Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

VÂN CHI SINH HỮU TIẾT

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Liễu Tích Nhu suy cho cùng cũng chỉ là một thứ nữ.

Kiếp trước, nàng ta trèo lên được cành cao nhà họ Lục, cả Liễu phủ mới vì thế mà nâng niu tâng bốc nàng.

Còn kiếp này, chẳng những nàng ta không mang lại lợi ích gì cho Liễu phủ, trái lại còn sắp sửa kéo cả nhà họ Liễu xuống nước.

Dù gì thì cũng đã có không ít người tận mắt trông thấy nàng ta dan díu cùng Lục Bắc Xuyên. Cho dù Lục Bắc Xuyên không còn khả năng hành phòng — nhưng những thứ “đồ chơi” kia vẫn còn đó.

Liễu phủ trong đêm liền đưa người tới, mặc cho ta toàn quyền xử trí.

Thẩm gia dù sao cũng là thanh lưu thế gia.

Dẫu chủ mẫu hiện nay không phải sinh mẫu của ta, mà là kế thất của phụ thân, nhưng việc bà chịu để ta nạp một kẻ đã bị huỷ hoại vào ở rể đã là hết mực khoan dung, càng không thể nào cho phép ta lại rước thêm một tiện thiếp cho hắn.

Chuyện đó mà truyền ra ngoài, thiên hạ chẳng phải sẽ cười vào mặt Thẩm gia hay sao?

Nhưng ta xưa nay vốn thiện lương lại rộng lượng.

Để Liễu Tích Nhu làm một nha hoàn quét dọn trong viện, coi như cũng giúp bọn họ giải tỏa nỗi tương tư.

Chỉ là ta không ngờ, Liễu Tích Nhu còn kiêu ngạo hơn cả Lục Bắc Xuyên.

“Thẩm Vân Chi, ngươi dám tính kế lên đầu ta, còn muốn ta làm nô tỳ cho ngươi? Ngươi nằm mơ đi!”

“Nếu Bắc Xuyên ca ca biết ngươi dám đối xử với ta như vậy, huynh ấy nhất định sẽ không tha cho ngươi!”

Ta ngồi trên ghế quý phi dưới gốc cây quế hoa.

Vừa thong thả ăn từng quả nho do Niệm Trúc đút cho, vừa sai người đưa vị “Lục Bắc Xuyên” mà nàng ta ngày đêm mong nhớ tới.

Hắn dường như đã bị mài mòn hết ngạo khí. Vừa bước vào viện, hắn chẳng thèm liếc Liễu Tích Nhu lấy một cái, chỉ lặng lẽ quỳ xuống bên chân ta.

“Thê chủ có điều gì sai bảo?”

Ta lười biếng nâng mí mắt.

“Tiện tỳ không nghe lời, ngươi đi tát miệng nàng ta.”

“Vâng.”

Liễu Tích Nhu bị một cước đá quỳ xuống đất, hai bên lập tức bị giữ c.h.ặ.t.

Nàng ta khó tin nhìn Lục Bắc Xuyên cầm cây thước tre từng bước tiến lại gần.

“Bắc Xuyên ca ca, là muội đây mà, muội là Nhu nhi… sao huynh nỡ… a—!”

Tiếng thước tre quất vào da thịt vang lên lanh lảnh.

Một — hai — ba…

Một bên má của Liễu Tích Nhu đã sưng vù, khóe miệng rịn ra vệt m.á.u.

Lục Bắc Xuyên dường như có chút do dự, động tác chậm lại.

Bên cạnh, một ma ma trợn mắt, thuận tay giật lấy thước tre, quay lại quất thẳng vào mặt hắn.

“Phu nhân chưa bảo dừng, ngươi dám tự ý làm chủ à?”

Ma ma lực lưỡng vung tay liên hồi — một tay tát Liễu Tích Nhu, một tay tát Lục Bắc Xuyên.

Trong viện lập tức vang lên những tiếng “bốp bốp” dồn dập, đều đều đến rợn người.

Nhìn cảnh ấy, ta bỗng nhớ tới kiếp trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-chi-sinh-huu-tiet/chuong-6.html.]

Ma ma ấy từng là người theo ta làm của hồi môn, cùng ta gả vào Lục phủ.

Ngày đông giá rét, ta quấn chăn mỏng run lẩy bẩy vì lạnh, bà chỉ còn cách c.ắ.n răng tới kho xin thêm chút than, lại bị nha hoàn của Liễu Tích Nhu cố tình làm khó.

Ma ma tóc đã bạc trắng, cực nhọc cả đời, cuối cùng vì một chậu than mà phải quỳ xuống đất, cầu xin một tiểu nha đầu mở lòng thương.

Dẫu bà dập đầu đến trán rướm m.á.u, vẫn không đổi được một khối than nào.

Tính bà vốn cương liệt, liền chạy thẳng tới viện của Liễu Tích Nhu đòi lẽ phải.

Khi bị khiêng trở về, đã bị đ.á.n.h đến mức chẳng còn hình người.

Ta khẽ thở ra một hơi nặng nề, cầm ấm trà dội thẳng nước sôi lên đầu hai người họ.

Trong viện lập tức vang lên những tiếng kêu t.h.ả.m thiết, đến cả ma ma cũng sững người trong khoảnh khắc:

“Phu nhân…”

“Không sao.”

Ta xoay người, ánh mắt lạnh lẽo như băng.

“Kéo bọn họ vào phòng chứa củi.”

Niệm Trúc báo rằng Lục Bắc Xuyên và Liễu Tích Nhu đã tỉnh.

Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺

Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ

Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ

CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 﫶

“Họ hình như… đầu óc có vấn đề. Một người cứ gào mình là chủ mẫu của Lục phủ, người kia thì hét to bản thân là đại nhân nhà họ Lục tiền đồ vô lượng.”

Ánh mắt của Niệm Trúc có chút kỳ quái.

“Họ còn nói là bị phu nhân đầu độc bằng một bát canh sâm, đòi người phải lấy mạng đền mạng.”

Ta đặt xuống công văn của quan phủ trong tay, chậm rãi ngẩng đầu — hứng thú dâng lên.

Chẳng lẽ… hai kẻ đó cũng trọng sinh?

“Gọi đại phu tới xem.”

Lão lang trung đã gần ngũ tuần, lúc đứng ngoài phòng chứa củi canh người, thần sắc hưng phấn như thể tận mắt chứng kiến thần tích của Hoa Đà.

“Phu nhân yên tâm, hai người họ chỉ bị thương ngoài da, tuyệt không tổn hại đến đầu óc.”

“Chỉ là kỳ quái ở chỗ… dường như Lục công t.ử đã khỏi bệnh không thể hành phòng.”

Điều này lại càng khiến ta chắc chắn.

Đời này Lục Bắc Xuyên không thể hành phòng, phần lớn là vì tâm lý ràng buộc quá sâu — một khúc mắc không thể vượt qua.

Nhưng nếu hắn trọng sinh, tâm lý đâu còn đồng nhất với những chuyện đã xảy ra trong đời này — dĩ nhiên căn bệnh kia cũng tự hết.

Càng đau khổ hơn, là bọn họ mang theo ký ức huy hoàng của kiếp trước, nhưng tỉnh lại lại phát hiện mình đang bị nhốt trong nhà củi bẩn thỉu — nếm trọn cảm giác rơi từ mây cao xuống bùn lầy.

Một nam một nữ, bị nhốt trong không gian tăm tối, sợ hãi, tuyệt vọng, không đường lui. Nhưng con người, dù bị vùi dập tới đâu, vẫn luôn cần thứ gì đó để chứng minh bản thân còn sống.

Hai tháng sau, Lục Bắc Xuyên nhờ người chuyển lời: Liễu Tích Nhu đã mang thai.

Lúc người hầu mở cửa phòng chứa củi, mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi.

Liễu Tích Nhu xoa bụng, mỉm cười:

“Là đứa con bị ngươi đầu độc trong kiếp trước, nay đã đầu t.h.a.i quay về với ta rồi.”

“Thẩm Vân Chi, kiếp trước ngươi đã trả thù rồi. Một bát canh sâm, ân oán coi như hết. Kiếp này, sao còn phải giam cầm bọn ta?”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
VÂN CHI SINH HỮU TIẾT
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...