Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Về Quê Ẩn Cư

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta gật đầu, hỏi ông ấy: "Số bánh còn lại này ông có cần không?" Ông chủ lắc đầu. Thế là ta gói hết bánh lại, mang về cho Dư Thập Cửu. Dù sao khẩu vị hắn cũng chẳng tinh tế gì. Một chút vị đắng, chắc hắn chẳng nhận ra đâu.

32

Ông chủ tiệm sách đưa nốt số tiền còn lại cho ta. Ta vênh váo kéo Dư Thập Cửu đi chợ. "Thập Cửu, muốn ăn gì cứ chọn, hôm nay ta bao!"

Dư Thập Cửu lặng lẽ bật cười, thành thạo chọn lấy vài hàng quán quen thuộc. Nhưng khu chợ hôm nay lại có chút khác biệt. Mọi người đều rao hàng kiểu như này ——

"Món ngon được “Hương Dã Bảo Giám” hết lời khen ngợi đây! Thơm ngon đặc biệt, chỉ có một nhà này!"

"Quán chúng ta là tiệm thịt nướng nhất định phải thử được nhắc đến trong “Hương Dã Bảo Giám”!"

……

Có thương nhân từ nơi khác đến hỏi: "”Hương Dã Bảo Giám” là thứ gì vậy?"

Chủ quán cười khà khà, lấy sách ra: "Ngài là khách phương xa phải không? Cuốn sách này chính là cẩm nang ẩm thực nổi tiếng nhất thị trấn chúng ta hiện nay! Ngài mua một cuốn nhé?"

Ta và Dư Thập Cửu nhìn mà há hốc mồm. Những người bán đồ ăn này, vậy mà còn bán cả sách nữa chứ. Chẳng trách chủ tiệm sách lại trả công cho ta hậu hĩnh thế này! Xem ra cuốn sách này thật sự là món hời.

33

Tuy là trấn tuy nhỏ. Nhưng người qua lại nơi này chẳng ít chút nào.”Hương Dã Bảo Giám” bỗng chốc được các thương nhân buôn chuyến xung quanh làm cho nổi tiếng ——

"Đây là đặc sản địa phương đấy, mang chút về cho người khác xem nào!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ve-que-an-cu/12.html.]

"Chẳng biết “Hương Dã Bảo Giám” này do ai viết, nhưng người thường không thể học theo được. Món ăn trong sách đều là thật không nói, mà câu chuyện cũng viết rất thú vị, khiến người ta vui vẻ!"

……

Vì vậy bây giờ ta cũng có chút tiền rảnh rỗi. Ta kéo Dư Thập Cửu: "Tối nay chúng ta đi nghe hát trên thuyền đó! Tối nay không về nữa!"

Trấn nhỏ về đêm, sự náo nhiệt vậy mà không kém ban ngày chút nào. Mặt sông vốn nên tối đen được điểm xuyết bằng những chiếc thuyền thắp đèn lồng. Có tiếng đàn tì bà và tiếng hát từ trên sông vọng lại. Thật náo nhiệt làm sao.

Chúng ta tìm một chiếc thuyền rồi lên ngồi, người lái thuyền ở mũi thuyền chèo thuyền, chúng ta ngồi trong khoang vừa ăn đồ nhắm. Người lái thuyền nói: "Ca nữ đều luân phiên đi các thuyền, muốn nghe hát thì gọi một tiếng là được."

Ta thấy lạ. Liền gọi một ca nữ lên thuyền.

34

Đèn trong khoang thuyền không quá sáng. Ca nữ ôm cây đàn tì bà, đầu xuân mà y phục nàng lại mỏng manh. Tiếng đàn tì bà có chút ai oán, tiếng hát của nàng cũng vậy. Nghe mãi, không hiểu sao ta đến cả đồ nhắm cũng nuốt không trôi. Khóe mắt ta liếc thấy Dư Thập Cửu, cơ bắp hắn căng cứng, lờ mờ chắn trước mặt ta với tư thế đề phòng.

Đây là vì sao? Ca nữ hát xong một khúc, vái chào ta thật sâu: "Tiểu thư, không ngờ lại gặp được người ở đây. Dù nhà họ Tạ đã sa sút, xem ra tiểu thư vẫn sống rất tốt."

Lời nói này có ý khiêu khích, Dư Thập Cửu đã sớm có tư thế phòng bị, chẳng lẽ vừa rồi đã nhìn ra điều không ổn?

Sau khi nàng nói xong lời này, Dư Thập Cửu càng chắn trước mặt ta, trực tiếp chất vấn nàng: "Ngươi là ai?"

Ta mượn ánh sáng le lói để quan sát nàng. Đường nét càng nhìn càng quen thuộc, có chút giống Khiếu Nhi, thứ nữ nhà nhị thúc ta.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Về Quê Ẩn Cư
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...