4
Tôi lại được mời đến đồn cảnh sát lần nữa.
Đội trưởng Đường bề ngoài nói là có vấn đề chuyên môn muốn hỏi tôi.
"Chu Tuân đã uống nước ở trạm tiếp tế giữa đường, bác sĩ Trang là bác sĩ, nhất định biết loại thuốc nào khi uống vào có thể gây nhồi m.á.u cơ tim sau khi vận động, đúng không?"
Ồ, nghi ngờ tôi hạ độc sao.
Mấy ngày nay, tôi lo tang sự và ứng phó với họ hàng nhà họ Trương nên đã kiệt sức cả tinh thần lẫn thể xác.
Tôi cụp mắt cười khổ: "Đội trưởng Đường, các anh đã chạy marathon bao giờ chưa? Sáu vạn người, suốt chặng đường có hàng chục trạm tiếp tế lớn nhỏ, mỗi bàn ít nhất có vài trăm cốc nước."
Camera giám sát cho thấy Chu Tuân đã ghé qua sáu trạm tiếp tế.
Những người tham gia như đàn cá lũ lượt đổ tới, các tình nguyện viên bận rộn rót nước vào từng cốc giấy trong một cảnh tượng hỗn loạn.
Uống cốc nào đều là ngẫu nhiên.
"Xin hỏi, tôi lấy đâu ra khả năng thông thiên, cách xa hai mươi cây số, trong hàng trăm cốc giấy lại có thể hạ độc chính xác?"
"Làm sao lại đảm bảo Chu Tuân nhất định sẽ chọn đúng cốc đó?"
"Tôi không phải thần mà cũng không có khả năng hạ độc từ xa."
Nhiều tình nguyện viên đã làm chứng cho tôi: "Hôm đó, bác sĩ Trang luôn ở gần vạch đích, hoàn toàn không đi đâu khác. Các anh cũng thật quá đáng, nếu lúc đó bác sĩ Trang không cứu thì càng khó rửa sạch hiềm nghi."
"Cứu hay không cứu đều có lý do để nghi ngờ cô ấy, đây là thuyết nạn nhân có tội rồi."
Đến đây, nghi ngờ đối với tôi tạm thời được gỡ bỏ.
Trong vòng một năm, con gái và chồng lần lượt qua đời, mọi người đều tràn đầy sự đồng cảm với tôi, an ủi tôi mọi chuyện rồi sẽ qua.
Dù sao tôi là một người tốt bụng và thật thà.
Hơn mười năm qua, tôi tận tâm tận lực với các bệnh nhân và gia đình họ, tiếng tăm lẫy lừng, không ai tin tôi sẽ ra tay độc ác.
Trừ một người.
Tiểu tam của Chu Tuân, Tần Vãn Vãn.
5
Tại đám tang, cô ta không mời mà đến.
Cô ta trang điểm đậm, vẫn ngang ngược như thường.
Linh đường như nổ tung, mọi người xì xào bàn tán.
"Phá hoại gia đình người khác còn dám vác mặt đến, chưa từng thấy người phụ nữ nào trơ trẽn như vậy!"
"Không phải đâu, cô ta muốn làm gì vậy? Còn chưa đủ mất mặt sao?"
"Kẻ làm tiểu tam thì có liêm sỉ gì chứ, cô ta thừa lúc bác sĩ Trang đi làm, đã đến nhà bao nhiêu lần rồi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuyet-sat/chuong-2.html.]
Tần Vãn Vãn hoàn toàn không bận tâm đến những lời xì xào xung quanh mà thẳng tiến đến trước mặt tôi.
Tôi nhìn người phụ nữ đã phá hoại gia đình tôi mà cả cơ thể run lên bần bật, sự tức giận và tủi nhục ập đến. Sự hiện diện của cô ta như một lời công bố thất bại của tôi.
Tôi cắn chặt răng, nén cơn giận chỉ tay ra ngoài cửa: "Nơi này không hoan nghênh cô, cút đi!"
Tần Vãn Vãn thong thả cười, nói cút thì được thôi.
"Nhưng phải trả lại đồ của tôi, tôi biết Chu Tuân còn có hai căn nhà đứng tên anh ta, tiền mặt trong công ty có 260 vạn, anh ta đã hứa cho tôi."
Tôi tức giận đến bật cười, sỉ nhục cô ta: "Người ngủ với cô là Chu Tuân, anh ta đã c.h.e.c rồi, muốn tiền mây mưa thì đi tìm anh ta mà đòi, tôi đốt vàng mã cho anh ta, đủ để cô đòi!"
Tần Vãn Vãn kéo khóe môi đỏ tươi rực rỡ như một con rắn thè lưỡi.
"Trang Minh Minh, tôi biết bí mật của cô."
Cô ta tiến sát lại tôi, mùi nước hoa nồng nặc khiến tôi thoáng chốc thất thần.
Cô ta dùng giọng mà chỉ hai chúng tôi mới nghe thấy.
"Tôi biết cô đã g.i.e.c Chu Tuân."
6
"Tôi á, có bằng chứng cô g.i.e.c người."
Tim tôi chợt đập mạnh một cái.
"Trang Minh Minh, người hiểu cô rõ nhất không phải bạn bè cô mà là kẻ thù của cô."
Giọng cô ta nũng nịu như có thể mê hoặc lòng người.
Cô ta đã dụ dỗ Chu Tuân chuyển nhượng tài sản, dụ dỗ anh ta từ chối khớp tủy cho con gái.
Chắc cũng dùng cái kiểu này nhỉ?
"Tôi là người có đạo đức nghề nghiệp, không đánh trận mà không chuẩn bị. Tôi biết mọi điểm yếu của cô, sở thích, tình hình tài chính, các mối quan hệ xã hội, lịch trực của cô, thậm chí cả chu kỳ rụng trứng của bà dì cô... Năm sáu ngày đối với đàn ông quá dài, đó chính là cơ hội của tôi."
Sự tham lam của Tần Vãn Vãn hoàn toàn ẩn sau hàng lông mi giả dày cộm.
"Trong vòng ba ngày, chuẩn bị sẵn những thứ tôi muốn."
"Nếu không thì tôi sẽ giao bằng chứng cho cảnh sát."
Tôi thừa nhận.
Có một khoảnh khắc, tôi đã do dự.
Gió đêm oi ả và nồng nặc mùi hôi, tôi bắt đầu buổi chạy dài hàng ngày, xem xét từng chi tiết nhỏ nhất của kế hoạch hôm đó, mỗi bước đều đã qua hàng trăm hàng ngàn lần thử nghiệm, không một chút sai sót.
Tần Vãn Vãn chỉ là một kẻ ngu ngốc háo danh và độc ác.
Cô ta có thể hiểu gì, có thể nhìn thấu điều gì?
--------------------------------------------------