Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vô Sỉ Đạo Tặc

Chương 121

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thanh niên này chính là Cổ Diêu, đương nhiên hắn đến đây không phải là để tìm thú vui mà là do nhiệm vụ.

Đối tượng của nhiệm vụ là Vi Ân, có danh hiệu là Phi Thiên Thử, Cổ Diêu muốn chôm chính là phong thần châu trên người hắn, là một bảo vật có thể hỗ trợ cho người tu luyện phong đấu khí không ít.

Căn cứ theo tư liệu mà công hội cung cấp thì Vi Ân cũng là một cao thủ am hiểu phong đấu khí, cảm ứng vô cùng nhanh nhạy, nhưng lại vô cùng sợ chết, điểm này chứng tỏ rằng hắn luôn luôn cẩn thận, trộm lấy phong thần châu trên người hắn cũng không phải là chuyện dễ.

Nhưng Cổ Diêu không thèm để ý, hắn đã trải qua rất nhiều nhiệm vụ khó khăn, hầu như mỗi nhiệm vụ đều rất khó giải quyết, nhưng tất cả những nhiệm vụ đó đều thành công, nên có thêm kinh nghiệm và tự tin.

Đương nhiên tự tin phần lớn chính là dựa vào thực lực.

Trong thời gian ba năm qua, tiêu dao vô ảnh của hắn đã đột phá Lục Tục "Tật, biến, ngưng, bạo, tục, ảnh", tiến vào tầng thứ bảy “Luyện”.

Thông qua việc thực lực tăng lên, khiến cho lực lượng trở nên vô thanh vô tức, không chỉ nhanh đến cực điểm mà mắt thường khó có thể nhìn thấy, mà khi sử dụng đấu khi cũng không có sinh ra sự dao động của lực lượng, như thế thì cho dù là cao thủ cũng không cảm giác được.

Tiến nhập “Luyện”, cũng chính là cho thấy môn nhân của Tiêu Dao Môn đã tiến vào cảnh giới siêu cấp đạo tặc, hơn nữa hắn còn học được Phục Chế từ Philip, đạo kỹ cao cấp Thâu Thiên Hoán Nhật, nên Cổ Diêu chưa bao giờ thất thủ.

Khống chế thời cơ xuống tay cũng là nhân tốt ảnh hưởng đến xác xuất thành công của việc đạo thiết, và đó chính là lý do Cổ Diêu đi đến Tử Vận Các này.

Phi Thiên Thử - Vi Ân đam mê rượu chè gái gú, Tử Vận Các là nơi hắn thường ghé thăm, Cổ Diêu đã thăm dò qua lúc này chính là thời gian hắn ở Tử Vận Các, cùng ở chung với hắn hiện tại chính là người Cổ Diêu chỉ đích danh Ny Khả.

Vi Ân rất cẩn thận, nhưng lão bản của Tử Vận Các có hậu thuẫn rất vững chắc, rất ít người dám đến nơi này để nháo sự, bởi vì tâm lý của loài người bị ảnh hưởng bởi cảm tính, nên ở nơi này sự phòng bị của Vi Ân cũng sẽ giảm xuống, mặc kệ là giảm xuống nhiều ít bao nhiêu nhưng đối với nhiệm vụ thì chỉ có lợi chứ không có hại.

Hơn nữa Vi Ân cũng đam mê tửu sắc, khi có rượu vào sẽ khiến cho thần kinh chậm chạp hơn, hơn nữa loài người sau khi ‘hành sự’ thì bất luận là tinh thần hay là thân thể đều sẽ có chút cảm giác ‘đuối’ trong thời gian ngắn.

Vi Ân thường rời khỏi tử vận các sau khi ‘hành sự’ xong, đây cũng là một thói quen của hắn, Cổ Diêu đã điều tra rất rõ ràng, cho nên khi Phi Thiên Thử sau khi đạt đến đỉnh cao của sự khoái lạc thì vẫn chưa tỉnh rượu, thân thể lại có cảm giác ‘đuối’, lúc đó chính là thời điểm rat ay tốt nhất, trong khi chờ đợi con mồi xuất hiện Cổ Diêu đành đợi ở trong phòng khách quý.

Từ sau khi rời khỏi Thập Lý Trấn hắn chưa từng vào thanh lâu, nhớ tới trước kia cả ngày đều kiếm cơ hội để lén chạy vào Thiên Hương Lâu nhìn trộm, hắn đột nhiên có cảm giác ấm áp.

Là trung tâm, đươc vô số mỹ nữ vây quanh bênh cạnh nên cũng không có cảm giác buồn chán. Các nghệ linh cảm giác được vị công tử gia này ngoại trừ phong lưu ra thì ngôn từ cũng rất là khôi hài, thường xuyên nói đùa khiến các nàng cười đến run rẩy cả người.

Bồi tiếp một khách nhân như thế thì đúng là một việc sung sướng nhất trong đời, nếu như sau này có thể được hắn ưu ái thì càng tuyệt vời hơn.

Chỉ tiếc là thời gian vui vẻ luôn trôi qua rất nhanh, hai giờ nhanh chóng trôi qua, quy công lúc trước được Cổ Diêu thưởng cũng liền nhanh chóng đến báo cho Cổ Diêu biết về tin tức của Ny Khả ở sương phòng bên cạnh.

Đến lúc làm chính sự rồi, Cổ Diêu đứng dậy trong ánh mắt lưu luyến không rời của chúng nữ:”Hắc, các mỹ nữ, lần sau ta sẽ trở lại tìm các người!”

“Lương thiếu gia, nhất định phải nhớ kỹ chúng ta đó!”

“Lương thiếu gia, chúc ngài có một đêm vui vẻ!”

Kha Lạp vẫn chưa từ bỏ ý định, liền nói:”Lương thiếu gia, hay là một đấu hai đi? Để cho ta cùng Ny Khả bồi tiếp ngài, kỹ năng ‘Thổi Tiêu’ <@:0 (20):> của ta nổi danh nhất ở Tử Vận Các này.”

Nàng nói rất là mập mờ, nên không biết thổi tiêu dùng nhạc khí làm bằng gì.

“Lần sau đi, lần sau!” Cổ Diêu cười ha ha, trực tiếp đi ra khỏi phòng chờ của khách quý.

Lúc này một tiểu lão đầu vừa từ trên lầu đi xuống, người thì gầy teo, có một đôi mắt nhỏ màu lục, má thì hóp lại mặt dài ra, còn có hai hàng râu mép nhìn qua quả thực giống như là một lão thử.

Tiểu lão đầu này chính là con mồi của Cổ Diêu hôm nay, Phi Thiên Thử Vi Ân.

Quả nhiên đúng như tư liệu, Vi Ân đúng là một người cẩn thận, từ trên lầu đi xuống hắn luôn chú ý quan sát nhất cử nhất động xung quanh.

Nhưng cho dù hắn có tập trung chú ý thế nào đi nữa thì linh giác của hắn cũng đã giảm xuống rồi.

Cổ Diêu đi theo phía sau một lúc, sau khi đi ngang qua người của lão thì đồ vật đã rơi vào tay.

Chôm lấy phong thần châu được mang trên người đúng là có nhiều khó khăn, trong khi Thâu Thiên Hoán Nhật, thì phải trong nháy mắt mô phỏng ra một viên Phong Linh Châu phát ra khí tức tương đương nhưng chỉ là đồ dỏm, nếu không sẽ lập tức bị phát hiện, nhưng kỹ xảo này không đủ để làm khó Cổ Diêu.

Đạo tặc có thể chuẩn bị cho việc trộm cắp vài ngày, một tháng thậm chí là vài tháng, nhưng khi xuống tay thì chỉ trong nháy mắt.

Khi Cổ Diêu mang theo phong thần châu rời đi thì tâm tình cũng tốt đẹp hơn, nhiệm vụ phong thần châu này vốn là nhiệm vụ cuối cùng, mục tiêu mà hắn hướng đến đã tiến gần thêm một chút.

Không có ở lại tử vận các lâu, đạo tặc sau khi hành động xong sẽ rời khỏi hiện trường trước tiên, hơn nữa lúc này Cổ Diêu cũng không có nhã hứng kia.

Vì không muốn trì hoãn thời gian cho nên Cổ Diêu đi suốt đêm để trở về Địa Hạ Thành.

“Hôm nay ta thật là cao hứng, còn ngươi Ba Ba!”

Ở trong không gian sủng vật hơn một tháng, nhưng Ba Ba so với lúc mới sinh ra cũng không có khác nhau nhiều lắm, hai mắt của nó mở to phùng lên tựa như là cũng cảm thấy vui cho chủ nhân:”Ba! Ba!”

“Dựa theo tiến độ này thì chỉ cần hai nhiệm vụ nữa thôi là đã trở thành đạo tặc Cấp B rồi, Ba Ba ngươi cũng phải cố gắng lên!”

“Ba! Ba!”

Có Ba Ba, con đường đạo tặc của Cổ Diêu không còn tịch mịch nữa, vô luận là đêm dài, mưa giông, cuồng phong, núi rừng hoang vắng, sâm lâm chiểu trạch, bất cứ là ở nơi nào, đều có một tiểu sủng vật trung thành làm bạn với hắn.

Một người một thú đi suốt cho đến canh ba, lúc này đã vào trong một khu rừng rậm.

Cổ Diêu có một cái la bàn, cái la bàn chỉ phương hướng đến địa hạ thành, vì tiết kiệm thời gian Cổ Diêu sẽ không đi đường lớn như những người khác, để rút ngắn hành trình hắn thường lựa chọn lối đi ngắn hơn nhưng lại hoang dã, chỉ cần không lệch khỏi quỷ đạo của la bàn là được.

Ma thú có thể làm cho đa số người sợ hãi nhưng đối với hắn thì không có gì là đáng sợ cả.

Sau khi tiến vào rừng, Ba Ba cũng có chút ủ rũ, gục đầu xuống ngủ gật, xem ra nó ở trong không gian sủng vật rất là khắc khổ nên mới mệt mỏi như thế.

Cổ Diêu thấy thế thì thu nó vào tiêu dao giới, triển khai thân pháp như quỷ mị, mặc cho bụi gai hay cây cối chạm vào, chạy cũng là một phương pháp tu luyện, khinh công, thân pháp và quỷ bộ đềucó thể nâng cao.

Sau hơn nửa canh giờ di chuyển với tốc độ cao, Cổ Diêu đột nhiên loáng thoáng nghe được tiếng đánh nhau.

Ở cách đó không xa. Có người đang chiến đấu!

Không phải là bằng hữu luận bàn với nhau bởi vì sát khí rất là trầm trọng.

Nếu như những người khác gặp phải cừu sát giang hồ nhất định sẽ tránh xa để không bị liên lụy, rước họa vào thân, nhưng Cổ Diêu thì hoàn toàn khác bởi vì hắn chính là đạo tặc.

Ân oán giang hồ, cừu sát lẫn nhau đều có một bí mật đằng sau, đối với đạo tặc mà nói thì nó cũng đáng giá để mà đạo.

Song phương chiến đấu cũng không có che dấu thực lực, Cổ Diêu liền có thể dễ dàng nhận ra được cả hai bên đều là cao thủ.

Bí mật của cao thủ càng có giá trị !

Nói không chừng bí mật này đủ cho mình đổi lấy mấy trăm điểm. Vì thế Cổ Diêu không ngần ngại mà tiến về phía có tiếng đánh nhau.

Tiếng đánh nhau càng lúc càng gần, Cổ Diêu càng giảm tốc độ xuống, đồng thời dùng tiêu dao vô ảnh tâm pháp để thu liễm khí tức.

Nếu như người khác thu liễm khí tức như hắn thì không thể nào sử dụng khinh công được, nhưng sau khi đạt đến tầng thứ bảy “Luyện”, Cổ Diêu có thể dễ dàng duy trì tốc độ nhanh.

Mà lúc này hắn đã có thể nắm bắt được tính chất của song phương, khiến cho hắn kinh ngạc chính là khí tức của một bên làm cho hắn có cảm giác quen thuộc, cũng vô cùng thân thiết và cũng khiến cho hắn rất mong chờ.

Không lâu sau hắn đi đến hiện tường ẩn sau một đại thụ.

Nhìn thấy một bên, Cổ Diêu thất kinh.

Hai vị tế ti, hơn mười kỵ sĩ, bất kể là pháp bào của tế ti hay là khôi giáp của kỵ sĩ đều có chung một dấu hiệu: một đôi bàn tay đang cầm quang cầu màu trắng.

Dấu hiệu này trên đại lục không ai là xa lạ, ngay cả tiểu hài tử ba tuổi cũng không ngoại lệ, bởi vì nó là dấu hiệu của tông giáo tài phán sở! Dấu hiệu của thánh điện!

Đôi bàn tay cầm quang cầu biểu thị bọn họ đối với quang minh thần tận tụy tín ngưỡng và phụng dưỡng.

Không có ai nguyện ý gặp tông giáo tài phán sở và thánh điện, cho dù là đạo tặc cũng không ngoại lệ, đối với sự tình này trước tiên nén tránh xa ra, không nên cố gắng tìm kiếm cái bí mật chó má gì, toàn bộ bỏ mịa nó đi, cái mạng nhỏ mới là quang trọng nhất.

Nhưng Cổ Diêu cũng không có dời đi, bởi vì một bên chính là người mà hắn biết – La Thi Mị!

---------------------------------------------

Nói ra có chút mất thể diện, tối hôm qua nhận được điện thoại của một người bạn thân, là sinh nhật của hắn, gọi đạo tặc đi ra ngoài để ăn mừng. Vốn định uống vài ly rồi trở về tiếp tục viết, nhưng trong đại sảnh thì thấy người bạn gọi ra một ‘em’ mà đạo tặc không biết, ‘em’ đó sau khi biết đạo tặc là một người viết truyện thì sinh ra hứng thú, còn đưa ra lời khiêu chiến.

Mọi người chắc cũng biết là trong tình huống này thì là nam nhân thì không thể từ chối được, huống hồ đạo tặc đối với tửu lượng của mình rất có tự tin, nhưng kết quả lại bị nàng hạ gục, nửa đêm khi về đến nhà liền ngã lên giường ngủ suốt một ngày, nên không thể nào lên mạng được đành phải xin lỗi huynh đệ.

Đối với đạo tặc mà nói thì hôm qua đúng là đại sỉ nhục, ta thề sớm muộn gì cũng hạ được nàng, nếu không thì sẽ đem bút danh đổi thành Thuần Khiết Đạo Tặc.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 121
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...