Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

VỢ YÊU, ĐỪNG TRỐN NỮA!

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Còn nếu tôi không nhờ người gửi cho cô ấy cái video tên Lục điên kia phát rồ, thì cô ấy đã chẳng đi xem mắt với tôi…”

“Có lẽ cô ấy chỉ đang dùng tôi để chuyển hướng cảm xúc thôi, nếu tôi không giữ cô ấy lại bằng cách cưới, biết đâu một ngày nào đó cô ấy lại đột nhiên biến mất, giống như hôm qua cô ấy gặp lại hắn ta…”

“Anh bạn à, bảy năm rồi, tôi nhất định phải nắm lấy cơ hội này!”

Tôi sững sờ.

Thì ra đoạn video ẩn danh đó là do Hạ Bắc Châu sắp đặt?

Người kia im lặng hồi lâu.

“Vậy nên anh mới uống đến mức say mèm giữa đêm, gọi năm chục cuộc cũng không dậy nổi à?”

“Anh có biết một mình anh đã uống gần hết cả tủ rượu không? Chỉ vì người ta chưa nghĩ xong?”

Hạ Bắc Châu không nói gì, chỉ nức nở.

Người kia vừa bất lực vừa không nhịn được mà bật cười.

“Anh bạn à, bộ dạng này của anh, tôi thật sự là lần đầu thấy đấy.”

“Rõ ràng anh chỉ cần là chính mình thôi, chẳng có cô gái nào không yêu anh cả, chỉ là vấn đề thời gian, hiểu chưa?”

Hạ Bắc Châu ấm ức.

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

“Vậy tại sao Tiểu Du lại không yêu tôi?”

Người bạn kia nghiến răng.

“Đã bảo là vấn đề thời gian rồi mà! Đồ ngốc!”

Tôi nghe lén ở góc tường nãy giờ, cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười.

Kết quả, tiếng cười của tôi khiến họ phát hiện ra.

“Ai ngoài đó vậy?”

Một người đàn ông cao ráo, đẹp trai bước ra.

Hình như cũng là thiếu gia của một gia tộc lớn.

Tôi nhìn khuôn mặt ấy, âm thầm cảm thán.

Đúng là trai đẹp chỉ chơi với trai đẹp, thiếu gia cũng chỉ giao du với thiếu gia.

Còn chưa kịp nói gì, cậu thiếu gia ấy đã nhận ra tôi ngay lập tức.

"Ơ kìa, chẳng phải cô là Thời Du sao?"

"Cô đến tìm Hạ Bắc Châu à?"

Anh ta nói rất nhanh, tôi hơi chậm phản ứng nên chỉ gật đầu.

"À, đúng rồi."

Anh ta như nắm được cọng rơm cứu mạng.

"Mau mau mau, mời vào, mời vào!"

"Cô không biết sáng nay anh ấy hành tôi c.h.ế.t khiếp luôn đó..."

Cậu thiếu gia vội vàng kéo tôi vào nhà.

Vừa bước vào cửa, đập vào mắt là cảnh tượng hỗn độn khắp sàn.

Đủ loại chai lọ nằm lăn lóc, Hạ Bắc Châu ngồi co lại ở một góc, tóc tai bù xù, đôi mắt ươn ướt, áo sơ mi ướt ẩm bị bung vài cúc, lỏng lẻo vắt trên người, để lộ nửa bờ vai và cơ n.g.ự.c rắn chắc.

Tôi nhìn đến ngây người.

Cậu thiếu gia liếc nhìn Hạ Bắc Châu, lại liếc sang tôi, đảo tròng mắt một cái.

"Ây da, hai người nói chuyện riêng đi nhé, tôi đi ăn sáng trước, đói c.h.ế.t tôi rồi..."

Nói xong, mặc kệ tôi có nói gì không, anh ta đã quay đầu bỏ chạy.

Chỉ còn lại tôi đứng ngơ ngác, và Hạ Bắc Châu vẫn đang mơ màng, hai người trơ trọi giữa phòng khách rộng lớn nhìn nhau không nói gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vo-yeu-dung-tron-nua/8.html.]

Một lúc sau, tôi thử lên tiếng.

"Anh... anh vẫn ổn chứ?"

Ánh mắt mơ màng của Hạ Bắc Châu lập tức sáng lên một nửa.

Anh ấy không thể tin nổi mà chớp mắt mấy cái.

"Tiểu Du?"

"Thật sự là Tiểu Du sao?"

Nhìn bộ dạng hiện tại của anh ấy thật sự quá đáng yêu, tôi dứt khoát đi đến bên cạnh anh và ngồi xuống.

"Là em, em đến tìm anh, Hạ Bắc Châu."

Hạ Bắc Châu ngẩng đầu, nhìn tôi từ đầu đến chân.

Xác nhận đúng là tôi rồi, anh ấy cúi đầu chỉnh lại mái tóc rối bù, rồi vội vàng cài lại mấy nút áo.

"Tìm anh?"

"Có chuyện gì sao?"

Tôi nháy mắt với anh.

"Đến tìm anh kết hôn."

"Được không?"

Động tác đang chỉnh sửa quần áo của anh ấy lập tức khựng lại.

Anh nhíu mày nhìn tôi.

"Lại đang mơ đấy à?"

Rồi trực tiếp quay đầu, nằm dài ra ghế, tay che mắt, thở dài một hơi thật sâu.

"Thôi đi."

Tôi đưa tay nhéo nhéo má anh.

"Không phải mơ đâu mà."

"Dậy đi, Hạ Bắc Châu, chúng ta đi kết hôn."

Chân mày nhăn nhúm của anh giãn ra được một nửa.

Tôi nhéo mạnh hơn một chút.

Chân mày anh giãn hết ra.

Anh lập tức ngồi bật dậy như cá chép quẫy.

"Đau thật?"

Anh ấy không thể tin được mà nhìn tôi, lại còn tự véo đùi mình một cái.

Lẩm bẩm.

"Không... không phải mơ..."

Tôi mỉm cười với anh.

"Ừ, không phải mơ."

"Anh không muốn cưới em sao? Vậy thì mau dậy mà chuẩn bị đi."

Cả người Hạ Bắc Châu như hóa đá.

Anh ngoan ngoãn chỉnh lại bản thân, còn uống thuốc giải rượu.

Sau đó ngồi đối diện tôi, vẻ mặt ngơ ngác.

"Sao chỉ qua một đêm em đã nghĩ thông rồi?"

Tôi thở dài.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
VỢ YÊU, ĐỪNG TRỐN NỮA!
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...