Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vô Sỉ Đạo Tặc

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dong binh đoàn là tập hợp các vũ giả nhận nhiệm vụ đánh thuê, họ tụ họp với nhau, hỗ trợ giúp đõ lẫn nhau cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ của đội đã nhận.

Dong binh đoàn cũng có nhiều loại, lớn thì có hơn trăm người, nghìn người, ít thì là hai ba người.

Dong binh là dựa vào nhiệm vụ mà nhận thù lao, có thể là bảo vệ hàng hóa, bảo vệ người, tìm người tìm thú nuôi hay là liệp sát ma thú, không nữa thì là giao hàng, hay các nhiệm vụ đại loại như thế.

Nói tóm lại là chỉ cần có tiền và chỉ cần ko vi phạm qui tắc của bản thân họ đều làm, hơn nữa đa số các nhiệm vụ đều hợp pháp. Lính đánh thuê cũng rất có qui tắc họ có lòng tự trọng riêng, nên ấn tưọng của họ trong lòng người dân tạp Địch đại lục cũng rất tốt.

Phí Thản nói tiếp:”Từ Vọng Xuân Đô đường xá xa xôi mà dạo này thời thế hỗn loạn bất kỳ lúc nào cũng có thể gặp cường đạo, cho nên Hàn đại hộ mới thuê Dạ Lang dong binh đoàn làm bảo tiêu trên đường đi.”

“Vậy còn hai cái đại gia hỏa kia?” Cổ Diêu chỉ vào hai con gấu mà lòng còn phát run.

Mặc dù vừa mới xuất môn còn ngu dại nhưng mà Cổ Diêu cũng ko có đối với Lôi Mông mà ôm hận hắn hiểu Lôi Mông cùng lắm cũng chỉ là muốn đùa cho vui, với lại về sau, Lôi Mông cũng chiếu cố hắn ko ít, dù sao là một vũ giả, hắn cần gì phải tốt với một tiểu nhân sai vặt trong khách sạn như vậy chứ.

“Á, nó là sủng vật của tuần thú sư Lôi Mông!”

Tuần thú sư?

Trên đại lục có chức ngiệp là chuyên môn bồi dưõng sủng vật để sử dụng, ngưòi ta gọi họ là tuần thú sư.

Cổ Diêu lập tức minh bạch, trách ko được tại sao hai con cự hùng kia nghe lời Lôi Mông như thế.

Nói tới đây, Phí Thản dừng lại dặn:”Thôi như vậy là đủ rồi, đối với chuyện của bọn họ chúng ta đừng quan tâm nhiều có lẽ sẽ hay hơn.”

Cổ Diêu gật đầu theo chân Phí Thản mấy ngày hắn học được ko ít điều, trong đó ít nhiều chuyện là triết lí bảo vệ thân thể tiên quyết.

Đợi mọi người ăn cơm xong, kỵ sĩ đứng dậy, mới nói với lão chủ mập mạp:”Hàn đại hộ, đội ngũ của chúng ta đã đi hơn hai mươi ngày mọi người thân tâm mệt mỏi, giờ trời gần tối, nếu muốn đang đêm vượt Ma Nghệ sơn mạch có lẽ rất nguy hiểm, chi bằng chúng ta ở khách sạn nghỉ ngơi chút ít rồi sáng mai lại tiếp tục lên đường?”

Hàn Đại hộ như muốn nói gì đó lại thôi, gật gật đầu:”Hết thảy đều theo Dương Phong đoàn trưởng an bài vậy.”

Vị kị sỹ Dương Phong kia thở phào một hơi:”Vậy quyết định như vậy đi.”

Nói rồi chuyển hướng sang Phí Thản hỏi:”Lão bàn, khách sạn còn đủ phòng hay ko? Chúng ta muốn hai mưoi bảy gian.”

Phí Thản vừa nghe nhứ thế gương mặt lập tức lộ nét cười đây là việc mua bán lớn à nha, hắn ở qua đêm trong khách sạn, vậy ít nhất cũng kiếm được hai đôi kim tệ đó mà.

Trong lòng đã có tính toán Phí Thản liền nói nhanh:”Tất nhiên là có, phòng của bổn điếm còn thừa rất nhiều, quí vị khách quan cứ yên tâm.”

Cổ Diêu nghe Dương Phong nói nhịn ko nổi nữa phải hỏi:”Các vị phải đi qua Ma Nghệ sơn mạch sao?”

Ma Nghệ Sơn Mạch cách phía tây thành ko xa độ mưòi dặm nằm lọt giữa xích viêm và hàn băng thành.

Núi non do vô số cao phong hiểm cốc tạo thành, dài hơn hai trăm dặm, ma thú nguy hiểm hung mãnh nhiều vô cùng, là một địa phưong vô cùng nguy hiểm. Thường xuyên có mạo hiểm giả vào đó liệp sát ma thú lấy tinh hạch, song chỉ là trong núi cũng có ít lắm, vài bộ phận vì lòng tham tiến sâu vào trong đó, hy vọng có thể tìm đựợc tinh hạch quí giá, nhưng mà phần lớn đều là ko thể trở về, vì 8 9 phần đều trở thành đồ ăn trong bụng ma thú.

Cũng có ko ít dược nông đi hai bên sườn núi mà hái thuốc nhưng chỉ là ban ngày còn về đêm thì có tiếng nghệ ngữ, nghe như có vẻ tíếng gọi mệnh.

Dược nông nào nghe được nghệ ngữ tự dưng mất hết ít thức sẽ đi sâu vào trong núi và đột nhiên mất tích. Cư dân các khu phụ cận đều cho là có ma quỉ dẫn dụ, rồi ko biết từ khi nào thì có cái tên ma Nghệ sơn mạch này.

Vị Kỵ sĩ cũng ko có vì thân phận hạ nhân mà xem nhẹ Cổ Diêu vẫn lấy thần sắc bình thưòng mà hỏi lại:”Tiểu huynh đệ, có vấn đề gì hay sao?”

Mặc dù Phí Thản đã bảo hắn là ít ít xen vào chuyện của ngưòi ta nhưng mà hắn vẫn ko có nghe, vì hắn thấy những người này cũng không phải là người xấu, nhịn hết nổi đành phải nhắc:”Khách nhân, có phải các ngài từ rất xa mới đến, đối với Ma Nghệ sơn mạch ko biết gì phải ko? Nó là chốn hung tà vô cùng! Hơn nữa qua được Ma Nghệ sơn thì cũng ko có thành trì lãnh địa, cứ như là chốn hoang vu ko người, ngàn dặm là hoang mạc trên đất đều là sói lang hổ báo, cũng chưa biết đi bao xa mới ra được đó.”

Dương Phong mỉm cưòi:”Ta biết, cám ơn hảo ý của tiểu huynh đệ nhưng ý chúng ta đã quyết rồi.”

Thật ra hắn cũng đã dự định đi từ ixích viêc thành qua duyên phỉ thành rồi đến sa chi thành của quận a dặm giá tư, dù cho lộ trình có dài gấp đôi nhưng mà an toàn hơn nhiều.

Nhưng Hàn đại hộ ko biết có phải là do còn lí do khác hay sao mà hắn quyết tâm chọn con đường đi qua núi non, ai khuyên cũng ko nghe, dù sao người ta cũng là chủ Dưong Phong chỉ còn biết nhắm mắt đưa chân vậy.

Nghe nói vì trốn tránh quan thầu, chứ cho là vậy đi.

Theo họ nói dù nơi này có nhiều ma thú lợi hai nhưng cũng có những kẻ cực kì hung hiểm.

Dong binh đoàn 4 người là có thể đánh lui ma thú bình thường, có chỉ huy dù sao cũng có điểm có tác dụng, đông người như vậy ít nhất cũng có thể tự bảo vệ.

Cổ Diêu nghe giọng tự tin như vậy cũng ko nhiều lời nữa.

Đêm đó đoàn người ở lại khách sạn, lão bản Phí Diêu mừng ko kể , chỉ khổ thân Cổ Diêu chỉ đi châm trà từng phòng thôi đã là công tác ko nhẹ rồi.

Làm việc cực lực mới quay về phòng, Cổ Diêu chưa từng xem mình thế nào đã lập tức leo lên cái cái giường nhỏ của mình.

Mặc dù nằm trên chiếc giường ấm áp của mình, cơ thể đã đỡ mệt mỏi nhiều nhưng Cổ Diêu vẫn ko nhịn được rên rỉ.

Rên rỉ một hồi hắn nhớ tới có ngày từng rình coi một kỹ nữ phát tiếng rên mê hồn, cảm giác thú vị, tâm huyết lại tăng lên rồi học theo như các nàng mà … rên rỉ <@muốn biết hắn rên thế nào thì vào HLM thì biết ~.~ >

Chính lúc này ngoài cửa truyền đến một thanh âm như là chuông bạc của nữ nhi:” Đại ca ca, ca ca đang làm cái gì vậy?.”

Cổ Diêu hốt hoàng đừng lên chỉ thấy nữ nhi của Hàn Đại Hộ đang mở to đồi mắt đen nhánh, nhìn mình chằm chằm một cách kì quái.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...