Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 49

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cho nên hắn không định lên tiếng, dù sao nàng cũng tới nơi này một mình, cô nam quả nữ đứng chung một chỗ không ổn lắm, nhưng đối phương không định rời đi, nàng đứng lặng tại chỗ một lát, sau đó hơi thất vọng đi tới cạnh cây cầu nhỏ.

Trong hồ dưới cầu nhỏ có nuôi cá, bên cạnh đặt hộp đựng thức ăn cho cá.

Nàng nhìn chằm chằm vào đó một lúc lâu, sau đó nắm chút thức ăn cho cá ném xuống suối.

Cá chép nhanh chóng ngoi đầu lên giành ăn.

Không biết tại sao, lại khiến nàng bật cười.

Nữ tử cười một tiếng, khiến mắt Bùi Lạc An cũng lay động, vô thức, khóe miệng của hắn c*̃ng cong theo.

Có lẽ là cảm nhận được niềm vui thú này, nàng lại tiếp tục thả thức ăn xuống nhiều lần.

Ánh mắt Bùi Lạc An dần trở nên phức tạp, sau một lúc lâu, hắn im lặng thở dài, đứng dậy nhảy xuống tảng đá, đi về hướng nàng.

Hắn nhớ hình như nàng họ Ngụy.

"Ngụy cô nương."

Hắn sợ hù dọa người ta, nên nói rất nhẹ.

Nhưng Ngụy Niên vẫn giật mình hoảng sợ.

Nàng cuống quýt quay đầu lại, thấy một vị công tử nho nhã lịch sự, ngọc thụ lâm phong đang đứng chắp tay sau lưng mình, trên khóe môi hắn còn treo nụ cười nhạt dịu dàng.

Ngụy Niên vội vàng thả thức ăn cho cá trong tay ra, đứng lên muốn hành lễ, thế nhưng nàng đã quên hắn họ gì...

Từ sau khi bọn họ xuất hiện, trong đầu trong mắt nàng chỉ có một mình Cố Dung Cẩm, căn bản không nhớ rõ người trước mặt tên là gì.

Bùi Lạc An nhìn ra sự luống cuống của nàng, tinh tế giơ tay lên: "Ta họ Bùi, tên Lạc An, tự Thương Ngọc."

Ngụy Niên thầm thở phào nhẹ nhõm, uốn gối đáp lễ: "Ngụy Niên bái kiến Bùi công tử."

Bùi Lạc An cười nhạt gật đầu.

"Ngụy cô nương, canh giờ này hẳn là mới có người cho cá ăn rồi."

Ngụy Niên nghiêng đầu nhìn đám cá chép còn đang giành ăn dưới hồ, không rõ ý của hắn lắm.

Bùi Lạc An bước lên trước mấy bước, dịu dàng nói: "Loại cá này không biết no, phải cho ăn theo định lượng."

Bức tranh tuy đẹp, nhưng nếu hắn không kịp ngăn cản, sợ là cá trong hồ sẽ ăn tới nổ bụng thì mới thôi.

Ngụy Niên hiểu rõ, mặt bỗng đỏ bừng, vội nói: "Xin lỗi, ta không biết..."

"Không sao." Bùi Lạc An nói khẽ: "Chỗ thức ăn này vốn là để cho khách khứa rải cho cá ăn, chỉ là số lần ta tới đây hơi nhiều, mới biết có hạ nhân tới cho ăn theo giờ cố định, dù sao thì không phải ngày nào Phong Lâm uyển cũng có khách."

Ngụy Niên biết hắn cố ý giải vây thay nàng, trong lòng đương nhiên là cảm kích, nói: "Cảm ơn Bùi công tử nhắc nhở."

Bùi Lạc An cười khẽ.

Hắn vô tình nghiêng đầu, sườn mặt xinh đẹp sạch sẽ của cô nương lập tức ánh vào trong mắt, hàng mi dài và cong nhẹ nhàng rung động, gương mặt hơi ửng hồng...

Phi lễ chớ nhìn!

Bùi Lạc An lặng lẽ quay đầu.

-

Cùng lúc đó, Đông cung.

Chử Yến tùy ý ngồi dựa vào ghế, nhìn vài bài văn vừa được đưa tới, đây là bài thi của thí sinh thi Hương năm nay.

Trước kỳ thi bệ hạ đã tạo áp lực, muốn năm nay yết bảng sớm, bởi vậy ngay cả giám khảo cũng nhiều thêm mấy người, những bài thi được đưa tới trước mặt là mười bài đứng đầu được giám khảo chọn ra. Lẽ ra bài thi không nên xuất hiện ở Đông cung, nhưng tình huống năm nay đặc biệt, bệ hạ sớm đã hạ chỉ ý muốn đích thân quyết định mấy thứ hạng đầu, nghĩa là các giám khảo chọn mười bài đứng đầu rồi đưa tới ngự tiền, nhưng sau khi bài thi dạo qua ngự tiền một vòng lại được đưa đến Đông cung.

Người đưa bài thi đến đây là Ngự tiền Đại tổng quản, hắn ta cúi đầu cụp mắt ngồi bên dưới, đã đợi một canh giờ.

Cuối cùng người ngồi bên trên cũng có động tĩnh, Chử Yến rút một bài văn trong đó ra, đưa tay cầm lấy bút son, vừa muốn hạ bút đã bị Đại tổng quản hoảng sợ giật mình đứng dậy ngăn cản: "Điện hạ!"

Chử Yến ngước mắt: "Làm sao?"

Đại tổng quản: "..."

Bút son điểm Giải Nguyên cần do bệ hạ viết, ngài nói xem làm sao chứ?!

Nhưng hắn ta không dám nói lời này, chỉ có thể cười làm lành nói: "Điện hạ, ngài đã xem hết rồi ạ?"

Chử Yến: "Xem hết rồi."

"Vậy lão nô kia mang bài thi về?" Đại tổng quản nhìn sang cây bút son muốn hạ không hạ kia, thận trọng nói.

Dù thế nào cũng đừng hạ xuống nhé, nếu là để đám văn thần kia biết chuyện này, triều đình chắc chắn sẽ náo loạn đấy!

Chử Yến cười như không cười, nhìn hắn ta nói: "Phụ hoàng cố ý đưa tới, không phải là có ý này ư?"

Đại tổng quản nghẹn lời.

Bệ hạ chỉ bảo hắn ta đưa tới, có căn dặn gì thêm đâu.

Cho nên, thật sao? Là ý này à?

"Lão nô đi về hỏi... hỏi..." Đại tổng quản nhìn cây bút son kia hạ xuống bài thi, tiếng nói dần biến mất.

Xong đời!

Triều đình sắp bùng nổ rồi!

"Hạng hai cũng muốn Cô chấm à?"

Thái tử không hề biết nội tâm của hắn ta đang sóng cuộn biển gầm, hỏi.

Đại tổng quản thấy Thái tử đã bắt đầu lật xem bài thi, môi giật giật: "..."

Ngài đã bắt đầu rồi, có cần phải hỏi câu này không?

Chử Yến đặt bút xuống, gác bài thi sang một bên: "Được rồi, đưa về đi."

Đại tổng quản nơm nớp lo sợ tiến lên, để bài thi vào trong hộp, sắp xếp gọn gàng, vẻ mặt đắng chát quay về ngự tiền. Trên đường đi trong lòng hắn ta không ngừng cầu nguyện, hy vọng ý của bệ hạ đúng là vậy, nếu không thì hắn ta sắp không giữ nổi đầu nữa rồi.

Thánh thượng cầm lấy hai bài thi trên cùng, sau khi nhìn xong thì vui mừng cười: "Không tệ."

Đại tổng quản thở phào nhẹ nhõm.

Vậy mà bệ hạ lại thật sự có ý này, quả nhiên, lòng cha không ai hiểu bằng con!

"Giống với suy nghĩ của Trẫm và Đỗ Bạch." Thánh thượng đặt hai bài thi sang một bên, ánh mắt rơi vào trên những bài thi còn sót lại, khẽ giật mình: "Sao những bài thi này lại chưa được động tới?"

Đại tổng quản: "..."

Hóa ra ngài muốn điện hạ chấm hết.

"Ài, được rồi, Trẫm làm vậy." Thánh thượng thở dài: "Bảo nó san sẻ với Trẫm, mà không trông cậy vào được."

Đại tổng quản không lên tiếng nữa.

Thứ tự xác định, tên trên bài thi vẫn bị bịt kín đưa về trong tay quan chủ khảo.

Khi Đỗ Bạch và mấy vị quan chủ khảo cùng nhau mở bài thi ra, vừa nhìn thấy cái tên đầu tiên thì đều suy tư.

Sau một lúc lâu, Đỗ Bạch lẩm bẩm nói: "Bùi Lạc An, hình như là dòng chính nhà Bùi lão đại nhân?"

Có người đáp: "Vâng."

-

Đại tổng quản vừa đi, Tề phu nhân đã đến.

Chử Yến nghe xong ý đồ đến của bà ấy, lười biếng ngồi trên ghế, mặt không đổi sắc nhìn chằm chằm Tề phu nhân.

Tề phu nhân lén nhìn hắn một cái, vò khăn tay, bắt đầu nức nở: "Điện hạ, có chuyện này ngài không biết, Hàm Hàm là mạng của chúng ta đó, nếu con bé có mệnh hệ gì, thần phụ cũng không sống nổi nữa."

Trường Phúc đứng bên cạnh: "..."

Thành Phụng Kinh có ai mà không biết, Tề cô nương là mạng sống của ngài chứ?

"Điện hạ, coi như ngài xem nể tình cảm Hàm Hàm và ngài từng lớn lên cùng nhau, ra tay giúp đỡ được không?" Tề phu nhân lau nước mắt, khóc lóc: "Ngài nói loại chuyện này không rõ ràng, thần phụ cũng không tiện kết luận, chẳng may là hiểu lầm người ta thì sao, thế nhưng cũng không thể không có lòng đề phòng, thần lại không thể cứ giữ Hàm Hàm mãi ở trong phủ, ngoại trừ tìm người đáng tin âm thầm che chở, không còn cách nào khác mà."

Chử Yến xoa bóp ấn đường.

"Điện hạ à, thần phụ không cần nhiều, chỉ mượn một hai người là đủ, cầu xin ngài mau cứu Hàm Hàm đi." Tề phu nhân vừa nói xong thì muốn quỳ xuống.

Trường Phúc bước lên phía trước đỡ bà ấy, không để bà ấy quỳ thật.

Chử Yến thở dài, khẽ cắn môi: "Được."

Tề phu nhân vui mừng ra mặt, dường như sợ hắn đổi ý: "Thần phụ tạ ơn điện hạ!"

"Thế… người?"

Chử Yến: "Cô sẽ tự sắp xếp."

Tề phu nhân nghe vậy thì biết không cần phải nhiều lời nữa, cảm ơn rối rít sau đó yên tâm hài lòng rời đi.

Sau khi bà ấy đi, Trường Phúc dè dặt xin chỉ thị: "Điện hạ, muốn sắp xếp ai đi."

Có gió to sóng lớn gì mà hắn ta chưa được thấy, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên thấy có người đến tìm điện hạ mượn ám vệ, mà điện hạ còn không cách nào từ chối người này.

"Gọi Tống Hoài tới gặp Cô."

Trường Phúc vội vàng đồng ý: "Vâng."

Không bao lâu, Tống Hoài đi vào trong điện: "Điện hạ."

Chử Yến mắt c*̃ng không nhấc, nói: "Tề phu nhân đến hỏi mượn ám vệ của Cô đi bảo vệ Tề Vân Hàm một thời gian, ngươi đi sắp xếp."

Trên khuôn mặt từ trước đến nay lạnh lẽo của Tống Hoài thoáng qua cảm xúc kỳ lạ nào đó, sau một lúc lâu, hiếm thấy từ chối: "Gần đây thần bận rất nhiều việc..."

"Ngươi muốn kháng chỉ?"

Tống Hoài ngậm miệng, sau một hồi mới trầm giọng nói: "Thần tuân chỉ."

"Đúng rồi, thêm Ngụy gia vào danh sách cuộc đi săn mùa thu mấy ngày nữa."

Tống Hoài: "Vâng."

Nói tới chuyện này, Chử Yến đặt tấu chương xuống, giống như đã lâu rồi hắn không gặp nàng.

"Gần đây nàng đang làm gì?" Chử Yến hỏi.

Hình như Tống Hoài không tập trung lắm, sửng sốt một lát mới phản ứng được Thái tử đang hỏi về ai, đáp: "Hôm nay Tề gia tổ chức tiệc ngắm hoa, mời Ngụy nhị cô nương."

Chử Yến bâng quơ ồ một tiếng, khoát tay: "Đi thôi."

Hắn không gặp nàng mấy ngày rồi nhỉ?

Không biết gần đây nàng có lợi dụng hắn nữa không.

Thái tử đặt bút xuống, muốn đứng lên, nhưng sau khi nhìn đống tấu chương xếp đầy trên bàn thì lại chậm rãi ngồi xuống.

Một lát sau, hắn bực bội mở một bản tấu chương ra, nhìn thoáng qua, sau đó cả giận nói: "Lễ bộ Thị lang, tiến cử một quan võ cho Cô?!"

"Người đâu, đưa một thái y tới khám đầu óc cho hắn!"

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Có người muốn trộm hương, còn phải phê tấu chương, khổ thân Thái tử.

Tình địch là người đứng thứ nhất mà hắn đích thân chọn, càng đáng thương hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 49

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 49
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...