Khi tỉnh lại, gối đã ướt đẫm.
Ta là do Hoàng Thái Hậu tự mình chỉ hôn, là tổ mẫu từ nhỏ nuôi dạy.
Phụ mẫu tuy không thương ta, nhưng cũng trông cậy vào ta có thể đem đến vinh quang cho gia tộc.
Ta vốn nghĩ chỉ cần ta đủ tốt, đó chính là đem lại vinh dự cho nhà họ Hứa.
Nhưng ta nghĩ sai rồi.
Trưởng tỷ mới là nữ nhi của bọn họ, ta chỉ là công cụ để bọn họ đạt được lợi ích lớn nhất.
Ta mang theo bụng đầy tâm sự bước lên kiệu hoa.
Cho đến khi bái đường ta vẫn còn nghĩ, có lẽ đây chính là mệnh, nhận đi thôi.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Nhưng ta thế nào cũng không ngờ, trưởng tỷ vậy mà lại sảy thai.
Tuy nàng ta thân thể không tốt, nhưng luôn có đại phu điều trị, nói chỉ cần tĩnh dưỡng thì sẽ không có vấn đề.
Không ngờ rằng lại vẫn như vậy.
Nhưng ta không hiểu, tại sao tin tức nàng sảy t.h.a.i lại trực tiếp gửi đến chỗ Thẩm Tiêu?
Ta còn chưa kịp hồi thần từ tin tức này, Thẩm Tiêu đã ném tấm lụa đỏ trong tay, vội vã chạy đi Hứa phủ.
Hắn, thật sự bỏ lại ta mà đi tìm trưởng tỷ!
Ta vén khăn che mặt đối diện với đầy phòng tân khách, nhất thời ngay cả khóc cũng không khóc được, bởi vì ta còn phải xử lý cái cục diện rối rắm này.
Thẩm Tiêu là hoàng tử, có vốn liếng để làm càn.
Ta không có.
Chỉ sau một đêm, ta trở thành đề tài bàn tán trong khắp kinh đô.
Thẩm Tiêu và trưởng tỷ lại trở thành một đôi tình nhân yêu nhau nhưng không thể đến được với nhau.
Nực cười làm sao?
Đúng lúc này, Thái hậu bị cảm lạnh, truyền ta vào cung chăm bệnh.
Ta biết Thái hậu làm vậy để giải vây cho ta, đồng thời cũng là để làm chỗ dựa cho ta.
Bà muốn nhân cơ hội này răn dạy cha mẹ ta rằng, ta vẫn còn có bà làm chỗ dựa.
Quả nhiên, ngày thứ hai sau khi ta nhập cung, Thẩm Tiêu đã đến.
Ta tưởng rằng Thái hậu để hắn vào cung để làm hòa với ta, nhưng hắn lại quỳ thẳng trước mặt Thái hậu.
Hắn nói, hắn muốn cưới trưởng tỷ vào cửa!
3
Thái hậu tức giận đến mức ném một bộ ấm chén vào người hắn, nhưng hắn không nhúc nhích, vẫn kiên quyết như cũ.
Cuối cùng vẫn là ta đẩy hắn ra ngoài, ta nói Thái hậu đang bệnh, có chuyện gì để sau hãy nói.
Thẩm Tiêu ánh mắt âm trầm nhìn ta, hất tay ta ra, rồi không quản ngoài trời đang mưa to, trực tiếp đội mưa quỳ trước cửa.
Hắn nói hắn sẽ không lay động địa vị chính phi của ta, nhưng nhất định phải cưới Hứa Minh Ngọc làm trắc phi.
Nếu Thái hậu không đồng ý, hắn sẽ quỳ mãi không đứng dậy.
Trái tim ta càng quặn đau hơn.
Hắn vậy mà kiên quyết như vậy.
Tưởng rằng chỉ trong vài ngày kinh diễm ngắn ngủi chung quy cũng không sánh được với mười mấy năm tình cảm của chúng ta.
Nhưng ta rốt cuộc đã quá ngây thơ rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-quan-tam/2.html.]
Hắn đối với trưởng tỷ động lòng, là có thể vì nàng mà không tiếc lật mặt với Thái hậu, chân tình.
Vậy còn ta?
Ta tính là gì?
Thì ra hắn và cha mẹ ta đều giống nhau, trong lòng bọn họ, ta chỉ là một công cụ mà thôi.
Trong cơn mưa lớn, ta cùng Thẩm Tiêu dầm mưa một lúc lâu.
Cuối cùng ta dứt khoát quay người.
Thôi, tất cả để lại cho nàng ta.
Ta mang theo một thân mưa gió, quỳ trên đất trò chuyện cùng Thái hậu gần nửa canh giờ.
Sau đó khi ta cầm giấy hòa ly đến trước mặt Thẩm Tiêu, hắn sững sờ.
Hắn kinh ngạc nhìn tờ hòa ly trong tay ta, hồi lâu mới nói một câu: "Minh Vãn, ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện hòa ly với nàng."
Giọng ta nhạt nhẽo: "Nhưng ta muốn."
Trên giấy hòa ly ta đã ký tên, in dấu tay.
Trao vào tay Thẩm Tiêu xong, tối đó ta rời khỏi hoàng cung.
Không ai biết ta đã đi đâu, cho đến khi trời sáng rõ, ta đã rời khỏi kinh đô rất xa rồi.
"Minh Vãn."
Một giọng nữ vang lên, ta xoay người nhìn lại, là Linh Thiển, hảo tỷ muội từ nhỏ của ta.
Linh Thiển xuất thân từ gia đình y học, ông nội là viện trưởng Thái y viện, nàng lại càng từ nhỏ học được y thuật tốt.
Linh Thiển đưa cho ta một gói đồ ăn: "Ngươi nói ngươi không hưởng phúc ở kinh thành, lại muốn cùng chúng ta ra biên ải chịu khổ."
Ta quay đầu nhìn lại đại quân đang nghỉ ngơi, trong lòng chưa bao giờ thư thái như vậy.
Ở đây không có những người đáng ghét kia, trên người ta cũng không còn những thứ bọn họ có thể nhòm ngó.
Năm đó, tổ mẫu trong một lần bất ngờ đã cứu mạng Thái hậu, Thái hậu luôn khắc ghi ân cứu mạng này.
Trước khi tổ mẫu qua đời, đã cầu Thái hậu ban cho ta ba ân huệ, Thái hậu đồng ý.
Tối qua, ta một lần dùng hết ba ân huệ này.
Thứ nhất, cầu Thái hậu cho ta hòa ly.
Thứ hai, cầu Thái hậu đứng ra làm chủ cho ta, ta Hứa Minh Vãn, từ nay cắt đứt quan hệ với nhà họ Hứa.
Thứ ba, cầu Thái hậu cho phép ta theo đại quân ra biên ải, ta đã từng học qua cứu chữa thương binh với Linh Thiển, ta muốn đến quân doanh đóng góp chút sức mọn.
Ba tháng sau, cuối cùng cũng đến biên ải.
Nơi đây không giống như ta tưởng tượng, vốn dĩ nghĩ rằng là chiến tranh loạn lạc, t.h.ả.m khốc nhân gian.
Nhưng ta nhìn thấy lại là thảo nguyên mênh m.ô.n.g vô tận, còn có đại bàng bay lượn tự do.
Nhất là dân chúng trên trấn hài hòa vui vẻ, không có chút dáng vẻ của dân tị nạn chiến tranh.
Nghe nói điều này liên quan đến việc Thái t.ử đích thân chỉ huy quân đội, đương kim Thái t.ử Thẩm Chiêu, là một người quyết đoán sát phạt.
Có hắn ở đây, dù là quân địch cũng không dám làm càn.
Tối ngày đến quân doanh, là Thái t.ử đích thân nghênh đón.
Ta đi cùng đội ngũ quân y đứng sang một bên, ánh mắt Thẩm Chiêu quét qua, dừng lại trên người ta: "Hứa Minh Vãn?"
4
Thái t.ử Thẩm Chiêu và Thẩm Tiêu đều là con trai do Hoàng hậu sinh, nhưng tính cách của hai huynh đệ lại hoàn toàn khác nhau.
Thẩm Tiêu là người có tính tình lạnh nhạt, nhưng cảm xúc tương đối biểu lộ.