Đúng vậy, từ nhỏ đến lớn, ta luôn dịu dàng ngoan ngoãn, nếu không phải thế, làm sao có thể bị họ bắt nạt đến vậy.
12
Im lặng một lúc lâu, Thẩm Tiêu lên tiếng: "Minh Vãn, hoàng huynh không thể là bến đỗ của nàng, hiện giờ nàng không có Hứa gia làm chỗ dựa, lại từng là thê t.ử của ta, phụ hoàng nhất định sẽ không để một người như nàng làm Thái t.ử phi."
"Người như ta là người thế nào?"
Ta hỏi lại Thẩm Tiêu, rồi bước một bước về phía hắn với khí thế áp đảo: "Thẩm Tiêu, ta là người thế nào? Ta và ngươi lớn lên cùng nhau, chẳng lẽ ngươi không biết sao? Ta trở nên như ngày hôm nay chẳng phải đều nhờ các ngươi sao? Hiện giờ ngươi lại đến chế giễu ta, ngươi làm sao có thể không biết xấu hổ như vậy?"
Thẩm Tiêu biết mình nói sai, vội vàng chuyển lời, nói rằng ý hắn không phải vậy, hắn chỉ cảm thấy ta và Thẩm Chiêu không hợp nhau.
Tóm lại, ý hắn là bây giờ ta chỉ có một con đường duy nhất, đó là theo hắn trở về làm Vương phi của hắn.
Ta cười lạnh: "Thẩm Tiêu, ta không hiểu vì sao ngươi còn muốn dây dưa với ta, nhưng ta nói cho ngươi biết, ta với ngươi, với cái nhà họ Hứa đó đã sớm một đao cắt đứt, nếu các ngươi còn dây dưa với ta, đừng trách ta không khách sáo!"
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
"Minh Vãn..."
"Thẩm Tiêu nghe cho rõ, ta Hứa Minh Vãn giờ không còn gì ràng buộc, nếu dồn ta đến bước đường cùng, cho dù có phải liều mạng này, ta cũng không để các ngươi giẫm đạp lên ta nữa!"
Mang theo cơn giận dữ quay về trướng của mình, Thẩm Chiêu lại đang ở đó.
Thấy ta vào cửa, hắn đứng dậy bước đến trước mặt ta: "Chuyện giấy hòa ly đợi ta hồi kinh sẽ giúp nàng xử lý."
Ta đối diện với ánh mắt của Thẩm Chiêu, trong lòng không khỏi cảm thán, bọn họ là huynh đệ ruột, tại sao lại khác nhau đến vậy?
Thẩm Chiêu là người hành động, hắn chưa bao giờ hứa hẹn điều gì, nhưng luôn làm tốt mọi việc.
Ngược lại, Thẩm Tiêu hứa với ta quá nhiều, nhưng cuối cùng lại làm tổn thương ta thậm tệ.
Nhưng có một câu Thẩm Tiêu nói đúng, ta và Thẩm Chiêu... chắc cũng không có tương lai, đúng không?
Con đường ta chọn, định sẵn là chúng ta không thể đi cùng nhau.
Hắn là Thái tử, cuối cùng vẫn phải trở về kinh thành.
Còn ta, sẽ không vì bất kỳ ai mà dừng bước chân của mình.
Ta cười lắc đầu: "Điện hạ không cần bận tâm về chuyện này, đôi phụ mẫu của Hứa gia vì Hứa Minh Ngọc nhất định sẽ ép Thẩm Tiêu bỏ ta, kẻ xấu, cứ để bọn họ làm đi."
Ta hiểu Thẩm Tiêu, hắn bề ngoài có vẻ nghiêm túc lạnh lùng, nhưng nội tâm lại rất do dự.
Vì vậy, dù ban đầu hắn kiên quyết muốn cưới Hứa Minh Ngọc, nhưng sau khi ta rời đi, hắn sẽ đầy cảm giác tội lỗi và không nỡ với ta.
Ban đầu ta quyết định rời đi, thực ra cũng ôm theo tâm lý này.
Ta đã đ.á.n.h cược một ván, cược rằng Thẩm Tiêu sau nhiều năm đối với ta không phải không có tình cảm, cược rằng sau khi ta rời đi, Hứa gia cũng không thể đạt được điều họ muốn.
Quả nhiên, ngay khoảnh khắc Thẩm Tiêu xuất hiện ở quân doanh, ta biết mình đã thắng cược.
Bởi vì Thẩm Tiêu dù muốn cưới Hứa Minh Ngọc, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc lung lay vị trí chính thê của ta.
Chỉ cần hắn có suy nghĩ này, thì sự tồn tại của ta sẽ luôn khiến người nhà Hứa gia khó chịu.
Bọn họ đã làm ta khó chịu nhiều như vậy, ta làm thế này cũng không quá đáng, đúng không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-quan-tam/8.html.]
13
Kinh đô truyền tin, bảo Thẩm Chiêu và Thẩm Tiêu trở về sớm.
Chưa đợi đến lúc xuân về hoa nở, dường như cảm nhận được tâm trạng không mấy tốt của chúng ta, ngày họ lên đường tuyết đã rơi dày.
Thẩm Chiêu vẫn đang căn dặn công việc, Thẩm Tiêu lại đỏ mắt nhìn ta.
Hắn muốn ta cùng hắn trở về, nói chỉ cần ta theo hắn về, hắn sẽ đáp ứng mọi điều.
Ta không còn lạnh lùng như trước, mà mắt đỏ hoe cúi đầu: "Vương gia... phải bảo trọng sức khỏe."
Ta không trực tiếp từ chối lời hắn, nhưng bộ dạng này của ta, ai nhìn vào cũng thấy như là nhẫn nhịn chịu đựng.
Ta gọi hắn là Vương gia như trước, điều này làm ánh mắt Thẩm Tiêu bừng sáng.
Hắn định nắm tay ta, ta lại lùi về phía sau: "Chuyện đã đến nước này, Vương gia về chăm sóc tốt cho tỷ tỷ, chúng ta... kiếp này không có duyên."
Thần sắc Thẩm Tiêu trở nên phức tạp, hắn chăm chú nhìn ta, cuối cùng nói một câu bảo ta đợi tin tức của hắn.
Trong lòng ta cười lạnh, ta nhất định sẽ đợi để nghe tin tốt từ các người.
Xe ngựa của Thẩm Tiêu khởi hành trước, tiễn hắn rời đi, ta mới quay lại nhìn Thẩm Chiêu.
Vẻ mặt trên ta chợt buông lỏng, có chút ngại ngùng nhìn hắn.
"Thật là một yêu tinh."
Ta tưởng Thẩm Chiêu sẽ giận, nhưng không phải.
Hắn giơ tay sửa lại tóc mai cho ta: "Với hắn là diễn trò, với ta thì sao?"
"Điện hạ sáng suốt, không dám."
Thẩm Chiêu cười khẽ, rồi khoác lên người ta chiếc áo hồ cừu dày: "Chăm sóc bản thân tốt, ta sẽ sớm trở về."
Ta gật đầu, trong lòng vẫn thầm nghĩ, hắn đi chuyến này, chắc cũng không dễ trở lại.
Hôm đó Thẩm Tiêu nói với ta, hoàng đế đã bắt đầu tìm kiếm Thái t.ử phi cho Thẩm Chiêu.
Dù người đó là ai, cũng không phải ta.
Những ngày ở quân doanh vẫn diễn ra theo trật tự.
Thẩm Chiêu mỗi đầu tháng đều gửi cho ta một cái hộp, trong đó đầy thư từ và các món đồ mới lạ.
Nội dung trong những lá thư đó ta có thể đọc thuộc lòng, nhưng chưa bao giờ hồi âm một lần.
14
Ý nghĩ này cứ âm ỉ trong lòng, cứ để nó mặc sức lớn dần trong tâm khảm. Còn về Thẩm Chiêu, chàng ấy chưa bao giờ thuộc về ta.
Chàng thuộc về bách tính thiên hạ, ngoài là Thẩm Chiêu, chàng còn là thái tử, là quân chủ tương lai.
Chàng chưa bao giờ hứa hẹn gì với ta, ta cũng chưa bao giờ gửi gắm gì nơi chàng.
Chỉ duy có một góc trời này, là chàng để lại cho ta làm nơi nương náu.