "Thanh Yến, hoài bích kỳ tội."
Ta gật đầu, lẽ này ta tự nhiên hiểu rõ, chỉ là còn chưa kịp nghĩ ra biện pháp, trong thành lại có thêm lời đồn mới.
"Các ngươi nghe nói chưa, Huyết Y Hầu bệnh nặng nằm liệt giường đều là giả vờ, kỳ thực là để lôi ra gian tế trong triều đình!"
"Lương y phía Tây thành có giao tình không tệ với ta, ông ấy nói Hầu gia căn bản không hề bệnh."
"Lời đồn về Tú nương Tống gia kia thật sự hoang đường, nếu Hầu gia vốn là giả vờ, vậy thì nói thông rồi."
--------------------------------------------------