Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vãn Xuân Thanh - Trường Thanh Trường Bạch

Chương 47

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Diêu Xuân Nương rời khỏi nhà Phùng Xuân, băng qua cầu nhỏ, đi được một đoạn về phía nhà thì bỗng nhiên thả chậm bước chân.

Nàng quay lại nhìn về phía ngã rẽ dẫn đến chợ, do dự một lúc rồi quay đầu đi về phía chợ.

Hôm nay không phải ngày họp chợ, chỉ có vài gian hàng thưa thớt mở bán, Diêu Xuân Nương không có ý định mua gì, trực tiếp đi đến thư quán trên phố.

Trong thư quán hôm nay cũng không có nhiều người, vừa bước vào, Diêu Xuân Nương chỉ thấy hai cái bàn và ba người.

Một cái bàn có một nữ nhân đội khăn, nàng ta ngồi ở bàn trong cùng, khăn che khuất mặt, không thấy rõ dung mạo.

Một tiểu tiên sinh trong thư quán ngồi ở bàn sau, đang đọc thư mà nàng ta đã nhận được.

Tiểu tiên sinh thấy có khách vào, cố ý hạ thấp giọng, nhưng nội dung trong thư vẫn từng câu từng câu truyền vào tai Diêu Xuân Nương.

“……Con nói phụ mẫu đều hiểu, nhưng nhà ai mà không phải như vậy chứ. Con hãy nói chuyện với hắn, đừng lúc nào cũng như ở nhà mà ngang ngược, hắn là người có thể sống chung, chắc chắn sẽ nghe vào……”

Hắn ta nói bằng giọng điệu bình thản, không bắt chước giọng điệu của người gửi thư, nghe có cảm giác bình tĩnh và kỳ lạ không thể diễn tả.

Diêu Xuân Nương liếc nhìn nữ nhân đang im lặng lắng nghe, thấy nàng ta cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.

Phía sau một cái bàn khác, một ông lão gầy gò lưng còng, đang gục đầu ngủ gà ngủ gật, phát ra tiếng ngáy.

Diêu Xuân Nương đi tới, nhẹ nhàng gõ lên bàn, nói nhỏ: “Ta muốn viết thư.”

Diêu Xuân Nương biết chữ, nhưng viết không được tốt, chỉ có thể viết những chữ lớn, một chữ chiếm nửa trang giấy, một tờ giấy tối đa chỉ viết được bốn chữ, muốn gửi thư chỉ có thể nhờ người viết thay.

Ông lão đang ngáy bỗng bị Diêu Xuân Nương gọi dậy, thân thể giật mình, mở mắt ra, ậm ừ vài tiếng không rõ ràng.

Ông ta ngẩng đầu nhìn Diêu Xuân Nương đứng bên bàn, chỉ vào ghế phía trước ra hiệu cho nàng ngồi, rồi ho khan một tiếng: “Cô nương muốn viết thư à? Viết đi đâu thế?”

Diêu Xuân Nương kéo ghế ngồi xuống: “Thôn Liễu Hà, Diêu Nhị Đông, nhà Ngô Liễu Hương.”

Ông lão híp mắt liếc đánh giá nàng một cái, nói: “Viết tới nương gia à?”

Diêu Xuân Nương từ trong mũi ừ một tiếng.

Ông lão nhặt một tờ giấy vụn trên đất, l.i.ế.m đầu bút khô lại, nhúng vào mực, rồi từ ngăn kéo lấy ra một tờ giấy viết thư, nói: “Nói đi, cô nương muốn viết gì?”

Diêu Xuân Nương nghĩ đến những gì đã chuẩn bị từ trước, giờ bỗng dưng không thể nói ra, nàng nắm chặt góc áo, nói: “Hai câu.”

Ông lão cười: “Được, xin mời nói.”

Diêu Xuân Nương mím môi, như thể cảm thấy những gì sắp nói sẽ khiến ông ta cười nhạo, nàng rũ mắt, suy nghĩ một lúc lâu mới nhỏ giọng mở miệng.

“Phụ thân, mẫu thân, người ở đây bắt nạt con vì con là quả phụ.”

Ngòi bút lướt trên giấy, ông lão dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn Diêu Xuân Nương đang nhíu mày, thở dài một hơi, từng chữ một viết rõ ràng và cẩn thận.

Diêu Xuân Nương thấy ông ta viết xong, dừng bút lại, lại nói: “Con không muốn sống một mình ở thôn Lê Thủy nữa, con muốn về nhà.”

Trong thư quán, khi Diêu Xuân Nương vừa dứt lời, giọng của tiểu tiên sinh lại đều đều truyền vào tai nàng.

“……Lúc này con chỉ mới gả tới được một năm đã muốn ly, về nhà thì có thể làm gì, vẫn phải gả đi nữa, bọn ta lại lấy đâu ra tiền cưới cho con. Con cũng phải nghĩ cho gia đình, đệ đệ con đã mười bảy tuổi, mà vẫn chưa có mối nào, con không chịu sống lại cứ đòi về nhà, sau lưng sẽ có bao nhiêu người bàn tán, con có nghĩ đến việc ta và mẫu thân của con phải chịu bao nhiêu điều tiếng không. Bọn ta đã lớn tuổi rồi, bị người ta nói vài câu cũng không sao, nhưng đệ đệ của con thì sao, nhà có một ni cô đã từng gả đi, sau này có cô nương nhà nào dám gả cho thằng bé.”

Tiểu tiên sinh vừa đọc vừa nhìn nữ nhân trước mặt, thấy nàng ta vẫn cúi đầu không nói gì, tiếp tục: “Nam nhân nào mà không động tay chân, con chịu đựng một chút, đợi có con rồi, hắn chắc chắn sẽ thay đổi, trước đây ta và mẫu thân của con cũng như vậy…”

“Được rồi, đến đây thôi, viết thêm thì phải trả thêm tiền, sau này cũng đừng cứ hay viết thư về, kẻo công bà hoài nghi.”

Tiểu tiên sinh để giấy xuống, nói: “Cô nương, hết rồi.”

Nữ nhân nghe thấy vậy, như thể không chịu nổi nữa, che mặt ngồi trên ghế khóc thầm, Diêu Xuân Nương ngẩng đầu nhìn nàng ta, thấy tay nàng ta lau nước mắt có một vết bầm.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 47
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...