Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

VỢ YÊU, ĐỪNG TRỐN NỮA!

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh ngoan ngoãn gật đầu.

"Được, tất cả theo ý em."

7

Sau khi ăn xong, Hạ Bắc Châu bảo trợ lý sắp xếp tài xế đưa tôi về.

Trên đường, tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và trợ lý, mới biết khung giờ tôi hẹn anh ăn hôm nay vốn trùng với một hội nghị quốc tế khá quan trọng.

Tôi lập tức cảm thấy rất áy náy.

"Em làm anh lỡ mất cuộc họp à? Xin lỗi, em không biết..."

Hạ Bắc Châu khoát tay trấn an tôi.

"Không có gì đâu."

"Họp khi nào chả được."

Dù giọng nói và hành động của anh đều đang cố nói với tôi rằng không sao cả.

Nhưng trong lòng tôi vẫn cảm thấy rất áy náy.

Thấy tôi có vẻ buồn buồn, Hạ Bắc Châu đột nhiên cúi người, đưa mặt lại gần tôi, chớp mắt một cái.

"Huống hồ, họp hành sao quan trọng bằng lấy vợ?"

"Dù gì em hẹn anh, đâu phải chuyện có thể gặp mỗi ngày."

Mặt anh ở rất gần tôi.

Gần đến mức tôi có thể nhìn rõ từng hàng mi dài và dày đang khẽ rung động.

Mà trong đôi mắt đẹp mê người kia, phản chiếu trọn vẹn hình bóng tôi.

Khoảnh khắc đó, tôi thậm chí còn nghe được nhịp tim mình đập càng lúc càng nhanh.

"Hạ Bắc Châu..."

Có lẽ vì thấy gương mặt tôi lộ vẻ bối rối.

Tai anh cũng hơi đỏ lên.

Anh chậm rãi kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

"Khụ..."

"Anh đi làm tiếp đây."

Lời tạm biệt có phần vội vã.

Mà lúc anh quay người bước đi, bước chân dài có vẻ cũng hơi... loạng choạng.

Tôi nhìn theo bóng lưng anh, từ từ kéo cửa xe lên.

Trong lòng lại dâng lên một cảm giác khó tả.

Hình như... tôi thật sự rất thích được ở bên Hạ Bắc Châu.

Tối đến.

Có lẽ khi ấy Hạ Bắc Châu vừa xong việc, anh nhắn tin cho tôi.

Là một tấm ảnh trăng tròn treo lơ lửng giữa bầu trời, nhìn là biết vừa mới chụp.

Tôi nhanh chóng đáp lại: 【Đẹp quá.】

Anh trả lời còn nhanh hơn.

【Ừ, nhìn thấy nó liền nghĩ đến em.】

Nghĩ đến tôi?

Tự dưng mặt tôi lại nóng lên.

【Anh lúc nào cũng giỏi tán tỉnh như vậy sao?】

Anh lại làm ra vẻ người vô tội.

【Nghĩ gì nói nấy thôi.】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vo-yeu-dung-tron-nua/4.html.]

【Như vậy tính là tán tỉnh sao?】

Cái người này...

Sao cứ có thể nói mấy câu khiến người ta đỏ mặt tim đập mà mặt vẫn tỉnh bơ thế nhỉ?

Tôi còn đang nghĩ nên trả lời sao thì...

Một tin nhắn mới từ anh lại hiện lên.

【Ngày mai em có rảnh ăn cùng anh một bữa không?】

Tôi gần như không cần nghĩ.

【Có chứ.】

8

Hạ Bắc Châu hoàn toàn không ngại việc chủ động mời tôi.

Thế nên mấy ngày tiếp theo.

Tôi đều ăn cùng anh.

Thỉnh thoảng sau bữa ăn, nếu anh có thời gian rảnh, còn đưa tôi đi dạo phố.

Anh đi bên cạnh tôi, tỉ lệ người ngoái đầu nhìn tôi cũng tăng lên không ít.

Dạo phố xong đưa tôi về nhà, anh luôn như có phép, lấy ra một món quà từ trong xe.

Có khi là chiếc túi xách giới hạn khó mua, có khi là trang sức đấu giá đắt đỏ.

Ban đầu tôi hoàn toàn không dám nhận.

Nhưng anh lại rất nghiêm túc.

"Cô Thời, nếu hiện tại chúng ta đang trong giai đoạn tìm hiểu, vậy thì tôi đang theo đuổi cô."

"Việc tặng quà hay những điều khác đều là chi phí tôi nên bỏ ra cho cô."

"Mà những điều này hoàn toàn nằm trong khả năng cá nhân của tôi."

"Nếu cô không nhận, tôi sẽ nghĩ là cô đang từ chối tiến xa hơn với tôi."

Nói rồi, anh còn cụp mắt xuống.

"Hay là... cô thật sự có ý đó?"

Khuôn mặt buồn bã của anh khiến tôi hoàn toàn không thể mở miệng phản bác.

Đành phải xách một đống túi to túi nhỏ về.

Ngày nào cũng có cảm giác bị tiền đập choáng váng.

Nhưng cứ nhận mãi sự tốt đẹp từ anh như vậy, tôi cũng thấy áy náy.

Vì thế, trước giờ ăn hôm đó, tôi đến trung tâm thương mại từ sớm, định chọn một món quà cho Hạ Bắc Châu.

Kết quả là đi lòng vòng mãi.

Mà vẫn không tìm ra được món gì anh có thể thiếu.

Cuối cùng đành chọn một thương hiệu mà anh hay mặc, lấy một chiếc cà vạt mà tôi thấy dễ phối đồ.

Lúc đang thanh toán và gói quà, phía sau đột nhiên vang lên một tiếng cười khẽ.

"Thời Du, cuối cùng cũng hết làm loạn rồi sao?"

Động tác của tôi cứng lại ngay lập tức.

Vì tôi nhận ra giọng nói đó.

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Là Lục Đình An.

Tôi quay đầu.

Lục Đình An và mấy người anh em của anh không biết đã đến cửa hàng từ lúc nào, giờ đang thảnh thơi ngẩng cằm nhìn tôi.

Tôi không buồn liếc thêm lần thứ hai, quay lại chờ nhân viên gói quà.

Nhưng mấy người kia cứ phải chen đến.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
VỢ YÊU, ĐỪNG TRỐN NỮA!
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...