Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 237

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tống Thiên Dịch lạnh lùng lườm Chử Thiên Huy, hiển nhiên là không tin lời nhóc.

Lại cúi đầu nhìn xiêm y của mình, đã bị dính đầy bụi, vạt áo trước còn có hai cái dấu tay rõ ràng.

Vương thế tử chưa từng chật vật như này, cũng chưa từng bẩn như này, cậu nhóc hít sâu một hơi, lạnh lùng hỏi: "Ngươi là ai?"

Hôm nay là tiệc đầy tháng c*̉a Kiều Kiều muội muội, hẳn là đứa nhóc bẩn thỉu này vào cung tham gia tiệc đầy tháng, nhìn tuổi xấp xỉ Thái tôn đệ đệ, lại không quy củ như vậy, kém quá xa a đệ ngoan ngoãn đáng yêu c*̉a cậu nhóc.

Tiểu thái tôn chớp mắt.

Hôm nay là tiệc đầy tháng c*̉a muội muội, nhất định là tên đỏm dáng này vào cung tham gia tiệc đầy tháng, bây giờ dáng vẻ nhóc chật vật, lại đắc tội đối phương nhiều lần, nếu như nói thật, truyền ra ngoài, khẳng định sẽ làm mất mặt phụ thân mẫu thân.

Vì vậy, Tiểu thái tôn sửng cồ hỏi lại: "Ngươi là ai?"

Nhìn có vẻ cỡ tuổi a huynh, nhưng không dịu dàng như a huynh gì cả.

"Ta hỏi ngươi trước."

"Ngươi hỏi ta thì ta phải trả lời à?"

"Sao ngươi lại không quy củ vậy hả?"

"Thế ngươi cứ trưng bản mặt lạnh ra làm gì?"

Vương thế tử hít sâu một hơi, cắn răng: "Ngươi làm bẩn xiêm y của ta."

"Ta đã nói ta sẽ bồi thường ngươi."

Tiểu thái tôn liếc nhìn dấu tay c*̉a mình trên xiêm y c*̉a đối phương, không có lý nhưng vẫn hùng hồn: "Dù sao c*̃ng phải bồi thường, bẩn thêm một chút thì làm sao."

"Ngươi còn làm ta bị thương."

"Vậy ngươi đánh lại đi." Tiểu thái tôn ngẩng cằm, bất chấp tất cả tới gần cậu nhóc: "Này, ngươi bị thương ở đâu, ngươi đánh lại chỗ đó."

Giờ này khắc này thần thái kiêu ngạo c*̉a Tiểu thái tôn rất giống tên côn đồ đầu đường, Vương thế tử tức giận lui về sau, siết chặt nắm tay.

"Các ngươi nói nhiều thế, đánh một trận không được à?" Đột nhiên, một giọng nói thanh thuý truyền đến.

Hai người đồng thời ngước mắt, thấy chẳng biết lúc nào đã có một tiểu cô hương mặc váy đỏ ghé vào bờ tường, cô nhóc tay chống má xem náo nhiệt rất hăng say.

Chạm tới ánh mắt c*̉a hai người, cô nhóc cười hì hì nói: "Thua thì nhận, thắng hết giận, thế nào?"

Đây là quy c*̉ mà cô nhóc và Tiểu thái tôn định ra khi chơi bời bên ngoài.

Đạo lý nói không rõ, vậy xem nắm đấm c*̉a ai cứng hơn.

Tiểu thái tôn cảm thấy không sai, nhóc thu tầm mắt lại, nhìn đứa trẻ đối diện từ trên xuống dưới, khẽ nhíu mày, chỉ bằng vóc dáng gầy yếu này, đánh thắng được nhóc?

Mà nhóc không hề biết, lúc này hành vi có thể nói là khiêu khích c*̉a mình gợi đòn tới mức nào.

Vương thế tử có ngoan đến mấy thì vẫn còn là con nít, chưa từng bị khích tướng như vậy.

Vì vậy, theo đề nghị c*̉a Tề Anh Anh, cũng không thấy rõ là ai ra tay trước, hai người nhanh chóng đánh nhau túi bụi.

Ám vệ hai bên nhìn nhau bằng ánh mắt phức tạp.

Điện hạ đã nói, chỉ cần không quá mức, trẻ con đánh nhau bọn họ không cần quản, nhưng... Hiện tại người đánh nhau với Tiểu thái tôn là Vương thế tử, thế này... cần xen vào không?

Mà ám vệ bên phía Vương thế tử thì c*̀ng nhìn về phía Tề Anh Anh ở trên tường.

Bọn họ vừa về đến đã nghe nói Tiểu thái tôn và tiểu cô nương Tề gia ngày ngày leo trèo chạy nhảy, còn nghịch hơn khi điện hạ còn bé. Tuy rằng bọn họ chưa từng gặp tiểu cô nương Tề gia, nhưng thấy tiểu cô nương này mặc đồ đỏ, diện mạo đáng yêu còn hơi quen mắt, quan trọng hơn là rất giỏi trèo tường, thân phận của cô nhóc lập tức trở nên rõ ràng.

Vả lại bản lĩnh đổ thêm dầu vào lửa này cực kỳ giống phụ thân của cô nhóc.

Trong lúc bọn họ do dự, hai huynh đệ đã đánh qua đánh lại mấy chiêu.

Bắt đầu từ năm ba tuổi Tống Thiên Dịch đã đi theo phụ thân học võ, Tiểu thái tôn cũng vậy, vậy nên mặc dù hai người còn nhỏ, nhưng đánh c*̃ng ra hình ra dáng, trong khoảng thời gian ngắn khó phân thắng bại.

Không giống với đám ám vệ lo lắng, Tề Anh Anh ở trên tường vui vẻ nhìn đánh nhau, có khi còn vỗ tay khen hay.

Hai người cũng từ từ bị khơi dậy ý chí chiến đấu, càng đánh càng hăng.

Nhưng dù sao bọn họ vẫn còn nhỏ tuổi, dần dần đều cảm thấy mất sức, c*̃ng quên chiêu thức, đến cuối cùng, một người nắm lỗ tai đối phương, một người khác nắm mũi đối phương, quấn lấy nhau, giằng co rất lâu không ngừng.

Cuối cùng, Vương thế tử bị bóp mũi mở miệng trước:

"Ngươi buông ra!"

Tiểu thái tôn: "Ngươi buông trước đi!"

"Ta không tin ngươi."

"Vì sao?"

Tống Thiên Dịch hiếm thấy trợn trắng mắt, nhóc còn có mặt mũi hỏi tại sao?

Nhóc chính là một nhóc đểu, không đáng tin gì hết.

"Ngươi thô lỗ, không quy củ."

Tiểu thái tôn: "..."

"Thế ta cũng không tin ngươi, ngươi đỏm dáng còn kiêu ngạo."

Ai cũng không muốn buông tay trước, chỉ có thể tiếp tục giằng co.

-

Mặc dù ám vệ không nhúng tay, nhưng vẫn báo tin cho Vệ Trăn.

Lúc đó, Vệ Trăn đang trêu Tiểu quận chúa với Tề Vân Hàm, Tiểu Thiên Du thì ngồi một bên tò mò nhìn muội muội, còn nghiêm túc nói sau này sẽ bảo vệ muội muội, chọc Vệ Trăn Tề Vân Hàm cười không ngớt, bầu không khí ấm áp sự hòa thuận.

Đột nhiên nghe được tin Tiểu thái tôn và Vương thế tử đánh nhau, mấy người đều giật mình.

Huynh đệ hai người thư từ qua lại đã lâu, cảm tình vô c*̀ng tốt, ngay cả bị phạt c*̃ng phải mách cho đối phương biết, sao lại đánh nhau?

Vệ Trăn hoàn hồn đầu tiên, vội vàng bảo Tô Cấm trông hai Tiểu quận chúa, sốt ruột chạy tới c*̀ng Tề Vân Hàm.

Hai người vừa mới bước vào trong vườn thì nghe thấy giọng Vương thế tử bực bội truyền đến.

"Ngươi đứng lên!"

"Ta cứ không đấy!"

"Nếu ai có đệ đệ vô liêm sỉ như ngươi, thật sự là đáng buồn."

"Hừ, a huynh c*̉a ta rất tốt, ai giống khối băng như ngươi, khẳng định là đệ đệ của ngươi không thích ngươi."

"A đệ c*̉a ta ngoan ngoãn đáng yêu, tình cảm giữa chúng ta vô cùng tốt, a huynh ngươi mới không thích ngươi!"

"Đệ đệ của ngươi không thích ngươi!"

"A huynh c*̉a ngươi không thích ngươi!"

Vệ Trăn, Tề Vân Hàm: "..."

Hai người ăn ý dừng bước ở góc ngoặt trên hành lang, nhìn hai huynh đệ bám lấy nhau trong vườn.

Rốt cuộc là Tiểu thái tôn 'thân kinh bách chiến', hơn một bậc, lúc này đang ngồi ở trên đùi Vương thế tử, đè nặng người dưới đất, cũng hung ác nói: "A huynh c*̉a ta ôn hòa thiện lương."

"A đệ c*̉a ta đáng yêu!"

"Ngươi đã đỏm dáng còn giống khối băng, khẳng định là a đệ c*̉a ngươi cũng giống như ngươi, tuyệt đối không đáng yêu."

"Ngươi cực kỳ vô liêm sỉ, chắc chắn a huynh c*̉a ngươi cũng giống như ngươi."

"Ngươi nói láo!"

"Ngươi mới nói... láo."

Vương thế tử chưa cãi nhau với ai bao giờ, lần đầu tiên mắng chửi người nên cảm thấy hơi mất tự nhiên, nhưng sắc mặt cậu nhóc lạnh lẽo, ánh mắt hung ác, khí thế không hề thua kém.

Vẻ mặt Vệ Trăn, Tề Vân Hàm vô cùng phức tạp.

Đỏm dáng lại lạnh lùng, vô liêm sỉ đến cực điểm...

Bọn họ chẳng thể ngờ được, lần đầu tiên hai huynh đệ gặp mặt, ấn tượng đối với đối phương lại là như vậy.

Các ám vệ mím chặt môi, cố gắng nhịn cười ra tiếng.

Nếu bọn họ biết a huynh ôn hòa thiện lương, a đệ đáng yêu trong miệng đối phương là lẫn nhau, không biết sẽ phản ứng như thế nào?

Mặc dù không nên, nhưng bọn họ thật sự khá chờ mong.

Tề Anh Anh ở trên tường tinh mắt nhìn thấy Vệ Trăn và Tề Vân Hàm, cô bé đảo mắt một vòng, lặng lẽ thả tay nhanh nhẹn nhảy xuống tường.

Các ám vệ: "..."

Cô nương này đúng là kết hợp đủ ‘ưu điểm’ c*̉a Tề đại công tử và Tô tướng quân.

Vệ Trăn và Tề Vân Hàm cũng không chú ý tới đã có người lặng yên lùi ra, hai người trầm mặc đứng tại chỗ một hồi, sau đó mới chậm rãi tiến lên.

Mà trong lúc này, Tiểu thái tôn và Vương thế tử cũng đã cãi qua cãi lại được mấy trận.

Lại không biết là cãi nhau thế nào, càng cãi càng lệch chủ đề.

"A huynh c*̉a ta đẹp hơn a đệ c*̉a ngươi."

"A đệ c*̉a ta đẹp hơn a huynh c*̉a ngươi!"

"Võ công c*̉a phụ thân ta cao hơn phụ thân ngươi."

"Phụ vương ta đáng sợ hơn phụ thân ngươi."

"Mẫu thân ta xinh đẹp hơn mẫu thân ngươi."

"Mẫu phi ta đẹp hơn mẫu thân ngươi."

Vệ Trăn, Tề Vân Hàm liếc nhau: "..."

Tuy rất không đúng lúc, nhưng bọn họ thật sự rất muốn cười.

Vệ Trăn thật sự không nhịn được, nhẹ giọng hỏi: "Lúc nhỏ điện hạ và a huynh cũng gây gổ đánh nhau như vậy à?"

Tề Vân Hàm lắc đầu: "Khi còn bé Thái tử ca ca và Hoài ca ca không đánh nhau, cũng không cãi nhau."

Tống Hoài lớn hơn Chử Yến vài tuổi, dĩ nhiên cũng ngoan hơn nhiều, hơn nữa lúc đầu tự nhận là ăn nhờ ở đậu, tất nhiên là thường xuyên nhường nhịn Chử Yến, sẽ không tranh chấp với hắn.

Mà Chử Yến bị Lãng Vương, Bệ hạ và Tiên hoàng hậu căn dặn, không được bắt nạt Tống Hoài, hắn cũng biết Tống Hoài không còn phụ mẫu, khi đó có thể nói là nghĩ đủ mọi cách khiến y vui vẻ, căn bản không nỡ ra tay.

Hai người đã cách rất gần, Vương thế tử nghe thấy động tĩnh nghiêng đầu nhìn qua, sau khi nhìn thấy Tề Vân Hàm thì toàn thân cứng đờ.

Sao mẫu phi lại tới?

Mà Tiểu thái tôn còn chưa phát hiện.

Cũng không phải nhóc không thính bằng Vương thế tử, mà là bởi vì nhóc đang rơi vào trầm tư vì câu nói c*̉a Vương thế tử.

Phụ vương? Mẫu phi?

Tiệc đầy tháng c*̉a muội muội, các nước phụ thuộc chỉ cử đại thần tới tặng lễ, cũng không đích thân đến, vả lại nhóc cũng không nghe nói có vị Thế tử Quận vương nào vào cung nha?

Tiểu thái tôn mờ mịt cúi đầu nhìn người bị bản thân đè dưới đất.

Không đúng, hình như có chỗ nào không đúng lắm.

"Thiên Huy."

Còn không đợi Tiểu thái tôn phá tan lớp sương mù cuối c*̀ng tìm được đáp án, giọng Vệ Trăn truyền đến, nhóc vội vàng nhìn về phía nơi âm thanh phát ra, quả nhiên thấy mẫu thân mình đứng cách đó không xa nhìn nhóc.

Tim Tiểu thái tôn hẫng một nhịp.

Toi đời, bị mẫu thân thấy nhóc đánh nhau.

Nếu như chọc giận mẫu thân thì đời nhóc đi tong.

"Còn chưa chịu đứng dậy?"

Mắt Vệ Trăn loé sáng, giọng điệu lại bình tĩnh ôn hoà.

Tiểu thái tôn vội vã đứng dậy khỏi người Vương thế tử, cười hì hì: "Mẫu thân, bọn con đùa thôi."

Nhóc vừa nói vừa giả vờ vươn tay kéo Vương thế tử.

Mặc dù trong lòng Tống Thiên Dịch rất không tình nguyện, nhưng cậu nhóc không muốn chọc giận mẫu phi, chỉ có thể duỗi tay ra.

Vệ Trăn và Tề Vân Hàm liếc nhau, khóe môi đều khẽ cong lên.

"Sao lại đánh nhau?" Vệ Trăn thản nhiên hỏi.

Sao lại đánh nhau?

Tiểu thái tôn vô thức nói: "Hắn nói a huynh c*̉a con không tốt!"

Vệ Trăn: "..."

Sau một hồi yên tĩnh ngắn ngủi, Tề Vân Hàm nhìn về phía Tống Thiên Dịch: "Vì sao đánh nhau?"

Tống Thiên Dịch thầm mắng ngu xuẩn, sau đó đáp: "Hắn chơi đá cầu đụng vào con."

Tiểu thái tôn run lên, nhìn về phía Tống Thiên Dịch.

Đúng vậy, đây mới là nguyên nhân ban đầu.

Còn vì sao bọn họ lại đánh nhau…

Tiểu thái tôn chợt giơ tay chỉ vào tường: "Mẫu thân, là Tề Anh Anh xúi...."

Tiểu thái tôn nháy mắt mấy cái: "... Ơ, người đâu?"

Mấy người nhìn bức tường trống không, bầu không khí trầm xuống.

Vệ Trăn quay đầu nhìn về phía Tiểu thái tôn.

Ánh mắt nàng rất bình tĩnh, Tiểu thái tôn lại chột dạ cúi đầu, nhỏ giọng lầm bầm: "Vừa rồi muội ấy còn ở đây mà."

Chạy nhanh ghê!

"Xin lỗi a huynh con đi." Vệ Trăn nói.

Tiểu thái tôn nghe vậy không hề do dự xoay người, vô c*̀ng ngoan ngoãn c*́i người trước Tống Thiên Dịch: "Xin l..."

Ơ không đúng ...

Tiểu thái tôn chậm rãi dựng thẳng lưng, nghiêng đầu nhìn Vệ Trăn, trong mắt tràn đầy nghi hoặc: "Mẫu thân, con xin lỗi ai cơ?"

Lúc này Tống Thiên Dịch vẫn hoàn toàn chưa ý thức được gì.

Vệ Trăn tiếp tục nói: "A huynh mà con mong nhớ bao ngày."

Dường như cảm thấy chưa đủ, Vệ Trăn còn nói thêm: "Tây Lăng Vương thế tử từng gửi rất nhiều thư cho con, Tây Lăng a huynh mà con luôn miệng gọi lúc ba tuổi."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 237

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 237
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...