Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuôn trào ngàn dặm xuân

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Chuyện của Quan Phong, anh thừa nhận anh có lòng riêng. Mới điều chuyển về công ty, bao nhiêu cặp mắt đang nhìn chằm chằm, anh phải từng bước cẩn trọng. Nhưng nếu anh vừa đến, em trai vợ đã vào công ty, người biết nội tình sẽ không nói gì, nhưng những người không biết nội tình, hoặc nói đúng hơn, những người vốn chẳng quan tâm đến sự thật thì sao? Họ sẽ chỉ nắm lấy kết quả mà làm lớn chuyện. Cho nên, mong muốn của anh là muốn tận gốc dẹp bỏ khả năng này, tránh để người khác có cớ mà đàm tiếu.”

“Còn về người thân của Thẩm Nhu, hoàn toàn là trùng hợp, đằng nào vị trí cũng đang trống, anh nghĩ chi bằng cứ làm một việc tốt. Tất nhiên là để vào vị trí này, mọi người đã phải cạnh tranh rất gay gắt, còn lí do tại sao lại giúp Thẩm Nhu, là vì… là vì anh rất đồng cảm với cô ấy.”

Nói đến đây, giọng anh ta bỗng trở nên nặng nề: “Lần đó đi cùng hai vợ chồng họ về quê, anh tận mắt chứng kiến Thành Hổ và mẹ cậu ta động một tí là mắng chửi, thậm chí còn động tay động chân với cô ấy. Hừm, anh lại nghĩ đến chị anh…”

Tôi kéo khóa vali lại, chuẩn bị đẩy ra ngoài, Từ Sâm giữ chặt lấy tay tôi: “Tình Tình, đừng vội vàng được không? Anh thừa nhận đã làm Quan Phong chịu thiệt thòi, nên em cho nó mượn tiền, anh cũng không nói một lời nào đúng không? Tình cảm bao nhiêu năm, em lại còn đang mang thai, chẳng lẽ chỉ vì một chuyện này mà em muốn kết tội anh sao?”

Anh ta nói đến đây, giọng nghẹn lại, khóe mắt cũng đỏ hoe. Trừ lần m.a.n.g t.h.a.i đó, đã nhiều năm rồi tôi không thấy anh ta xúc động đến thế. Tôi từ từ rút tay ra, giọng nói vẫn bình tĩnh như không: “Em đi tập huấn.”

Anh ta mắt đỏ hoe nhìn tôi, đ.á.n.h giá biểu cảm của tôi, cố gắng phán đoán lời tôi nói là thật hay giả: “Tập huấn? Anh chưa nghe em nói sẽ tham gia tập huấn.”

Tôi cúi mắt, đưa điện thoại cho anh ta xem.

Trên màn hình là một thông báo về hội nghị tập huấn quản lý, địa điểm ngay tại trường cũ của tôi trong thành phố. Anh ta ngẩn người, vẫn chần chừ hỏi: “Không phải trước đây em nói với anh là sau khi m.a.n.g t.h.a.i sẽ không tham gia bất kỳ khóa tập huấn nào sao? Sao lần này đột nhiên lại muốn đi?”

“Suy nghĩ của con người thì luôn thay đổi, em lại muốn tham gia rồi.” Tôi nhìn anh ta với vẻ mặt không cảm xúc.

“…”

Tôi tự lái xe đến khách sạn của trường cũ, làm thủ tục nhận phòng, bắt đầu hội nghị tập huấn kéo dài bốn ngày.

Ngày đầu tiên, Từ Sâm gọi cho tôi chín cuộc điện thoại, gửi hơn chục tin nhắn WeChat dặn dò, tôi không nghe máy cuộc nào, cũng không trả lời tin nhắn.

Ngày thứ hai, anh ta gửi WeChat, nói Quan Phong mua nhà còn phải sửa sang, anh ta vừa nhận được 50 nghìn tiền thưởng quý nên đã chuyển cho Quan Phong để hỗ trợ rồi. Tôi vẫn không trả lời.

Ngày thứ ba, anh ta nói, cháu họ xa của Thẩm Nhu vì không đạt yêu cầu thực tập nên đã bị cho thôi việc, đang sắp xếp thông báo cho những người trượt để vào làm.

Ngày thứ tư, anh ta hỏi có cần đến đón tôi không? Tôi nói được.

Sau khi Quan Phong vào làm đã đặc biệt đến tìm tôi một lần. Tình cảm của chị em chúng tôi rất tốt. Năm sáu tuổi, em ấy vừa khóc vừa chắn trước mặt tôi khi tôi bị học sinh lớn hơn bắt nạt, nói rằng “chị ơi, chị chạy trước đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuon-trao-ngan-dam-xuan/chuong-5.html.]

Nên lần này, em ấy rất lo lắng cho tôi: “Chị, có phải chị và anh rể cãi nhau không?”

Tôi lắc đầu: “Không có, em biết đấy, chị xưa nay không giỏi cãi nhau.”

Em ấy nhíu mày: “Nhưng sao anh rể đột nhiên lại thay đổi ý định vậy? Lại còn chủ động đưa tiền cho em… Em cứ thấy bất an trong lòng. Chị, nếu vì em mà ảnh hưởng đến tình cảm của hai người, em thà không cần công việc này.”

Tôi vỗ đầu em ấy: “Đứa ngốc, có gì mà bất an, những gì em nhận được là những thứ đáng lẽ em phải có, bây giờ mọi thứ chỉ trở lại như cũ mà thôi. Còn số tiền đó, ừm, coi như là tiền bồi thường, chuyện này bình thường mà.”

Quan Phong nghiêm túc nói: “Chị yên tâm, em nhất định sẽ trả lại số tiền đó cho chị, tuyệt đối không để người ta nói chị là ‘nghiện em trai’.” Tôi bật cười.

“Nhưng rốt cuộc chị đã làm thế nào? Anh rể không phải là người dễ dàng thay đổi ý định đâu.”

Tôi dịu dàng nói với em ấy: “Có rất nhiều cách để giải quyết vấn đề, không nhất thiết phải làm to chuyện, cãi vã ầm ĩ. Mèo đen hay mèo trắng không quan trọng, mèo nào bắt được chuột mới là mèo tốt, đúng không?”

Một tháng trôi qua, cuộc sống của tôi và Từ Sâm không có gì thay đổi. Thực tế, từ đầu đến cuối chúng tôi không hề trở mặt vì chuyện này, cãi vã, mọi biểu hiện khác biệt đều được kiểm soát trong khuôn khổ và nhịp độ sinh hoạt hằng ngày, cứ như thể vấn đề đó chưa từng xảy ra.

Từ Sâm giảm bớt liên lạc với Thành Hổ, càng không hề nhắc đến Thẩm Nhu, cứ như đột ngột cắt đứt mọi liên hệ với hai vợ chồng họ. Anh ta đi làm, tan làm đúng giờ mỗi ngày, chu đáo và ân cần chăm sóc tôi trong thai kỳ.

Ba tháng trôi qua, tôi ăn uống ngon miệng trở lại. Anh ta lại bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về chế độ ăn uống hằng ngày của tôi. Ngày tháng cứ thế trôi đi tưởng chừng hạnh phúc và yên bình, trừ hai chuyện nhỏ.

Chuyện thứ nhất, tôi tìm thấy trong túi áo anh ta một biên lai mua vàng, giá 28.888 tệ. Tôi chụp ảnh, rồi đến cửa hàng đó, nhân viên cửa hàng cho tôi xem ảnh, đó là một chiếc vòng vàng: “Tôi nhớ chồng cô, anh ấy mua nói là muốn tạo bất ngờ cho vợ, hai người thật hạnh phúc.”

Chuyện thứ hai, xảy ra tuần trước. Xe của tôi gặp vấn đề nên đang sửa ở tiệm 4S, mấy ngày nay đều do Từ Sâm đưa đón tôi.

Hôm đó trời mưa to như trút nước, tôi đợi anh ta ở ngã tư đã hẹn suốt 40 phút, tôi gọi điện thì máy anh luôn báo đang bận. Khi anh ta lái xe đến, nửa người tôi đã ướt sũng.

“Anh vừa nhận điện thoại của sếp trên nên đến muộn, sao em không gọi taxi về?”

“Trời mưa không gọi được xe.” Tôi hắt hơi một cái.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuôn trào ngàn dặm xuân
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...