Đến khi bị Ôn Du lôi ra khỏi phủ, đã là ngày thứ năm.
Sự vụ trong thương hội bề bộn, xã giao không ngớt. Khó lắm mới có được chút thời gian nhàn rỗi.
Nàng ta giật lấy cần câu trúc xanh trong tay ta, đôi mày liễu dựng ngược:
“Nam nhân của ngươi sắp bị người khác câu mất rồi, thế mà ngươi còn nhàn nhã ngồi đây câu cá?”
Ai mà không biết, Tiêu tướng quân vốn nổi danh thiết diện vô tư, lại là người si tình bậc nhất.
Suốt mười năm qua.
Ngoại trừ ta, chưa từng có nữ nhân nào đến gần được hắn.
Vậy mà lần này khải hoàn trở về…
Chuyện hắn đề bạt một nữ y làm tướng đã sớm gây nên sóng gió giữa hàng quyền quý.
Tuy ta đóng cửa không ra ngoài, nhưng vẫn có tai mắt báo về mọi động tĩnh.
Hắn dường như cố tình muốn cho ta một bài học.
Liên tục dẫn A Ngưng tham gia yến tiệc.
Còn cố ý gọi nàng ta là “tiểu phó tướng”.
Trong bữa tiệc, nếu có ai hỏi đến ta.
Hắn liền tỏ vẻ si tình, sâu nặng như biển:
“A Chiếu bận xử lý việc ở Tất Châu, khổ cho một nam nhân như ta phải phòng không gối chiếc, ngày ngày chỉ biết gửi thư nhắn nhủ nỗi niềm.”
Mọi người đều khen ngợi hắn tình sâu nghĩa trọng.
Hắn lại càng diễn xuất thần.
“Chờ xử lý xong việc ở Tây Kinh, ta sẽ lập tức đến tìm A Chiếu, kiếp này không rời xa nàng ấy nữa.”
Báo cáo cơ mật bị ta vò nát trong tay, để mặc gió cuốn bay.
Hắn luôn cho rằng ta cố chấp trẻ con, không đủ chín chắn.
Thế nhưng cái người bị hắn mắng là không chín chắn ấy…
Lúc lương thảo quân đội hắn cạn kiệt, chính là ta một mình vượt đường dài xuống phương Nam.
Dùng sức của một người, liều mạng mở ra con đường tiếp tế cho đại quân.
Đám quan to quyền quý kia… Ăn lộc triều đình, nói lời hoa mỹ.
Kẻ nào chẳng là cáo già tu luyện thành tinh?
Thấy hắn thắng trận trở về, tất nhiên nhao nhao bợ đỡ.
Chỉ có hắn không nhìn ra.
Khi hắn diễn trò si tình trước mặt mọi người, bọn họ lại liếc mắt nhìn nhau, cười thầm đầy mỉa mai.
Ta là Đan Phong Hầu được Thiên t.ử ban danh hiệu riêng.
Hồi kinh sao có thể không thượng tấu xin chỉ?
Hắn quen sống trong doanh trại.
Chỉ biết quân lệnh như núi, lại quên mất chốn quan trường sóng ngầm hiểm ác.
Kẻ thật sự chưa trưởng thành.
Xưa nay vẫn là hắn.
Ta vuốt lại tay áo, bình thản nói:
“Thứ có thể bị giành đi, vốn dĩ chẳng đáng giá.”
Ôn Du tức đến mức trâm vàng trên đầu run lên bần bật.
“Nếu là đồ của ta, thà đập nát còn hơn để người khác lấy.”
“Ngươi năm xưa là thống soái tam quân, sao bây giờ lại mềm yếu đến thế!”
Thấy nàng ta tức đến giậm chân, ta không nhịn được bật cười.
Nhiều năm trôi qua, nha đầu này vẫn y như xưa, nóng nảy bốc đồng.
“Cười cái gì! Mau nghĩ cách giành lại tên cẩu nam nhân kia đi!”
Ta nhướn mày: “Đã là cẩu nam nhân, cướp về làm gì?”
“Cướp về rồi từ từ hành hạ.” Ánh mắt nàng ta ánh lên tia độc địa.
“Bảy mươi hai hình phạt của Hình Bộ, để hắn nếm đủ một lượt!”
Không hổ danh “Nữ Diêm La” trấn giữ Tây Kinh — quả nhiên độc miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ung-chieu-huy/chuong-3.html.]
Thấy không kéo được ta đi, mắt nàng ta đảo một vòng.
“Vậy cùng ta ra phố một chuyến được chưa!”
Nàng ta nhíu mày, nhón hai ngón tay nhấc tay áo ta lên.
“Đường đường là Đan Phong Hầu mà ăn mặc thế này, bảo sao bị người ta khinh thường.”
“Đi, hôm nay ta làm chủ, nhất định giúp ngươi thay da đổi thịt!”
…
Sau khi cởi giáp, ta rất ít khi lưu lại Tây Kinh lâu ngày.
Giang sơn đã yên ổn.
Mỗi lần quay lại Tây Kinh, nơi này lại thay đổi một lần.
Chỉ có Ôn Du là vẫn quen thuộc mọi ngóc ngách, kéo ta thẳng đến dãy phố phồn hoa nhất trên đường Chu Tước.
Nàng ta vừa bấm tay tính toán, ánh mắt sáng lấp lánh:
“Trước tiên đến Trân Y Phường may vài bộ y phục hợp thời, sau đó qua Linh Lung Các chọn ít trang sức, cuối cùng đến Tửu Lâu Kim Kiều nếm thử món vịt tám bảo mới ra lò!”
Từ nhỏ ta đã luyện võ, hiếm khi mặc nữ trang.
Với y phục và trang sức chẳng có mấy hứng thú, cứ mặc kệ nàng ta lo liệu.
Nhìn bộ nữ phục rực rỡ phức tạp trong tay, ta hơi ngẩn người.
Bao năm quen khoác nam trang, đã quên mất cảm giác tà váy lay động là như thế nào.
“Ngẩn ra làm gì, mau thay vào!”
Ôn Du không cho ta kịp phản ứng, liền đẩy thẳng vào phòng thay đồ.
Ta nhìn bản thân trong gương đồng.
Thật quá mức không quen.
Lâu năm dãi nắng dầm sương, da không còn trắng, ngũ quan cũng chẳng thể gọi là diễm lệ.
Chỉ có vóc dáng vẫn coi như ngay thẳng đoan trang, chưa hổ thẹn với cốt cách tướng môn nhà họ Ứng.
Ta vừa định thay lại y phục cũ, liền bị Ôn Du ấn mạnh xuống ghế.
“Vội gì!”
Nàng gọi vào hai trang nương đến trang điểm cho ta:
Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺
Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ
Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ
CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ
“Nào, dặm cho hầu gia một lớp ‘tân trang trượng phu tử’.”
Tên gọi kỳ quái. Ta vốn tưởng là lớp trang điểm thanh nhã nhẹ nhàng.
Nào ngờ dưới đôi tay điêu luyện của hai người kia—Mày dài đến thái dương, môi son đỏ thắm.
Đuôi mắt vẽ dài như kiếm rút khỏi vỏ, sắc lạnh như băng.
Vô cùng chói mắt.
Chỉ một thoáng, ta đã hiểu hàm nghĩa của kiểu trang điểm “tân trang trượng phu tử”.
Không phải là oán phụ than khóc nơi hậu viện.
Mà là phượng hoàng tái sinh — càng sống càng rực rỡ.
“Quá tuyệt!” Ôn Du vỗ tay khen ngợi.
Phất tay ra hiệu cho chưởng quầy gói hết mớ đồ vừa chọn.
Vừa bước vào Linh Lung Các, nàng ta đã quen thuộc như vào hậu viện nhà mình.
“Chưởng quầy, lấy cho ta cây trâm kim tước ngậm châu, trâm hoa sen phỉ thúy, cả bộ chiết cành Hoa Thịnh kia nữa.”
Không thể phủ nhận.
Người đẹp vì lụa, ngựa tốt vì yên.
Khi trâm vàng trang sức được cài lên, đúng là tăng thêm vài phần quý khí.
Ôn Du khoác tay ta, giọng đắc ý:
“Đây mới là phong hoa của tướng môn thực thụ.”
“Mấy thứ gọi là Vân gì Vũ gì ấy, đến xách dép cho ngươi còn không xứng!”
Ta quay người, định nhắc nàng ta nói nhỏ một chút.
Lại bất ngờ đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Tiêu Ngọc Lương.
“A Chiếu…”
--------------------------------------------------