Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vĩnh Lạc Công Chúa

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi bình ổn lại tâm trạng, ta mới từ từ quay người nhìn người nọ. Hôm nay người này vẫn một thân hắc y, khóe miệng nở nụ cười. Thấy ta nhìn mình, Phó Cẩm Vân có vẻ hơi sững sờ, rồi khẽ cúi đầu, không nhìn thẳng vào ta.

Ta nói: “Phó đại nhân, ta cũng muốn lên đó.”

Phó Cẩm Vân đáp: “Công chúa cứ gọi thẳng tên hạ thần là được.”

Ta nghe theo lời chàng ta: “Phó Cẩm Thư, ta cũng muốn lên đó.”

Phó Cẩm Vân: “...”

Không khí có chút ngại ngùng, ta cũng kịp nhận ra điều đó nhưng nhất thời không biết nói gì để làm dịu đi sự lúng túng.

Phó Cẩm Vân dường như không nghe thấy, vẫn giữ nguyên vẻ mặt, nói một câu “Đắc tội”, ta liền cảm thấy chân mình lơ lửng, ngay sau đó đã đứng trên cung điện.

Từ đây nhìn xuống, bữa tiệc bên kia đèn đuốc sáng trưng như ban ngày, Phó Cẩm Vân cẩn thận đỡ lấy ta.

Ta hỏi anh: “Đêm nay sao huynh không đi?”

Chàng nhìn về phía đó, mỉm cười: “Đêm nay đến lượt hạ thần trực.”

“Vậy thì đáng tiếc quá.” Ta ngoài mặt tỏ vẻ tiếc nuối nhưng trong lòng lại mừng thầm, may mà không phải chứng kiến Lâm Tố tỏa sáng rực rỡ, nếu không sau này lại có trò hay để xem rồi.

Phó Cẩm Vân không nói gì, bóng cây lay động, ta nhìn thấy hai bóng người lén lút ở đằng xa. Ta vội vàng kéo Phó Cẩm Vân xuống, hai người cùng nằm rạp trên mái ngói lưu ly, Phó Cẩm Vân khó hiểu: “Công chúa?”

Ta đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu “suỵt”, bên đó ánh sáng rõ hơn một chút, ta dễ dàng nhìn thấy một người đang đưa cho người kia thứ gì đó.

Chuông cảnh báo trong đầu ta vang lên, đến rồi, đến rồi!

Giờ phút này, ta nào có tâm tư nào mà thưởng hoa dưới trăng, trong lòng chỉ nung nấu ý nghĩ phải nghiền nát tên Khang Ninh kia ra bã. Ta bèn sai Phó Cẩm Vân tóm ngay hai kẻ kia lại. Quyền lực quả là thứ tốt đẹp. Hai ả kia quỳ rạp dưới đất, run lẩy bẩy như cầy sấy. Phó Cẩm Vân liền sai người lôi chúng đi.

Chếc rồi! Giờ ta mới sực nhớ đến Lâm Tố. Chắc chắn giờ này nàng đã trúng độc. Không biết Phó Cẩm Thư đã tìm được nàng chưa. Ta cũng chẳng biết có nên đưa Phó Cẩm Vân đi cùng hay không. Xét cho cùng, tình thế hiện giờ vẫn còn rối ren, địch ta lẫn lộn. Thêm một người, thêm một phần an toàn, nhưng cũng thêm một phần hiểm nguy.

Ta dặn dò: “Phó Cẩm Vân, chuyện đêm nay ngươi chớ có tiết lộ ra ngoài.”

Phó Cẩm Vân có chút khó xử nói: “Vì trách nhiệm.”

Ta suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy chỉ có thể để Phụ hoàng biết một mình thôi.”

Phó Cẩm Vân suy nghĩ một chút, gật đầu.

Ta và Phó Cẩm Vân tìm khắp các phòng bên ngoài chính điện, cũng không thấy ai, cuối cùng ở một góc khuất, nhìn thấy Lâm Tố gần như mất hết lý trí. Nàng toàn thân ướt đẫm mồ hôi, ánh mắt m.ô.n.g lung, vẻ mặt quyến rũ, trên tay vẫn còn đang chảy máu, lại dùng ánh mắt cảnh giác nhìn chúng ta.

“Phó Cẩm Vân, lát nữa sau khi ta đưa người về cung của ta, ngươi hãy lặng lẽ đi tìm Phó Cẩm Thư tới đây.” Ta dặn dò xong Phó Cẩm Vân, lại nhìn về phía Lâm Tố: “Lâm Tố, ngươi có nghe thấy ta nói không? Ta là Vĩnh Lạc công chúa, ta sẽ đưa ngươi đến nơi an toàn.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vĩnh Lạc Công Chúa
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...