Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vô Sỉ Đạo Tặc

Chương 31

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bây giờ thì Cổ Diêu hoang mang vô cùng, hắn đã phải đối mặt với thử thách đầu tiên của một tiểu mao đầu sơ bước giang hồ.

Nhưng mà tình huống của hắn còn tệ hơn, người khác khi xuất đạo ít nhất cũng có chuẩn bị, mà khi rời đi Thập Lý Trấn Cổ Diêu nào có phải là nguyện ý, hắn là bị Diệp Lâm ép buộc, về sau thảm biến phát sinh, cho nên mọi chuyện càng lúc càng cách xa quỹ đạo của cuộc sống ban đầu của hắn.

Tuấn mã phi nước đại nhưng lại không biết có đúng phương hướng không hay là lại đâm đầu vào tử lộ. Tâm trạng của Cổ Diêu rối như tơ vò.

Cố gắng áp chế tâm lý hoang mang về tương lai, Cổ Diêu cố gắng tìm một phương pháp.

Nơi này cách Xích Viêm thành ít nhất cũng là ngàn dặm, hắn căn bản ko thể biết đây là đâu nhưng mà hi vọng sẽ ko như Xích Viêm thành cả ngày đều là hỗn chiến, nếu ko thì ko gặp đại họa cũng chỉ có thể ngộ tao ương.

Ít nhất cũng phải biết nơi này như thế nào thì mới có thể tránh thị phi, đây chính là kinh nghiệm từ những ngày lưu lãng mà hắn tích cóp được.

Lúc này Hàn Đan trong lòng hắn tỉnh lại giương to mắt nhìn xung quanh một cách hoảng sợ, vì tất cả đều chỉ là rất xa lạ.

“Đan đan, ta ở đây.”

Hàn Đan quay đầu lại nhìn thấy Cổ Diêu thì an tâm một chút nhưng mà lại nhớ tới tình cảnh trước khi ngất đi, “oa” lên một tiếng rồi khóc thê thảm :”Mụ mụ ! Mụ mụ!”

Cổ Diêu tìm cách an ủi:” Đan Đan ngoan nào, đừng khóc mà.”

Nhưng mà nổi đau đớn mất đi mẫu thân , một tiểu cô nương chịu nổi sao! Vậy là Đan Đan lại khóc càng lúc càng lớn như ‘lê hoa đái vũ’.

Cổ Diêu đành nói bừa:” Đan Đan thật ra mẫu thân muội chưa có chết mà.”

Hàn Đan quay ại với hai giọt lệ ngân trên khóe mắt hỏi:”Cổ Diêu ca ca, người nói thật chứ?”

“Đíng vậy, nàng chưa chết chỉ là bị thương nên ngất đi mà thôi!” Đã ở thế cưỡi hổ sao mà xuống được ,Cô Diêu chỉ đành tiếp tục nói dối.

“Vậy mụ mụ đâu, còn có ba ba nữa, họ đâu rồi.”

“Là như thế này, cái lão quái vật kia rất là lợi hại, may mà có dong binh đoàn của các a di thúc thúc giúp đỡ, bất quá đánh nhau rất là dữ dội, chúng ta thất lạc họ rồi, nhưng muội yên tâm, các a di thúc thúc trong dong binh đoàn rất lợi hại, phụ mẫu của muội sẽ ko sao đâu.”

Lời nói dối của Cổ Diêu thật ra ko hề hoàn mĩ, nhưng mà Đan Đan lại là một tiểu cô nương đan thuần nên lập tức tin hắn:”Huynh ko có gạt muội phải ko Cổ Diêu ca ca.”

CỔ Diêu giơ tay:”Ta thề tuyệt đồi ko có lừa gạt đan đan.”

Hàn Đan gạt nước mắt mỉm cười nhưng mà nàng nhanh chóng buồn rầu:”Vậy làm sao họ tìm muội được?”

“Ây, cái này ….” Cổ Diêu nói dối chỉ là muốn cho Hàn Đan chút hi vọng nhưng ko thể nói quá, nếu ko để lộ thì càng nguy :”Quả thật có chút phiền toài, vì né tránh tên quái nhân kia có thể phụ mẫu muội có thể ko đi lộ trình ban đầu hay nói cách khác là ko đi Sa Chi thành.”

Hàn Đan vừa nghe lại càng nôn nóng:”Vậy sao bây giờ?”

Cổ Diêu nói:”Chúng ta cứ từ từ tìm họ, ta tin tưởng một ngày nào đó có thể tìm bọn họ, muội cứ yên tâm, dù sao Cổ Diêu cũng sẽ bên cạnh muội.”

Nhìn Hàn Đan bất lực gật đầu trong lòng Cổ Diêu có chút bất đắc dĩ chỉ đành đợi sao này nàng hiểu chuyện, nàng sẽ biết bố mẹ nàng đã tao ngộ bất hạnh.

Bất quá lời nói dối thiện ý có thể mang cho tiểu cô nương đáng thương này chút hi vọng, dù cho nó ko hề tồn tại.

Tuấn mã đi thêm mấy giờ tới giữa trưa, họ vào một cái trấn nhỏ.

Thôn trấn coi như ko tệ, ít nhất tốt hơn Thập Lý Trấn, có nhiều người luân phiên đi tới, tiếng hết của người bán rong thi nhau vang lên.

Con ngựa này có linh tính tới nơi chật chội tự mình giảm tốc tránh đụng phải người khác.

Một trung niên nam tử đi đến, trên người hắn có một tiểu hồ tử, mặt trường bào rộng thùng thình, cổ tay áo và váy có vẻ tinh xảo, chân mang đôi giày bằng vải sợi, tiện lợi cho việc đi lại, hắn là mẫu hình đại biểu cho nghề thi nhân rong ruổi của đại lục.

Thi nhân này chính là loại tồn tại đặc biệt, cảnh đẹp trên đại lục và phong cảnh nhân tình đối vợi họ còn quan trọng hơn tiền tài địa vị mĩ nữ. Họ lưu lãng hết thành thị này tới vùng quê khác, nói là lưu lãng nhưng với những thi nhân thì là du hành có thể dưới bầu trời đầy sao của làng quê hay dưới ánh tà dương ngả về tây, đôi khi ngồi dưới thành tường gảy đàn ngâm xướng, với họ , đó là một loại hưởng thụ của cuộc đời.

Loại cuộc sống nếm trải gió sương này lại luôn là sự lãng mạn mà người thi nhân tôn sùng, luôn được rót sắc thái lãng mạn vào, họ là phái lạc quan có lẽ là nhóm người luôn tươi cười luôn tiêu diêu tự tại, trái tim ko muộn phiền lúc nào cũng như ngày tết duy nhất trên Tạp Địch đại lục.

Một số ít thi nhân có lực lượng nhất định, còn tuyệt đại đa số là thư sinh trói gà ko chặt , họ cũng ko có nghề gì cố định, chỉ là dựa vào chuyện thi ca , kể chuyện lịch lãm …thu tự nguyện phí để làm tiền mạo hiểm và sinh sống.

Bởi vì thi nhân ko có tranh đấu và cá tinh vui vẻ nên họ được tất cả tang lớp hoang nghênh trừ lúc du ca họ còn hay được quí tộc mời vào phủ tham gia yến hội tất nhiên lúc ấy thu nhập cũng cao hơn.

Cổ Diêu khi còn lưu lãng thì rất hay nghe thi nhân kể chuyện xưa, những người này trong ấn tượng của hắn là rất nhiệt tình, và cũng chỉ có những người như thế mới có thể trở thành ngâm du thi nhân chân chính,

Nếu như muốn hỏi chỗ đi, thì thi nhân chính là người thích hợp hỏi nhất.

Cổ Diêu nhảy xuống ngựa, đi tới ngâm du thi nhân nói:”Xin chào đại thúc.”

Thi nhân tươi cười hỏi:”Ca ngợi sáng thế thần , tiểu bằng hữu ngươi có chuyện gì sao?”

“Ca ngợi sáng thế thần” Luôn là câu đầu môi của ngâm du thi nhân, bởi vì họ cám ơn thần đã tạo ra đại lục sinh đẹp này, khiến nhân sinh càng có ý nghĩa.

Là thế này:”Ta muốn hỏi thăm một chút địa phương này là chỗ nào.”

Ko vì Cổ Diêu làm phiền mà bị mất kiên nhẫn, trái lại ngâm du thi nhân lại càng cao hứng:”Ta rất vui giúp ngươi, cái trấn nhỏ này kêu là Thác Việt, thuộc Mãi Nhĩ Tư <@Miles> thành, nơi này tuy xa xôi nhưng cư dân rất hiếu khách, vì mạn sườn có Ốc Đốn sâm lâm nên thợ săn thường xuyên vào rừng tìm dã vị, tửu quán khách sạn có món thịt nướng rất khá, ấn tượng nhất còn có món gọi là Thược khung tá liêu, mùi vị thanh khiết thơm ngát, mùi thịt nướng thơm vô cùng, ăn rồi khó quên, nếu muốn du ngoạn ở phía bắc có hồ Ireland cũng là lựa chọn ko tồi, đa số tình lữ hò hẹn vào ban đêm chốn đó, nhất là đêm trăng tròn, có nhiều long ngư nhảy múa, lân giáp trên người được nguyệt quang chiếu lên cứ lấp lành như là thủy tinh …”

Dựa vào khẩu khí của thi nhân, trấn nhỏ này cũng có thể cho hắn nói mấy giờ liền, Cổ Diêu cắt lời:” Đại thúc giải bày của ngài hay vô cùng nhưng ta ko có thời gian.”

Ngâm du thi nhân thất vọng :”Là vậy sao?Thật là đáng tiếc!.”

Cổ Diêu dừng lại, như nhớ cái gì hỏi:”Úc, đại thúc ta muốn nhờ ngài thêm một vấn đề, từ Ốc Đốn sâm lân tới Thiên Chúc thành có phải đi qua Mại Duy Tư ko?”

Trước nghe nói Diệp Lâm đi thiên chúc thành vốn Cổ Diêu còn có kiên kỵ Tiểu Ma Nữ kia, nhưng mà mạng của hắn trong tay nàng, nếu ko có giải dựoc nửa năm sau phải nói là chết thê thảm.

Thật ra việc nàng ở Thên Chúc thành cũng chỉ là phỏng đoán ko biết thực hư, nhưng có thể khẳng định nàng muốn sa chi thành hay địa phương phụ cận nếu ko cũng ko cần theo dạ lang dong binh đoàn mà rời Thập Lý Trấn.

Theo như tốc độ chạy trối chết của Hàn Đại hộ Diệp lâm hẳn là tuột về sau rất xa, ko có gì ngoài ý muốn chắc là còn ở Ốc Đốn sâm lâm, nếu muốn thấy nàng thì chờ ở đây là tốt nhất, hơn nữa mình cũng ko có chỗ đi, cứ lấy nàng là mục tiêu vậy.

“Thiên Chúc Thành” thi nhân nghe xong hăng hái ” Đó là một địa phương của bộ thiên tây, khoảng cách xa xôi phi thường, đi đường cũng phải trải qua mấy chục lãnh địa cách mại Nhĩ Tư gần Mã Bố Thành có nhiều cô nương đa tình mà lớn mật, có thể nói là chốn thiên đường của nam tử, nơi nào cũng có lưu truyền rất nhiều tình ca, ta có nên đạn cho ngươi vài khúc …”

Thấy thi nhận hưng phấn lấy cầm sắt trên lưng Cổ Diêu đành ngăn trở hắn thêm lần nữa:” Đại thúc có thể cho ta đáp án đơn giản , ta có chuyện quan trọng ko thể ở lâu.”

“Được rồi” Vị thi nhân có vẻ ko vừa ý thu hồi cây đàn về nói:”Phải qua Mại Nhĩ Tư, nếu ko đường sẽ xa vô cùng, ngươi thật muốn đi Thiên Chúc Thành sao? Vậy đừng bỏ qua Ma Điều mạch, ngươi chắc biết rõ, đó là quê hương của Ma đạo sư tôn kính Cách Lôi Địa, ở đó có thể mua khôi giáp vũ khí phẩm chất thượng giai và cả rượu ngon …”

Sự nhiệt tình của vị thi nhân này phải nói là cực kì dong dài rồi, Cổ Diêu đành cáo tứ ko ngừng mà bỏ chạy.

Sau khi từ rừng rậm đi ra,Cổ Diêu nghĩ Diệp Lâm cũng có thể trong trấn, nên hắn quyết định ở lại thử vận may chở nàng ba ngày nếu ko gặp thì hắn quyết định sẽ bỏ đi.

Trở lại xe ngựa, Hàn Đan nhăn mặt nói:”Cổ Diêu ca ca, muội đói bụng.”

Cổ Diêu nhớ ra từ tối qua tới giờ chưa hề ăn bất cứ cái gì suốt mười mấy giờ chỉ lo chạy trối chết quên cả ăn uống đói khát.

Cổ Diêu gật đầu nói:” Ừ, Chúng ta tìm chỗ ăn cơm đi.”

Hàn Đan nói:”Cổ Diêu ca ca muội ko có tiền, nghe ba ba nói khi ra ngoài ăn thứ gì đều phải trả tiền!”

Cổ Diêu cười nói:”Ko sao, Cổ Diêu ca ca có.”

Trừ số tiền Diệp lâm trao cho còn có số tiền Phí Thản thưởng khi rời Thập Lý Trấn, hẳn là đủ sống một thời gian.

Bất quá khi hắn mò tới túi thủy tinh tệ mà Diệp Lâm trao cho thì nét tươi cười đanh lại, túi tiền lại không thấy..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vô Sỉ Đạo Tặc
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...