Tôi và Từ Sâm đều xuất thân từ một huyện nhỏ. Cả hai đều là những học sinh gương mẫu, nhờ chăm chỉ học tập nên đã vượt qua kỳ thi đại học, đỗ vào trường 211, rồi sau đó lấy bằng thạc sĩ 985.
Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi đều làm trong hệ thống nhà nước. Chúng tôi bắt đầu từ vị trí thấp nhất, từng bước một phát triển ở thành phố tỉnh lẻ dù cả hai không có gốc gác gì. Giờ đây, chúng tôi đều đã được thăng chức thành lãnh đạo phòng ban, có địa vị cao trong xã hội, mua nhà, mua xe và có một quỹ tiết kiệm đủ để trang trải các khoản vay. Tóm lại, chúng tôi đã từng bước đi lên, không dùng đường tắt để đạt được thành công.
Năm nay, tôi và Từ Sâm lại có thêm hai tin vui. Tin thứ nhất là vào đầu năm, anh ta được điều sang vị trí lãnh đạo trong một doanh nghiệp, lương bổng và đãi ngộ tăng gấp mấy lần. Tin còn lại là tôi đã mang thai. Đúng vậy, sau 6 năm kết hôn, cuối cùng tôi cũng mang thai.
Từ Sâm là con trai duy nhất trong nhà nhưng bị bệnh di truyền là tinh trùng yếu, nên gần như qua tuổi ba mươi là không thể có con nữa. Những năm qua con đường tìm con cái của chúng tôi không hề dễ dàng gì.
May mắn thay, hai tháng trước, vào mùa xuân đầu tiên khi Từ Sâm bước sang tuổi ba mươi, tôi cuối cùng đã mang thai. Khi nhận được kết quả, Từ Sâm - người hiếm khi bộc lộ cảm xúc - đã ôm chầm lấy tôi, anh ta mừng đến phát khóc.
Chúng tôi sống ở thành phố này cũng đã được nhiều năm nên cũng có vài nhóm bạn thân lâu lâu tụ tập. Hôm nay cũng vậy, khi bắt đầu bữa tiệc, mọi người vây quanh Từ Sâm, hết lời ca ngợi anh ta trẻ tuổi tài cao, chức Phó trưởng phòng đã gần trong tầm tay. Từ Sâm khi nghe những lời đó cũng chỉ mỉm cười điềm nhiên. Ở cơ quan, anh ta nổi tiếng là người giỏi viết lách, được cấp trên trọng dụng, mang trong mình một khí chất thanh cao.
“Hôm nay vợ chồng Thành Hổ cũng đến.” Có người nói, sắc mặt mọi người bỗng chốc trở nên khó xử.
Thành Hổ là đồng hương của Từ Sâm, mấy năm trước anh ta làm thầu xây dựng kiếm được chút tiền, nhưng rồi lại nghiện cờ bạc. Anh ta không chỉ tán gia bại sản mà còn trở thành người vỡ nợ tín dụng. Mỗi lần tụ tập đều say xỉn bết bát, c.h.ử.i bới xã hội bất công, lần trước anh ta còn đ.á.n.h nhau với một người bạn cũ, khiến người ta phải nằm viện nửa tháng.
“Tôi rủ anh ấy đến đấy.” Từ Sâm đặt chén trà xuống, thản nhiên nói: “Dù sao cũng là bạn bè lâu năm, tôi không thể thấy người ta sa sút là nghỉ chơi được.”
Thấy anh ta bày tỏ thái độ, mọi người cũng không tiện nói gì, chỉ cười gượng gật đầu. Tôi khẽ cau mày, không phải vì chuyện gì khác, mà là vì tôi đang mang thai. Thành Hổ hút t.h.u.ố.c rất nhiều, hút hết điếu này đến điếu khác, nếu góp ý với anh ta thì anh ta sẽ mỉa mai tôi “khinh người”. Tôi định nói chuyện với Từ Sâm, nhưng thấy ánh mắt anh ta nhìn về phía cửa như đang mong đợi điều gì đó.
“Rầm!” Cánh cửa bị đẩy mạnh ra khiến tôi giật mình. Chỉ thấy Thành Hổ vừa bước vào đã liên tục c.h.ử.i bới: “Đậu xanh rau má, tiền gửi xe thôi mà tận hai chục tệ, sao không đi cướp luôn đi!”
Anh ta lại chỉ vào người phía sau mắng: “Đồ ăn cháo đá bát! Đàn bà ai cũng biết lo cho chồng, mỗi mày chỉ biết phá tao thôi!”
Đằng sau, một người phụ nữ cúi đầu bước vào, trên mặt hằn rõ những vết ngón tay. Đó là vợ của Thành Hổ, Thẩm Nhu. Cô ta có dáng vẻ đoan trang, hiền thục, dịu dàng, tiếc là số phận không may, gặp phải người chồng nóng nảy như Thành Hổ.
“Đừng ồn nữa! Chú ý một chút!” Từ Sâm đột nhiên trầm giọng quát, có vẻ rất khó chịu.
Thành Hổ vừa nhìn thấy anh ta lập tức thay đổi sắc mặt, cười tươi rói: “Anh Sâm, xin lỗi xin lỗi, em nóng tính quá, lại không để ý hoàn cảnh rồi, lát nữa em tự phạt ba chén!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuon-trao-ngan-dam-xuan/chuong-1.html.]
Nói rồi anh ta ung dung ngồi vào bàn, cầm đũa gắp lạc rang ăn, chẳng màng đến người phía sau. Thẩm Nhu đứng thẫn thờ ở cửa, tay cô ta lặng lẽ vuốt một lọn tóc xuống, rõ ràng là muốn che mặt mình. Mọi người lộ vẻ đồng cảm, cố ý quay mặt đi để tránh làm cô ta thêm xấu hổ.
Tôi thở dài, lớn tiếng nói: “Thẩm Nhu, cô mau vào ngồi đi, lát nữa thức ăn dọn lên rồi.”
Cô ta cười biết ơn với tôi, rồi đi vào ngồi cạnh Thành Hổ: “Cảm ơn chị dâu.” Nói xong, cô ta lại nhìn lướt qua tôi, rồi nhìn Từ Sâm bên cạnh, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn anh.” Từ Sâm mặt hơi căng thẳng, không nói gì.
Trong bữa tiệc, Thành Hổ lại bắt đầu c.h.ử.i bới ồn ào, vừa hút t.h.u.ố.c vừa uống rượu, mặt anh ta nhanh chóng đỏ bừng như tôm luộc. Thẩm Nhu lúc thì bóc tôm cho anh ta, lúc thì rót rượu, cô ta hầu như chẳng ăn được nhiều.
Tôi định mở lời bảo cô ta ăn nhiều hơn một chút, Từ Sâm đột nhiên vươn đũa, gắp một miếng cá cho anh Tan – người đang chủ trì bữa tiệc.
Anh Tan bật cười: “Hôm nay tôi là chủ nhà, đáng lẽ tôi phải tiếp đón cậu nồng nhiệt mới phải.”
“Có sao đâu.” Từ Sâm thản nhiên nói xong, lại đứng dậy, gắp tôm cho một người ngồi ở cuối bàn. Cứ thế, anh ta lần lượt gắp một đũa rau hoặc múc một bát canh cho từng người một.
Những người có mặt ai nấy đều vừa được chiều vừa kinh ngạc:
“Anh Sâm, hôm nay bị làm sao thế, mặt trời mọc đằng tây à?”
“Đúng vậy, nay sao anh lạ thế?”
“Chắc chắn là vì chị dâu m.a.n.g t.h.a.i nên anh Sâm đang thấy vui!”
“Đúng đúng đúng! Hèn chi!”
Tôi vốn cũng hơi ngạc nhiên, nhưng nghe mọi người nói vậy, trong lòng thấy quả đúng là như thế. Tính cách Từ Sâm hướng nội, không giỏi biểu đạt. Chuyện tôi m.a.n.g t.h.a.i đều là tin mừng trời ban đối với anh ta, đối với cả gia đình anh ta.
Thậm chí cha mẹ anh ta ở quê nhà còn phấn khích hơn cả khi biết tin anh ta thi đậu công chức. Lúc này, tôi mỉm cười định trêu anh ta vài câu nhưng lại thấy anh ta khẽ ngẩng đầu, ánh mắt như vô tình rơi vào phía trước bên phải.
Tôi nhìn theo ánh mắt anh ta thấy Thẩm Nhu cúi đầu, dùng thìa nhỏ nhẹ nhàng uống canh, cũng là bát mà Từ Sâm đã múc cho cô ta. Giữa những sợi tóc rủ xuống, đôi mắt cô ta hơi đỏ lên.
--------------------------------------------------