Thấy ta cười, ánh mắt đại tẩu đầy sự thất vọng:
"Đại muội muội, công công cùng đại ca, nhị ca của muội có điểm nào đối xử không tốt với muội sao?"
“ Muội thừa biết họ cấp thiết sắc dục, vậy mà còn xúi giục Hổ Phách liên lạc với gã Thiên sư kia, còn dặn dò tiểu sai canh cửa không được xua đuổi.
Muội rốt cuộc rắp tâm điều gì? Phải chăng muốn Thôi gia này cả phủ trở thành góa phụ, muốn đứa trẻ trong bụng ta vừa sinh ra đã mất cha, muốn Vân Khê nhỏ tuổi đã mất đi sự bảo bọc của cha hay sao ?"
Thấy đại tẩu tâm trạng quá khích, ta không dám chọc giận thêm.
Nghĩ đến những cảnh tượng hãi hùng kiếp trước, lại nghĩ đến việc đại tẩu xưa nay vốn thông minh hơn ta.
Ta nghiến răng, quỳ trên đất bắt đầu trút hết mọi chuyện như đổ đậu ra khỏi hũ.
"Đại tẩu còn nhớ vì sao tìm ra tiểu điểu nhi trong bụng không?"
Đại tẩu đang đau lòng phẫn uất, nghe vậy bỗng chốc định thần lại.
Ta nhắm mắt, mặc cho nước mắt tuôn rơi:
"Đại tẩu vừa nhắc đến Vân Khê, vậy tẩu có biết Vân Khê mà chúng ta nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, bốn năm sau, khi mới mười hai tuổi đã bị treo bảng bán thân chốn phong hoa không?"
Chát!
Một cái tát giáng xuống, đại tẩu dùng hết sức bình sinh.
Ta bị đ.á.n.h đến lệch cả đầu, miệng đầy vị máu, không nhịn được mà nhổ ra một búng m.á.u loãng.
Cái đau trên mặt chẳng thấm tháp gì so với nỗi đau trong lòng.
Đại tẩu làm sao biết được, khoảnh khắc ta thấy Vân Khê bé bỏng bị gã nam t.ử râu ria chạm vào người, linh hồn ta bay lơ lửng trên không trung đã đau đớn và nóng lòng đến nhường nào.
Ta nghĩ, lúc đó đại tẩu ở trên trời chắc cũng đang cuống cuồng như vậy.
Nhưng ta chỉ là một ảo ảnh, ta còn chẳng thể đẩy cái bàn tay dơ bẩn kia ra được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tue-nghi/3.html.]
Đó là đại tiểu thư tôn quý nhất của Thôi phủ, là trân bảo được chúng tỷ muội nữ quyến nâng niu che chở mà lớn lên kia mà!
Thấy ta khóc t.h.ả.m thiết, ánh mắt đong đầy nỗi bi ai nồng đậm, mắt đại tẩu cũng ngân ngấn lệ.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Tẩu ấy luống cuống vuốt ve mặt ta:
"Đau không? Đại muội muội, ta xin lỗi...
Muội biết đấy, Vân Khê là tâm can bảo bối của ta. Bao năm ta mới có mình nó, thương như con ngươi trong mắt, muội đột nhiên nguyền rủa nó như vậy, ta chịu không nổi."
Ta ôm chặt lấy đại tẩu, dường như muốn trút sạch mọi uất ức và lệ sầu của kiếp trước, nước mắt nước mũi lấm lem cả áo tẩu ấy.
Không biết bao lâu sau, đại tẩu đích thân dùng khăn lau sạch gương mặt mèo hoa của ta, nắm lấy tay ta, trịnh trọng nói:
"Những gì muội biết, hãy nói tỉ mỉ cho ta nghe."
Từ lúc nắng chiều xiên qua cửa sổ vân mây, cho đến khi bóng tối xua đi tia sáng cuối cùng, ráng chiều đỏ rực lan tỏa khắp chân trời, ta mới kể xong mọi chuyện.
Ánh mắt đại tẩu đờ đẫn, duy chỉ có nắm đ.ấ.m đang run rẩy.
"Quả thật như vậy sao?"
Ta bật khóc:
"Tổ nát thì trứng sao còn nguyên? Thôi gia bị tịch thu tài sản diệt môn, Vân Khê sao có thể tự bảo toàn?"
Đại tẩu cẩn thận vò hai chiếc khăn mới, một cái đưa cho ta, một cái tự lau đi sự nhếch nhác trên mặt mình, đôi mắt tẩu ấy giờ đây chỉ còn lại sự kiên định.
"Đại muội muội, thủ đoạn của muội vẫn còn quá vụng về. Đừng sợ, có ta đây, ta sẽ giúp muội."
Nỗi bàng hoàng không nơi nương tựa từ lúc trùng sinh đến nay, trong câu nói "Ta sẽ giúp muội" của đại tẩu, bỗng chốc trở nên vững chãi lạ kỳ.
Ta muốn bảo vệ tổ mẫu, bảo vệ mẫu thân, bảo vệ hai vị muội muội và cơ nghiệp trăm năm của Thôi gia.
Đại tẩu muốn bảo vệ con cái của mình. Cùng chung mục tiêu, chúng ta sẽ là đôi đồng minh kiên cố nhất thế gian này.
--------------------------------------------------