Cùng ngày, Diệp Thừa Châu lấy tội danh cấu kết với địch dẫn người đến tịch thu nhà của một vị Đại thần nào đó, càng củng cố thêm lời đồn.
Lòng ta khẽ động, không khỏi cảm thán kế sách này của Diệp Thừa Châu quả thật cao minh.
Không chỉ gạt bỏ mối liên hệ giữa Huyết Y Hầu lành bệnh và Tú nương Tống gia, còn bất tri bất giác xoay chuyển được danh tiếng của bản thân.
Nhật nguyệt luân chuyển, thời gian trôi vùn vụt, kỳ Khoa cử đã cận kề.
Ngày này, Hầu phủ có hai vị khách không mời mà đến.
Lần nữa nhìn thấy Lâm Tu Viễn, ta không khỏi hơi kinh ngạc.
Hắn mặt mày xanh xao, thân hình gầy gò chỉ còn da bọc xương, y phục lỏng lẻo treo trên người, so với trước kia quả nhiên khác một trời một vực.
Tống Thư Dao đỡ hắn đi bên cạnh, ngược lại càng thêm xinh đẹp, khiến người ta không dời mắt được.
"Thanh Yến, lần này ta đến là muốn nhờ ngươi giúp một tay, sau này chờ ta làm Thừa tướng nhất định sẽ không bạc đãi ngươi."
Lâm Tu Viễn giờ đây ngay cả tính mạng cũng khó giữ, thế mà còn mơ mộng hão huyền chuyện thăng quan phát tài.
Ta chỉ nhìn một cái, liền cau mày cảnh cáo: "Mạng số ngươi sắp tận, cho dù là thần tiên cũng vô lực xoay chuyển, nếu sớm ngày đoạn trừ sắc dục, dưỡng tính tu thân, còn có thể thoi thóp thêm vài năm."
Hắn mặt nặng trịch, gấp gáp mở miệng: "Ngươi không phải có thể khiến người c.h.ế.t mở miệng nói chuyện sao, sao lại không chịu vá lại hồn phách cho ta!?"
Ta thản nhiên liếc nhìn hắn một cái, ngữ khí lạnh nhạt.
"Đó đều là lời đồn bên ngoài, ta có thể cứu người bệnh nặng, nhưng lại không cứu được người nhất định phải chết."
Hắn cảm xúc kích động, giận dữ đứng dậy: "Ngươi nói dối, kiếp trước rõ ràng...!"
Nói đến nửa chừng, hắn chợt nhớ ra, kiếp trước không lâu sau khi ta chết, hắn liền bệnh nguy kịch, rên rỉ rồi tắt thở.
Dù thế nào đi nữa, hắn cũng không thoát khỏi vận mệnh đã định.
Ta cũng chỉ dùng tinh huyết của bản thân mà hết lần này đến lần khác trì hoãn ngày c.h.ế.t của hắn.
Lâm Tu Viễn sợ hãi, nỗi hoảng loạn trong lòng dần nhấn chìm hắn.
Trong lúc hoảng loạn, hắn bắt đầu nói năng lộn xộn: "Thanh Yến, là ta sai rồi, ngươi cứu ta đi, ta còn chưa muốn chết!"
"Đợi về ta sẽ hưu Thư Dao, cưới ngươi làm Chính thê, được không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tu-nuong-tong-gia/chuong-5.html.]
"Ta còn chưa thi đậu Trạng nguyên, làm Thừa tướng, ta còn chưa thể chết!"
Nghe vậy, Tống Thư Dao trợn mắt mắng: "Hay cho cái gã tú tài nghèo rớt mùng tơi nhà ngươi, ban đầu nếu không phải ngươi thề thốt đảm bảo tuyệt đối sẽ cho ta sống tốt, ta làm sao gả cho ngươi! Bây giờ ngươi nói muốn hưu ta, không đời nào!"
Lâm Tu Viễn mất đi người đỡ, ngã mạnh xuống đất, nhưng hắn dường như quên mất cơn đau, bất chấp tất cả đến kéo tay áo ta.
"Thanh Yến, ta sẽ thi đậu Trạng nguyên, một mạch thăng tiến, đến lúc đó ta muốn ngươi đến làm Phu nhân Thừa tướng của ta, ngươi cứu ta thêm lần nữa đi!"
Ta thở dài một hơi, tặng một củ nhân sâm nghìn năm mới tiễn được hai người bọn họ đi.
Sau này, ta nghe nói Lâm Tu Viễn cố gắng chống đỡ cơ thể đi tham gia Khoa cử, cuối cùng lại ngã gục bên ngoài trường thi.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Ba năm vất vả cuối cùng cũng công cốc.
7.
Qua một thời gian, trong cung xảy ra chuyện lớn.
Một trận hỏa hoạn đột ngột bùng lên trong Hậu cung, Hoàng hậu và nhiều Phi tử đều bị ảnh hưởng.
Ngay cả Tiểu Hoàng tử còn trong tã lót cũng suýt mất mạng.
"Trận hỏa hoạn này cháy rất kỳ lạ, Hoàng thượng nghi ngờ có kẻ cố ý phóng hỏa."
Diệp Thừa Châu vừa nói, vừa đưa miếng bánh mật đến miệng ta.
Ta còn chưa ăn hết miếng bánh mật, chàng lại bị Hoàng thượng triệu kiến, vội vàng vào cung.
Khi Tô Hà đến, ta đang cầm kim thêu, vá vá may may trên một miếng da thú.
Nàng ngồi xuống, mở lời thẳng thắn hỏi: "Về lời đồn đãi về Tú nương Tống gia các ngươi, có thật không?"
Ta thấy nàng thần sắc lo lắng, liền dứt khoát gật đầu.
"Tuy có hơi khoa trương, nhưng phần lớn là thật."
Nàng thở phào nhẹ nhõm, nói tiếp: "Ngươi hẳn đã biết, mấy ngày trước trong cung xảy ra hỏa hoạn, Hoàng hậu nương nương bị ảnh hưởng, cánh tay trái bị lửa thiêu, chuyện này trong thành đang xôn xao bàn tán."
"Ta đến, là muốn hỏi, làn da bị bỏng lửa còn có thể phục hồi không?"
Nghe nói sự tình nghiêm trọng đến vậy, ta vội vã đáp: "Có thể, có thể dùng da thú lành lặn để vá lại."
Một canh giờ sau, ta theo Tô Hà vào cung.
--------------------------------------------------