Thẩm Chiêu gật đầu, cũng không hỏi thêm điều gì khác.
Hắn biết ngôi nhà đó từ lâu đã không còn là nhà của ta, nhắc tới chỉ khiến ta thêm buồn vô cớ.
"Minh Vãn, lần này trở về kinh…"
"Điện hạ, tiếp tế đến rồi, đội ngũ đang trên đường vào doanh trại."
Thẩm Chiêu biến sắc, dường như muốn nói điều gì đó với ta, nhưng cuối cùng chỉ dặn ta nghỉ ngơi sớm, bên ngoài sẽ rất bận rộn, bảo ta đừng ra ngoài.
Sáng mùng một Tết, ta dậy sớm làm bánh chẻo cho Thẩm Chiêu, Lâm Nguyên, Lâm Thiển và bọn trẻ trong trại dược.
Ta tự tay mang bát bánh chẻo qua cho Thẩm Chiêu, nhưng người không có trong trướng, đành phải để bát trên bàn.
Chắc hắn lại bận rộn cả đêm qua, giấy tờ trên bàn còn chưa dọn dẹp.
Ta vươn tay giúp hắn sắp xếp, sau lưng vang lên tiếng bước chân.
Ta không quay lại, miệng thì oán trách: "Điện hạ quen sai khiến ta, đợi mấy ngày nữa ta về trại d.ư.ợ.c xem ai quản ngươi."
Nói xong, ta chỉ vào bát bên cạnh: "Bánh chẻo mới nấu, ăn nóng đi, lát nữa nguội…"
"Minh Vãn."
Chưa kịp nói hết, người phía sau bất ngờ ôm lấy ta: "Minh Vãn, tìm nàng khó quá."
Là Thẩm Tiêu!
Ta sững người một lát, rồi lập tức muốn giãy ra: "Ngươi buông tay."
"Minh Vãn nàng thật nhẫn tâm, tình cảm bao nhiêu năm của chúng ta, sao nàng nói buông là buông?"
Thẩm Tiêu là người luyện võ, hắn cố ý ôm ta ta căn bản không giãy ra nổi.
Bên ngoài truyền tới giọng nói của Thẩm Chiêu và thị vệ.
Thẩm Tiêu đoán chắc ta không dám lên tiếng, cúi đầu định hôn vào cổ ta.
"Thẩm Chiêu!"
Trong cơn nguy cấp, ta gọi tên Thẩm Chiêu, âm thanh phát ra ta còn tự mình ngạc nhiên.
Thẩm Chiêu dường như ngẩn ra, ngay sau đó lao vào đại trướng.
"Rầm" một tiếng.
Thẩm Tiêu bị Thẩm Chiêu đá văng ra: "Quân doanh trọng địa, đâu cho phép ngươi làm càn!?"
Ta giận run người, nhìn Thẩm Tiêu ánh mắt đầy lửa: "Cửu điện hạ hôm nay hành động như vậy, ta nhất định sẽ báo cáo đầy đủ với Thái hậu và Hoàng thượng."
Thẩm Chiêu bảo vệ ta sau lưng: "Có bị thương không?"
Ta lắc đầu, không đến mức bị thương, chỉ là giận, rất giận.
Thẩm Chiêu giơ tay chỉnh lại búi tóc rối của ta: "Quà năm mới ta để trong trướng của nàng, về xem thử nhé?"
Ta liếc nhìn Thẩm Tiêu, biết Thẩm Chiêu muốn đuổi ta đi.
Ta gật đầu, sau đó quay người rời đi.
11
Rời khỏi trướng ta đi thẳng đến trại dược, không muốn nhìn thấy mặt Thẩm Tiêu, cũng không muốn nghe hắn nói bất cứ lời nào.
Chiều, Lâm Thiển từ doanh trại về.
Bình thường doanh trại không có việc gì Lâm Thiển cũng không qua, hôm nay lại ở đó cả buổi chiều.
"Sao về muộn thế? Ai bị thương à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-quan-tam/7.html.]
Lâm Thiển thần sắc phức tạp nhìn ta: "Thái t.ử điện hạ đ.á.n.h bị thương cửu điện hạ rồi."
Ta sững tay, kinh ngạc nhìn Lâm Thiển.
Hóa ra sau khi ta rời đi không lâu, Thẩm Chiêu đã đ.á.n.h Thẩm Tiêu, đến nỗi trật cả khớp tay.
Phải nói rằng, ta… quả thật có chút hả hê.
Thẩm Tiêu tuy cũng là người luyện võ, nhưng hắn ở kinh thành hưởng phúc đã lâu, làm sao là đối thủ của Thẩm Chiêu?
Khóe môi ta cong lên một nụ cười nhẹ, nghĩ tới cây trâm Thẩm Chiêu đặt trong trướng của ta.
Gần đến giao thừa, Thẩm Chiêu ngày nào cũng ra trấn, Lâm Nguyên nói Thẩm Chiêu hình như có người thương, vì thái t.ử điện hạ nghiêm túc lạnh lùng lại hàng ngày tươi cười, còn thường xuyên lui tới cửa hàng trang sức chỉ có nữ nhân ghé.
Ta vẫn nhớ lúc đó Lâm Thiển giẫm chân Lâm Nguyên, ra hiệu hắn đừng nói nữa, nhưng Lâm Nguyên là kẻ thẳng thắn, còn lớn tiếng nói điện hạ có người thương là chuyện tốt, tại sao không để nói?
Hóa ra, món quà này là hắn đã chuẩn bị từ lâu.
Trước bữa tối, ta dọn dẹp đồ đạc trở về doanh trại.
Nhưng ở ngoài doanh trại lại thấy Thẩm Tiêu, hắn một cánh tay treo trước ngực, ta không khỏi than thầm Thẩm Chiêu ra tay cũng thật nặng.
Ta xoay người muốn tránh, Thẩm Tiêu lại gọi ta: "Minh Vãn nàng đừng trốn, ta… ta không bắt nạt nàng, chỉ muốn nói chuyện."
Ta đứng cách hắn ít nhất năm bước: "Có gì thì nói ở đây đi."
Thẩm Tiêu nhìn ta, thần sắc có chút buồn bã: "Minh Vãn, nàng trước đây không như vậy, trước đây dù ta nhức đầu cảm mạo nàng cũng lo lắng không thôi, nàng sẽ lén chạy tới vương phủ đưa t.h.u.ố.c cho ta, còn sẽ…"
"Sao? Hứa Minh Ngọc đối xử không tốt với điện hạ sao?"
Một câu của ta, khiến Thẩm Tiêu á khẩu không trả lời được.
Hắn nhắm mắt lại: "Minh Vãn, có phải… nàng yêu hoàng huynh rồi?"
"Ta và điện hạ trong sạch."
Ta không trả lời, nhưng cũng không phủ nhận.
Ngược lại Thẩm Tiêu có chút không tự nhiên.
Hắn có tư cách gì để can thiệp vào chuyện giữa ta và Thẩm Chiêu?
Hơn nữa, chúng ta nam chưa vợ nữ chưa chồng, không phải so với Thẩm Tiêu quang minh chính đại hơn sao?
Không muốn dây dưa nhiều với Thẩm Tiêu, ta vòng qua hắn định rời đi.
"Ta chưa ký vào giấy hòa ly."
Tim ta chợt trầm xuống, Thẩm Tiêu bước về phía ta: "Minh Vãn, hiện giờ nàng vẫn là thê t.ử của ta."
Ta lập tức nổi giận: "Thẩm Tiêu, ngươi thật vô liêm sỉ!"
Thẩm Tiêu dùng tay còn lại kéo ta, ta gắng sức giằng ra: "Điện hạ có muốn tay này cũng bị trật khớp không? Đừng quên đây là quân doanh, không phải nơi ngươi có thể tùy tiện làm loạn!"
Có lẽ giọng ta hơi lớn, nên đã khiến các binh sĩ tuần tra chú ý: " Hứa Tiểu thư, có cần thuộc hạ giúp đỡ không?"
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Một luồng ấm áp tràn vào tim ta, ta lắc đầu: "Không cần đâu, các ngươi cứ làm việc đi."
Các binh sĩ cảnh giác nhìn Thẩm Tiêu, dù đã rời đi một đoạn nhưng vẫn luôn lượn quanh gần đó.
Lần đầu tiên ta có cảm giác tự tin như vậy.
Không giống ở kinh thành, sau khi ông bà nội qua đời, ta cô đơn lẻ loi.
Nhưng giờ đây, ở nơi này, ta có quá nhiều gia đình, họ đều là hậu thuẫn của ta.
Thẩm Tiêu rõ ràng cũng bị ta làm cho kinh ngạc.
Hắn không thể tin nổi nhìn ta, như thể lần đầu tiên thấy ta.