Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

VÂN CHI SINH HỮU TIẾT

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quan binh tìm thấy Lục Bắc Xuyên trong địa lao của sơn trại.

Công t.ử phong lưu từng cưỡi ngựa nghênh ngang trên phố Trường An, nay đã bị t.r.a t.ấ.n đến mức không còn ra hình người.

Hắn hấp hối nằm sóng soài dưới đất, khóe miệng sưng tấy rách da, phần da thịt lộ ra bên ngoài thì bầm tím khắp nơi.

Đáng sợ hơn cả là chiếc quần lót mỏng manh còn dính đầy m.á.u, thật khó tưởng tượng hắn đã phải chịu đựng những gì dưới tay bọn thổ phỉ hung ác kia.

Thấy quan binh xông vào, Lục Bắc Xuyên co rúm người lại, ôm đầu run rẩy, dưới thân còn nồng nặc mùi nước tiểu.

“Đừng chạm vào ta… ta van các ngươi… đừng chạm vào ta…”

Mấy tên quan binh đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt đầy phức tạp.

Có kẻ thương hại, có kẻ khinh thường, cũng có kẻ lấy làm hả hê.

Chỉ sau một đêm, Lục Bắc Xuyên đã trở thành trò cười mà ai nấy đều tránh như tránh ôn dịch.

Ngay tối hôm đó, ta mang theo sính lễ trọng hậu đến tận cửa.

Ai cũng tưởng ta tới để huỷ hôn.

Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺

Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ

Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ

CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 﫶

Nào ngờ, lời ta thốt ra lại là: muốn tiếp tục hôn ước.

Phụ mẫu của Lục Bắc Xuyên ngây ra một lúc, sau đó là vui mừng đến phát cuồng.

“Vân Chi, Bắc Xuyên đã thành ra thế này… con, con thật sự vẫn nguyện ý thành thân với nó sao?”

Ta gật đầu:

“Chỉ là — ta muốn hắn vào ở rể Thẩm gia ta.”

Phụ mẫu của Lục Bắc Xuyên không còn lựa chọn nào khác, đành nghiến răng chấp thuận.

Nhà họ Lục tuy đã dồn không ít tâm huyết vào hắn, nhưng giờ xảy ra chuyện nhục nhã thế này, cũng chẳng còn trông mong gì vào chuyện hắn làm nở mày nở mặt gia phong.

Dùng đứa con trai đã bị hủy hoại này để lấy lòng danh môn trong sạch như Thẩm gia — cũng không thiệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-chi-sinh-huu-tiet/chuong-1.html.]

Xét cả tình lẫn lý, ta đều nên đến thăm Lục Bắc Xuyên một chuyến.

Thế nhưng còn chưa kịp bước tới cửa phòng, một chiếc bình sứ đã bị ném ra, vỡ tan dưới chân ta.

“Thẩm Vân Chi, ta thành ra nông nỗi này đều do ngươi hại, ngươi còn dám vác mặt tới đây?”

“Nếu không phải cái chủ ý thối tha của ngươi, bắt ta cải trang thành nữ, thì sao ta lại bị bọn chúng…”

Lục Bắc Xuyên không nói tiếp, trong mắt đã ngập đầy uất ức và tủi nhục.

Ta tùy tiện kéo một cái ghế ngồi xuống, điềm nhiên nói:

“Chẳng phải ngươi đã nói, chỉ cần có thể cứu được Liễu cô nương, thế nào ngươi cũng cam lòng hay sao?”

“Giờ chỉ mới bị làm nhục một chút đã sống không bằng c.h.ế.t thế này, xem ra tình cảm ngươi dành cho nàng ta cũng chẳng sâu đậm gì cho cam.”

Hồi ấy, Liễu Tích Nhu bị thổ phỉ bắt đi, quan phủ cần một nữ t.ử trà trộn vào sơn trại để phối hợp cứu người.

Lục Bắc Xuyên không chút do dự chạy đến tìm ta, còn mặt dày tuyên bố:

“Thẩm Vân Chi, nghiệp chướng ngươi gây ra, dĩ nhiên phải do ngươi trả!”

“Nếu không phải vì ngươi cứ nhất quyết đòi gả cho ta, Tích Nhu sao lại tức giận bỏ đi, khiến bọn cướp có cơ hội ra tay?”

Hôn sự rõ ràng là do hai bên trưởng bối định đoạt, cớ sao lại thành lỗi của một mình ta?

Nhưng ta cũng chẳng buồn tranh cãi, chỉ kiên nhẫn giải thích:

“Ta nhát gan, lại sợ nói sai một câu trước mặt bọn thổ phỉ sẽ hại đến tính mạng Liễu cô nương.”

“Còn lang quân dung mạo như Phan An, sao không thử giả làm nữ t.ử, tự mình đi cứu mỹ nhân? Cũng coi như ghi được một đoạn giai thoại truyền đời.”

Để hắn giống nữ nhân nhất có thể, ta đã dốc hết sức.

Lông mày gương mặt hắn quá sắc nét, ta đành choàng khăn che mặt.

Hắn quá cao lớn, ta liền sai người dùng kiệu mềm đưa hắn vào núi.

Thậm chí để dễ trà trộn hơn, ta còn đem thân phận và tên tuổi của mình cho hắn mượn.

Lục Bắc Xuyên cuối cùng cũng thuận lợi cứu được Liễu Tích Nhu ra ngoài.

Nào ngờ nàng ta thật sự tưởng hắn là ta.

Không rõ cố ý hay vô tình, nàng đã chỉ sai đường cho quan binh, khiến tiền chuộc chậm trễ, chọc giận lũ thổ phỉ.

Bọn chúng vốn đã háo sắc, nay lại phát hiện Lục Bắc Xuyên là nam t.ử, liền càng thêm phấn khích.

Đến khi quan binh đ.á.n.h được vào sơn trại, sau một vòng đi đường vòng, thì Lục Bắc Xuyên đã bị giày vò đến mức chẳng khác gì một con rối rách nát.

Ta ném bộ hỷ phục vào người hắn, cười lạnh:

“Chuyện xảy ra lâu thế rồi, Liễu Tích Nhu luôn miệng nói yêu ngươi, thế nàng ta từng đến thăm ngươi lấy một lần nào chưa?”

“Đừng mơ tưởng nữa, nhìn khắp kinh thành xem, cũng chỉ còn một mình Thẩm Vân Chi ta vẫn còn nguyện ý lấy thứ rác rưởi như ngươi thôi.”

“Dưỡng thương cho tốt đi, ngày mai còn phải vào làm rể nhà ta đấy.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
VÂN CHI SINH HỮU TIẾT
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...